THẬP NIÊN 70: VỢ ĐIÊN QUÂN NHÂN CÓ KHÔNG GIAN SIÊU THỊ - Chương 334
Cập nhật lúc: 2026-04-06 21:57:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sắc mặt nhà họ Phùng đều , đám cô dì chú bác trong lòng thầm nghĩ:
Con bé cũng lanh lợi thật, cũng ngốc chút nào.
Phùng Quốc Khánh thèm biện minh nữa, vốn dĩ đây chính là mục đích của ngày hôm nay.
Chương 481 xem ăn thế nào
Ăn cơm do bề trong nhà nấu, cùng một bàn, họ hàng trong nhà đều mặt đông đủ, cái so với tiệc đính hôn cũng chẳng gì khác biệt.
Đến lúc đó tặng thêm món quà gặp mặt, chỉ cần Giang Sênh nhận lấy, chuyện hôn sự cơ bản là định đoạt, chối cũng chối .
Chỉ phần cần Giang Sênh, chứ chỗ cho Giang Sênh từ chối, đây đều là do dạy cả.
Giang Sênh cũng khăng khăng đến cùng, giọng điệu dịu :
“Hay là thế !
Cháu gái gọi điện về nhà , đừng căng thẳng.
là do chị gái nuôi nấng từ nhỏ, ỷ chị , chị giống như của .
Chuyện hôm nay, để chị đến quyết định cho , bây giờ thời gian vẫn còn sớm mà!
Chị lái xe qua đây chắc cũng mất bao lâu, đợi chị đến chúng bàn bạc tiếp ?"
Phùng Quốc Khánh cau mày, trong lòng bắt đầu do dự, nhớ phụ nữ gặp hôm đó, ăn mặc thời thượng, trang điểm cũng , lái một chiếc xe màu đỏ đầy kiêu hãnh.
Ngoài , thế nào cũng nhớ nổi ánh mắt của phụ nữ đó lúc rời .
Giang Sênh ánh mắt của là hy vọng:
“ cũng cả, cứ ở đây chờ thôi, ... chờ cửa nhà , ?"
“Tại chờ cửa nhà ?"
Phùng Quốc Khánh đưa nghi vấn.
Giang Sênh đành bịa chuyện:
“ thấy bác gái khá thiện.
Phùng Quốc Khánh, nếu cảm thấy thì chỉ còn cách loạn đến cùng, ngạn nhất nếu xảy thương tích, xem ăn như thế nào!"
Mẹ Tần giữ lấy con trai, hỏi cô:
“Vậy chị cô đồng ý ?"
“Chị chỉ mong sớm gả cho , hơn nữa chỉ một chị là , nhất định chị đồng ý mới ."
Người nhà họ Phùng tụm một chỗ, ghé tai bàn tán xôn xao.
Cuối cùng, vẫn là trưởng thôn chốt hạ:
“ thấy cứ thế !
Chỗ chúng cách khu vực thành phố xa, trong ngoài đều nhiều , quá lên cũng ."
Lời của ông hai tầng nghĩa, cách xa thì đến cũng nhanh, cách xa ngạn nhất thật sự xảy chuyện thì cái chức trưởng thôn của ông còn giữ .
Nếu là ở thâm sơn cùng cốc thì vấn đề về phương diện .
Phùng Quốc Khánh đầu đám cô dì chú bác một lượt, khi nhận sự hiệu của bọn họ, mất kiên nhẫn phẩy tay:
“Được !
Cứ theo cô ."
Giang Sênh kéo Lục Tinh Thần về phía nhà họ Tần, thẳng đến mặt Tần, khách sáo hỏi:
“Bác ơi, cháu thể ở cửa nhà bác một lát ạ?"
“Ồ, ồ, chứ, chứ."
Mẹ Tần vẫn còn hiểu rõ tình hình Giang Sênh đẩy trong nhà.
Người nhà họ Phùng, về nhà, thì bên cạnh chiếc xe , ánh mắt dán c.h.ặ.t về phía Giang Sênh, giống như đang giám sát cô .
Phùng Quốc Khánh thì kéo trong phòng, vẻ mặt đầy nghiêm trọng:
“Quốc Khánh, con thật cho , gia thế của con bé sâu ?
Nhà nhất định lấy nó ?"
Cô cả nhà họ Phùng tựa chiếc bàn cũ nát, bĩu môi :
“Quốc Khánh nhà điều kiện như mà nó còn chịu, cũng chỉ là trông xinh xắn một chút thôi mà."
Bà bác của Phùng Quốc Khánh năng phần dè dặt hơn:
“Cái kiểu ăn mặc trang điểm đó của nó giống con nhà tầm thường , còn cả con bé nhỏ nó mang theo nữa, một cái là gia đình điều kiện, là tiểu thư lá ngọc cành vàng dùng tiền đắp lên đấy, cái mặt nhỏ nhắn đó mịn màng ..."
Phùng Quốc Khánh u ám mặt mày:
“Con chỉ nhà cô và nhà phó hiệu trưởng của chúng con là bạn bè thiết.
Phó hiệu trưởng của chúng con là một bà già, chồng bà đây hiện giờ là chính ủy của Quân đoàn biên phòng Bắc Nguyên, hình như thăng chức , cụ thể là chức vụ gì con rõ, nhưng chức quan chắc chắn nhỏ ."
Mấy phụ nữ trong phòng mà mù mịt, chỉ đó là chức quan lớn.
Mẹ Phùng bên mép giường:
“Vậy lát nữa nếu nhà nó thật sự đến đây thì chúng tính ?"
Cô cả nhà họ Phùng cho là đúng:
“Tính là tính ?
Thì cứ thuận thế định luôn chuyện hôn sự của hai đứa thôi?
Trước đây trưởng bối ở đó nên còn khó , bây giờ , lớn nhà nó đến , chẳng là ?"
Bà bác lo lắng hỏi:
“Có thành ?"
Cô cả cứng giọng:
“Chẳng nó ?
Chỉ một chị đến thôi, cùng lắm, cùng lắm là dẫn theo cả rể nó đến nữa, thì nào, nhà đông thế cơ mà!
Nếu thì tìm thêm ít qua đây.
tiền đề là, Quốc Khánh, con suy nghĩ kỹ ?
Thật sự kết hôn với nó?"
Phùng Quốc Khánh móc thu-ốc l-á , lập tức tìm hộp diêm, còn tự tay quẹt diêm châm thu-ốc cho con trai.
Phùng Quốc Khánh rít hai , thu-ốc l-á trong túi đều là loại đắt tiền, ngoài thì cái gì cần màu vẫn màu một chút.
“Cứ thử xem , đợi chuyện ngày hôm nay qua , con sẽ tìm cách dò hỏi tình hình gia đình cô .
Mẹ, cô cả, bác , , mấy cô gái ở thành phố căn bản là trúng những đứa con nhà nông như con , chê con quê mùa, chê con xứng tầm.
Cái đồng lương đó của con cũng chẳng đủ để chưng diện cho t.ử tế một chút, ngay như chiếc xe mượn hôm nay đây, ngày mai lúc trả còn đổ đầy bình xăng cho , còn rửa sạch sẽ, còn mang theo một cây thu-ốc l-á bồi tội nữa đấy."
“Phiền phức thế ?
Biết thế chẳng mượn !"
Mẹ Phùng xót xa, “Sau đợi nhà tiền , mua hẳn một chiếc!"
Cô cả tò mò hỏi:
“Cái xe đó bao nhiêu tiền nhỉ?"
“Chắc mấy vạn đấy!"
Phùng Quốc Khánh mất kiên nhẫn đẩy gọng kính, trong phòng tối quá, chẳng rõ cái gì.
Mấy phụ nữ trong phòng đồng thời hít một ngụm khí lạnh, như thì thu-ốc l-á với xăng xe chẳng đáng là bao, dù thu nhập một năm của họ cũng chỉ một hai nghìn đồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-dien-quan-nhan-co-khong-gian-sieu-thi/chuong-334.html.]
Tần Phong dắt con trâu già về nhà, buộc cái cây cổ thụ cong vẹo cửa.
Mẹ Tần phòng bưng thêm hai chiếc ghế đẩu nhỏ mới tinh, đặt mặt hai :
“Cô gái, , !
Có uống nước ?
Để bác đun nước cho hai ."
Tần Phong tới:
“Mẹ, đừng động chân động tay nữa, để con đun."
Giang Sênh vội vàng xua tay:
“Cháu uống , dám phiền chị nữa ạ."
Tần Phong thầm nghĩ:
Các cũng là phiền cơ đấy!
Nếu thì chẳng tìm đến hai con họ .
Trong lòng thoải mái, sắc mặt cũng .
Lại thấy ánh mắt của nhà họ Phùng đang chằm chằm theo dõi bọn họ, tâm trạng càng tệ hơn, sắc mặt cũng càng thối hơn.
Tần Phong trong phòng mà chỉ bếp, một lát chui , cầm theo cái giỏ, giống như ôm củi.
Giang Sênh mới cùng Lục Tinh Thần nhỏ to xong xuôi.
Điện thoại của Lục Tinh Thần là gọi thẳng về nhà, điện thoại do bố , cô bé vẫn trao đổi với .
Hai con trao đổi nhanh, gần như Lục Tinh Thần hai chữ thì bên tiếp lời .
“Mẹ là bảo dì cứ trì hoãn, đừng nhà họ, giữa thanh thiên bạch nhật thế họ dám gì thật , sẽ qua đây ngay."
“Một thôi ?"
“Dĩ nhiên là , cứ đợi mà xem!"
Lục Tinh Thần nháy mắt tinh nghịch với dì.
Giang Sênh buông lỏng tâm trí, chị gái sẽ đến thì cô chẳng còn gì sợ nữa.
“Bác ơi, thật ngại quá, phiền gia đình bác ."
“Không , , con trai bác nhắm hai ."
Mẹ Tần tưởng thái độ của con trai cô gái nhỏ sợ hãi.
Nó là đang lo lắng khi các , nhà họ Phùng sẽ trả thù con bác đấy.
Câu bà cụ .
Chương 482 Chó đến
Giang Sênh chút hiểu:
“Trong thôn của bác, họ Phùng là đông nhất ạ?"
Mẹ Tần cầm sợi dây thừng lên, chậm rãi tước đay:
“Gần như là , cũng những họ nhỏ, nhà họ Tần chúng là nhỏ nhất, chỉ hai con bác ở phía bên thôi."
Giang Sênh cuối cùng cũng hiểu điều gì đó:
“Cho nên lo sợ sự trả thù của nhà họ Phùng ?"
“Hả?"
Tần Phong vác bó rơm khô sạch sẽ từ nhà vòng về:
“Mẹ, đừng những chuyện với ngoài."
Giang Sênh áy náy bật dậy:
“Xin, xin , sẽ như , yên tâm, chị sẽ..."
Tần Phong mất kiên nhẫn ngắt lời cô:
“Đợi nhà cô đến , chuyện đó liên quan đến chúng nữa, chúng chuốc lấy rắc rối, chúng chỉ sống những ngày tháng yên mà thôi!"
Có một gã trai trẻ bên phía nhà họ Phùng thấy lời , liền cợt lảng vảng tới:
“Tần Phong !
Không ngờ thằng nhóc cũng chút đầu óc đấy, thế cũng , nếu sống gần thế , chuyện gì cũng khó lắm đấy nhé!"
Tần Phong lạnh lùng liếc một cái, thèm để ý, thẳng bếp nhóm lửa, chẳng mấy chốc ống khói bốc lên làn khói xám.
Phùng Bình An thả bước, quanh Giang Sênh và Lục Tinh Thần.
Lục Tinh Thần ngẩng đầu, trừng mắt một cách dữ tợn.
Phùng Bình An :
“Ồ!
Ánh mắt con nhóc cũng dữ dằn gớm nhỉ."
Hắn đưa tay định véo mặt Lục Tinh Thần thì cô bé né , ngay đó mu bàn tay đ-ánh một cái đau điếng.
Giang Sênh thu tay , lạnh lùng :
“Anh đừng động con bé!"
Phía bên còn mấy gã thanh niên, thấy động tĩnh liền hỏi:
“Lão Tam, thế?"
“Không gì, mèo cào một cái thôi."
Phùng Bình An tức giận, ngược còn mặt dày nháy mắt hiệu với cô.
Mẹ Tần buông công việc tay xuống:
“Bình An !
Con bé nó vẫn còn là trẻ con, cháu, cháu nhường nhịn nó một chút, nhà bận việc gì ?
Hay là về nhà giúp một tay !"
“Hừ!"
Phùng Bình An mỉa mai.
Tần Phong lúc từ trong bếp , tay lăm lăm một cây gậy:
“Mày đ-ánh một trận ?"
Phía bên gọi:
“Bình An, về !"
Phùng Bình An giả bộ cho hai tay túi quần:
“Mẹ nó bớt kiêu ngạo , mày cứ đợi đấy cho tao!"
“Tần Phong, , bếp con!"
Mẹ Tần lảo đảo chạy lên đẩy con trai, đó mới chỗ Giang Sênh:
“Cô gái, cô cũng thấy đấy, bác giúp, mà thực sự là... nhà họ Phùng dây , con cháu họ đông, thanh niên trai tráng cũng nhiều, tuổi tác xấp xỉ , cùng lớn lên, là cùng thôn, thường xuyên tụ tập bắt nạt những đứa trẻ khác.
Thằng Tần Phong nhà bác lúc nhỏ đ-ánh bao nhiêu trận , lúc đầu cũng đ-ánh trả bọn nó, nhưng bọn nó đông quá, thật sự nếu cứ cứng đối cứng thì cái mạng nhỏ cũng mất một nửa .
Cô xem, đằng mấy đứa đều là cả đấy, còn những đứa đến nữa kìa!"
Giang Sênh đầu , quả nhiên thấy Phùng Quốc Khánh cũng từ trong nhà , đang phát thu-ốc l-á cho mấy thanh niên bên cạnh chiếc xe , chừng năm sáu .
Gia tộc lớn chính là như , bất kể ở , đông chính là chỗ dựa.