THẬP NIÊN 70: VỢ ĐIÊN QUÂN NHÂN CÓ KHÔNG GIAN SIÊU THỊ - Chương 315

Cập nhật lúc: 2026-04-06 21:30:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Âu Dương Huân trong phòng suy ngẫm, thể thấy áp lực của vị lãnh đạo cũng lớn.”

 

Giang Nguyệt vội, thong thả uống .

 

Kim Đa Hỷ nịnh nọt bưng đĩa điểm tâm lên, “Chị dâu, ăn chút lót .”

 

“Anh tên là gì?”

 

“Kim Đa Hỷ!”

 

“Người miền Bắc ?”

 

“Không , dân tộc thiểu ạ.”

 

“Giống bọn Quách Dương ?”

 

, chúng em đều là từ trong một đội bước , theo đội trưởng chinh chiến suốt, lớn lên bên cạnh .”

 

Ánh mắt Giang Nguyệt chút kỳ quái, “Anh quả thực chút nét nữ tính, đây từng giả gái bao giờ ?”

 

Kim Đa Hỷ sắp quỳ xuống lạy cô luôn , “Chị dâu, nãy em chỉ đùa thôi, chị cứ nhớ mãi thế, em sai , em sai ?”

 

Giang Nguyệt híp mắt, mỉm :

 

“Đừng mà!

 

thấy lời lý đấy, vóc dáng của , cạo sạch râu một chút, trang điểm lên thì vẫn đấy chứ.”

 

Kim Đa Hỷ nổi nữa, thích đùa, thuộc dạng mồm mép kín kẽ.

 

Chuyện vấn đề lớn, các vị lãnh đạo còn cần họp bàn nghiên cứu thêm.

 

Mãi đến sáng sớm ngày thứ hai, hai chiếc xe, chiếc chiếc lái tới cửa nhà.

 

Giang Nguyệt chuẩn tâm lý nên thấy họ đến cũng ngạc nhiên, tối hôm cô còn đem đầu đuôi sự việc kể cho Giang Sênh .

 

Mấy tấm ảnh tịch thu, tận mắt thấy nhưng Giang Sênh vẫn tức đến mức đầu sắp bốc khói .

 

“Chị!

 

Chị nhất định , trị cho mụ đàn bà đó một trận tơi bời, đúng là hạng liêm sỉ, cô thể mặt dày như thế chứ!”

 

“Nếu chị , hai đứa nhỏ giao cho em trông coi, Vương Đại Chí cũng để cho em, hoặc là chị bảo đưa các em về nhà, hoặc là cứ ở đây đợi bọn chị về, em đừng sợ, chị là bên chắc chắn sẽ sắp xếp thêm tới bảo vệ các em, đồ ăn thức uống hàng ngày chị bảo họ mang tới, ngoài gọi điện bảo Quách Dương và Hà Thiết Quân cũng qua đây luôn, chỉ họ ở đây chị mới yên tâm .”

 

Cho nên, ngày hôm đối mặt với Âu Dương Huân, cô tỏ bình tĩnh.

 

“Cô nhu cầu gì thì cứ việc đề đạt với .”

 

Hai đối diện trong sân.

 

cần gọi một cuộc điện thoại, hoặc là ông gọi điện, điều hai từ Bắc Nguyên qua đây để bảo vệ hai đứa con của , khác yên tâm, hơn nữa chúng còn nhỏ quá, đổi sang lạ chúng sẽ sợ.”

 

Âu Dương Huân gật đầu, “Chuyện vấn đề gì.”

 

Anh hỏi tên tuổi lập tức cho gọi điện thông báo.

 

Giang Nguyệt còn đang bế Lục Phồn Tinh trong lòng, “Mấy đứa nhỏ nếu cần thiết thì khỏi cửa, cho nên những thứ cần dùng hàng ngày phiền lãnh đạo sắp xếp một chút.”

 

“Chuyện cũng vấn đề gì, an ninh quanh đây sẽ tăng cường thêm gấp đôi, chỉ cần thành nhiệm vụ thuận lợi thì mấy chuyện chỉ là chuyện nhỏ.”

 

“Vậy thể hỏi về chi tiết nhiệm vụ ?”

 

“Lên máy bay tự nhiên sẽ giải thích cho cô.”

 

“Được!”

 

Cô đồng ý dứt khoát, “Ông vẫn thông báo cho Lục Cảnh Châu chứ?”

 

Âu Dương Huân , hiểu ý cô, “Vẫn .”

 

“Chưa là đúng , mong chờ giây phút mặt .”

 

Âu Dương Huân cảm thấy cô gái nhỏ tố chất đặc công, vô cùng bình tĩnh , chuyện gì cần hỏi thì hỏi, chuyện nên hỏi thì tuyệt đối truy hỏi đến cùng, tư duy cũng rõ ràng, đầu óc nhạy bén vô cùng.

 

Mọi chuyện sắp xếp xong xuôi, Giang Nguyệt lập tức đưa lên xe, cô chỉ kịp vẫy tay chào tạm biệt con.

 

Lục Tinh Thần dắt tay em trai, hai đứa trẻ trơ mắt lên xe rời .

 

Chương 454 Diễn tập một chút

 

Giang Sênh lưng hai đứa trẻ, mỗi tay ôm một đứa, “Đừng sợ, dì ở bên cạnh các cháu mà, tìm bố , sẽ nhanh ch.óng về thôi.”

 

Lục Tinh Thần mếu máo, “Bố ạ?”

 

“Bố là quân nhân, thực hiện nhiệm vụ.”

 

“Mẹ cũng thực hiện nhiệm vụ ạ?”

 

“Mẹ tìm bố, tìm thấy sẽ dắt bố về.”

 

“Có bố kẻ cướp nên mới cướp bố về ạ?”

 

Giang Sênh nghiêng đầu nghĩ ngợi, “Đại khái là ý đó đấy!”

 

Cảm xúc mà Lục Tinh Thần đang kìm nén lập tức tan biến, bé nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm nhỏ, “Mẹ nhất định đ-ánh bại kẻ , đ-ánh ch-ết cô !”

 

“Đ-ánh ch-ết cô !”

 

Lục Phồn Tinh cũng hùa theo.

 

Ngay tối hôm đó, Quách Dương và Hà Thiết Quân vội vàng chạy tới.

 

Giang Nguyệt cũng đến tối mới đợi chuyến bay, ở thời đại máy bay vốn ít, còn là chuyến bay sang nước A, cách một ngày mới một chuyến.

 

Cùng lúc đó, Lâm Cẩm Thần cũng xuống máy bay, suốt mười mấy tiếng đồng hồ khiến gần như rã rời cả .

 

Người đến đón máy bay cung kính chờ sẵn ở đó, “Ông chủ, chúng về nhà về nhà cũ?

 

Hay là tới quán bar?

 

Hoặc là hội sở?”

 

Lâm Cẩm Thần vận động cổ một chút, nghiêng đầu sang bên tình cờ thấy Giang Nguyệt ăn mặc cá tính ngầu đang qua cửa kiểm tra an ninh.

 

Cô tuyệt đối là hạng dễ dàng chìm nghỉm giữa đám đông, cô thuộc dạng tỏa sáng, chút giống với Lục Cảnh Châu, ở giữa đám đông là thể nhận ngay lập tức.

 

Thậm chí, phụ nữ bên cạnh cô cũng xinh , sành điệu, nhưng vẫn thể che lấp hào quang của cô.

 

“Chị dâu, đang chị kìa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-dien-quan-nhan-co-khong-gian-sieu-thi/chuong-315.html.]

 

Kim Đa Hỷ khẽ ghé tai cô nhắc nhở.

 

Giang Nguyệt quanh một lượt cũng thấy Lâm Cẩm Thần, cách xa mười mấy mét, huống hồ cô sắp lên máy bay nên cũng thể năng gì, chỉ dùng ánh mắt thâm trầm mấy giây.

 

Lâm Cẩm Thần cảm thấy kỳ lạ, “Sao cô như ?”

 

Trước đây ánh mắt Giang Nguyệt luôn hờ hững, nhưng hôm nay khác , dường như đang dặn dò điều gì đó.

 

Trợ lý cũng nhận Giang Nguyệt, “Xem chừng Giang tiểu thư định nước ngoài, nhưng mà cô thể chứ?

 

Chắc chẳng là sang nước A nhỉ?”

 

Ánh mắt vốn dĩ còn mơ màng của Lâm Cẩm Thần dần trở nên tinh tường, “ hiểu .”

 

Anh đang định thu hồi tầm mắt một ánh mắt khiêu khích khác thu hút.

 

Kim Đa Hỷ trừng mắt dữ tợn, còn nhe răng với như thể sắp lao lên c.ắ.n đến nơi .

 

Lâm Cẩm Thần , “Thú vị đấy, điều tra xem cô là ai!”

 

Lâm Cẩm Thần chỉ hứng thú với việc kiếm tiền nhưng dù cũng là một đàn ông bình thường, thỉnh thoảng cần phụ nữ cũng là lẽ thường tình, cho nên trợ lý quen , cũng thế nào.

 

Giang Nguyệt dắt theo Kim Đa Hỷ lên máy bay, chuyến chỉ hai bọn họ.

 

Đợi máy bay cất cánh rời khỏi biên giới lãnh thổ, Kim Đa Hỷ mới đưa cho cô một tập tài liệu, còn ân cần hỏi một câu:

 

“Chị dâu, cần em chú giải cho chị ?”

 

Giang Nguyệt đón lấy tập tài liệu, lườm một cái, “Ra khỏi cửa đừng gọi là chị dâu nữa, hai chẳng đều biệt danh ?”

 

!

 

Tên tiếng Anh của em là Tina, còn của chị?”

 

“Monica!”

 

Đây là tên nữ chính trong một bộ phim hành động mà cô thích đây, nước ngoài mà là một đại mỹ nhân của khu vực Cảng Loan, cô ấn tượng sâu sắc.

 

Kiếp , cô so với Monica kém xa mười vạn tám nghìn dặm, thuần túy là ảo tưởng về thần tượng, nhưng kiếp , cô dường như chút tiếp cận , cách khác cô cũng thể trở thành nữ chính.

 

Tài liệu Kim Đa Hỷ đưa tới nhiều, xem xong cô rơi trầm mặc hồi lâu.

 

Nói thật, nhiệm vụ xem chừng đơn giản, đón một nhóm nhà khoa học về nước.

 

ngẫm kỹ càng, nhiệm vụ e là độ khó vượt mức tưởng tượng .

 

Thứ nhất, đó là địa bàn của , dùng s-úng, dùng sức mạnh.

 

Thứ hai là bất kể bọn họ nhân viên giải cứu đều giám sát c.h.ặ.t chẽ, nhất cử nhất động đều dòm ngó.

 

Thứ ba:

 

“Muốn máy bay rời khỏi đây là chuyện thể nào, trừ khi bọn họ cướp máy bay, mà cái đó độ khó còn lớn hơn nhiều.”

 

Đường bộ thông, đường cũng chẳng xong, thì chỉ còn cách đường thủy, du thuyền hoặc là mượn tàu chở hàng để rời .

 

Bất kể là loại nào, hành trình mấy nghìn dặm tuyệt đối là vô cùng dài đằng đẵng và giày vò.

 

Ồ!

 

gian, sinh hoạt chắc chẳng thành vấn đề, nhưng đủ, vẫn đủ, các nhà khoa học cần giải cứu tới mười , cộng thêm bên nữa, ít nhất cũng mười mấy .

 

tích trữ thêm nhiều nhu yếu phẩm, cả v.ũ k.h.í nữa, cũng tích trữ, vạn nhất dùng tới thì ?

 

Ây da!

 

Xem việc đầu tiên khi nước ngoài chính là mua sắm.

 

“Này!

 

Kinh phí của chúng ... bao nhiêu?”

 

Kim Đa Hỷ trừng mắt cô, “Chị định gì?

 

Bảo chị ngoài là chính sự, chị đừng suốt ngày chỉ nghĩ đến việc mua đồ!”

 

bắt gian mà, bắt gian thì tất nhiên xả cơn giận cho thật sướng, nếu thể khiến khác tin tưởng , cái gọi là tương kế tựu kế, mau thật , rốt cuộc bao nhiêu tiền?”

 

Giang Nguyệt suýt chút nữa là lục túi .

 

Kim Đa Hỷ ôm khư khư chiếc túi mang theo bên , “Không , thể đưa cho chị , giỏi lắm là tới khách sạn em sẽ giao túi cho đội trưởng.”

 

Giang Nguyệt nhạo, “Đưa cho chẳng là đưa cho ?

 

Có gì khác ?”

 

Kim Đa Hỷ hạ thấp giọng, “Chị dâu, chuyện tiền bạc để hãy , chi tiết chị nghĩ kỹ ?

 

Đối phó thế nào, tài diễn xuất của chị ?

 

Hay là hai diễn tập một chút nhé?”

 

“Câm miệng!

 

Trong lòng tự tính toán.”

 

Cô chẳng qua là đùa với Kim Đa Hỷ thôi, tiền nong thứ cô chẳng thiếu, Trịnh Tiểu Lục mới gửi doanh thu tháng cho cô .

 

Xuống máy bay cũng chẳng ai tới đón họ, Kim Đa Hỷ dẫn cô ngoài bắt taxi, tài xế là một đàn ông trung niên b-éo ú, điển hình của tầng lớp b-éo phì nước A, cứ luôn quan sát hai qua gương chiếu hậu.

 

Trong lúc dừng xe giữa chừng, gã còn cố ý tạo dáng tiêu sái, một tay gác lên vô lăng, một tay chống lên cửa sổ.

 

“Hai vị mỹ nữ đầu tới Philadelphia ?”

 

Giang Nguyệt lười đáp lời, chỉ lặng lẽ cảnh đường phố xa lạ ngoài cửa sổ, cách mấy chục năm, Philadelphia lúc thật là hơn nhiều so với kiếp .

 

Vẫn còn thể , chứ kiếp cái ... thể hình dung nổi, chẳng khác nào địa ngục.

 

Kim Đa Hỷ mỉm quyến rũ, chút ghét bỏ nào mà tán dóc với gã đàn ông.

 

“Là đầu tiên đấy ạ!

 

Vẫn luôn hướng về nước A của các , cuối cùng cũng tới , chỉ điều vé máy bay đắt quá mất!”

 

Gã dê xồm chằm chằm đôi môi đỏ mọng của , nước miếng sắp chảy , “Đây là danh của , nhu cầu gì thì gọi cho , Philadelphia là địa bàn của , chuyện gì cũng thể giải quyết giúp các em.”

 

Nói đoạn gã còn hôn lên tấm danh một cái, ý tứ đó thể rõ ràng hơn nữa.

 

 

Loading...