THẬP NIÊN 70: VỢ ĐIÊN QUÂN NHÂN CÓ KHÔNG GIAN SIÊU THỊ - Chương 340

Cập nhật lúc: 2026-04-06 21:57:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Được !

 

Buổi tối mặc thêm áo ấm , tới đó chị sẽ gọi điện cho Lâm Duy Nhất, nhờ đ-ánh tiếng với ở Bệnh viện 1, nếu đêm hôm khuya khoắt thế em chỉ tìm bác sĩ thực tập thôi.

 

À !

 

Mang theo tiền ?"

 

“Em mang , chị, em đây!"

 

Năm phút , chiếc xe lăn bánh đường cái.

 

Trời tối, đường quen, giống như đời định vị, cũng may là Tiểu Lưu lái xe, nếu đổi là Giang Nguyệt thì chắc chắn vòng vèo ít đoạn.

 

Một tiếng đồng hồ tới trạm y tế trấn, Giang Sênh đưa cổ tay lên thời gian, là một giờ sáng .

 

Chiếc xe trong đêm tĩnh mịch, ánh đèn xe sáng rực rọi lên bức tường trắng của trạm y tế, hắt một vùng hào quang nhợt nhạt.

 

“Tới tới !"

 

Vị bác sĩ trẻ chiếc xe việt dã hầm hố, trong lòng khỏi ngưỡng mộ.

 

Tần Phong Giang Sênh đang chạy bước nhỏ trong, tâm trạng cực kỳ phức tạp:

 

“Xin , muộn thế còn phiền ."

 

Nếu mặt là Giang Nguyệt, thấy câu chắc chắn sẽ tát cho một cái.

 

Lôi thôi lếch thếch!

 

Chẳng dứt khoát tí nào, chẳng giống một đấng nam nhi gì cả.

 

Giang Sênh thì , sự quật cường trong xương tủy cô cũng là nhờ sự ủng hộ của chị gái mới .

 

“Đừng mấy chuyện nữa, mau đưa lên xe , phía bệnh viện cũng chào hỏi , đến nơi là thể phẫu thuật ngay, trì hoãn thêm lúc nào là nguy hiểm thêm lúc đó."

 

“Được!"

 

Tần Phong nén sự phức tạp trong lòng, dù cũng bước bước , bây giờ mấy lời khách sáo vô dụng chẳng ý nghĩa gì cả.

 

Bà lão thực nhẹ, một Tần Phong thể bế bà lên, lảo đảo bước .

 

Bà lão tỉnh dậy, thấy Giang Sênh liền cảm kích nắm lấy tay cô:

 

“Cô bé!

 

Cô bé!

 

Làm phiền cháu quá."

 

Giang Sênh ôn tồn :

 

“Không phiền ạ, chẳng phiền chút nào cả, bác đừng chuyện nữa, hãy giữ sức ạ, Tiểu Lưu, đường lái xe vững tay một chút nhé."

 

Loại đường đất ở nông thôn thế , dù lái nhanh cũng thể, giống như xe bập bênh , bình lắm , ngộ nhỡ đường một cái hố lớn thì đó mới thực sự là “hố" .

 

Khó khăn lắm mới lái khu vực thành phố, lái Bệnh viện 1.

 

Quả nhiên, cửa tòa nhà khám bệnh đẩy giường bệnh di động chờ sẵn .

 

Tần Phong hỏi, ngốc, đây là nhờ quan hệ của , nếu thực sự khi còn chẳng tìm cửa .

 

Xe dừng hẳn, một bác sĩ và hai y tá vây .

 

“Viện trưởng Lâm gọi điện dặn dò , nhà thủ tục nhập viện , bệnh nhân đẩy phòng cấp cứu để kiểm tra chi tiết, lúc nhấc thì cẩn thận một chút, từ từ thôi."

 

Chương 490 Đa tạ

 

Tiểu Lưu cũng giúp một tay nhấc .

 

Tần Phong thấy bốn chữ “thủ tục nhập viện", trong lòng run rẩy một hồi, hổ ngẩng đầu lên .

 

Giang Sênh tâm lý, nhẹ nhàng vỗ vai :

 

“Anh đừng lo lắng, cho tên , thủ tục để ."

 

“Tiền... sẽ trả cho cô."

 

Giang Sênh để tâm phẩy phẩy tay:

 

“Không , vội, chữa bệnh cho quan trọng hơn."

 

Trong tay cô nhiều tiền, bình thường cũng chẳng chỗ nào cần tiêu.

 

Ăn mặc dùng bộ là chị gái bao trọn gói, quần áo mỗi mùa thỉnh thoảng cô mới tự chọn, nhưng phần lớn đều do quản lý Vu mang tới cho cô và chị xem qua , chọn lấy những bộ yêu thích, còn mới mang cửa hàng bán.

 

Đồ trang sức các loại cô thích đeo lắm, nhưng chị gái mỗi năm đều mua cho cô vài bộ, phần lớn là vàng ròng, bởi vì chị vàng ròng , lúc cần thiết còn thể mang tiệm cầm đồ bán lấy tiền, giữ giá.

 

Chỗ ở thì càng tốn tiền .

 

Bây giờ, tiền của cô thể giúp đỡ khác, cô cũng cảm thấy vui.

 

Tiểu Lưu vẫn luôn túc trực bên cạnh, giữa chừng còn ngoài tìm những cửa hàng đóng cửa mua đồ ăn cho bọn họ.

 

Cuộc phẫu thuật của bà lão kéo dài đến tận rạng sáng, Giang Sênh buồn ngủ đến mức sắp , y tá liền bảo cô phòng bệnh trống ngủ một lát.

 

Vết thương Tần Phong một đêm cũng lộ rõ , cởi áo thì thôi, cởi trông đáng sợ.

 

Lúc Giang Nguyệt tới mang theo bữa sáng:

 

“Tiểu Lưu, về nghỉ ngơi , tư lệnh nhà các lái xe của , chiều nay nhớ binh đoàn đón ."

 

“Chị dâu, em ạ."

 

“Vất vả cho , nào, cầm lấy bữa sáng ."

 

Cô đưa qua một túi bánh bao và một chai sữa.

 

Thời buổi cũng thịnh hành sữa đậu nành, sữa là sản phẩm từ trang trại nuôi súc vật của bọn họ, mỗi sáng đều mang tới vài chai sữa tươi.

 

Nhà họ cũng thiếu thứ .

 

“Cảm ơn chị dâu!"

 

Tiểu Lưu hớn hở nhận lấy đồ ăn:

 

“Ồ, Giang Sênh đang ngủ ở phòng bệnh đằng , mới ngủ một lát thôi ạ."

 

“Ừ, chị , !"

 

Tiểu Lưu vẫn còn trẻ, chạy ăn sáng.

 

“Này!

 

Cậu nhóc, ăn chút gì ."

 

Giang Nguyệt đưa một cái túi cho :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-dien-quan-nhan-co-khong-gian-sieu-thi/chuong-340.html.]

 

“Bánh bao nhân thịt đấy, thơm lắm."

 

Tần Phong giống như mới phản ứng , vội vàng dậy, thần sắc chút gò bó, hai tay xoa xoa quần:

 

“Đa..."

 

Giang Nguyệt phẩy tay ngắt lời cảm ơn của :

 

“Cậu cảm ơn thì hãy cảm ơn em gái , điện thoại là cô , cũng là cô nửa đêm đưa lái xe đón , nào, ăn bánh bao ."

 

“Không, cần , thể tự mua."

 

Giang Nguyệt cạn kiên nhẫn:

 

“Cậu , tuổi còn trẻ mà năng việc cứ lờ đờ rề rà thế, mấy cái bánh bao thôi mà, đáng gì ?"

 

Tần Phong chẳng hiểu chút sợ cô, ngoan ngoãn nhận lấy, cũng dám lời cảm ơn.

 

Giang Nguyệt đưa sữa tay :

 

“Cậu em , bắt nạt cũng đừng cảm thấy ấm ức, thế giới vốn dĩ là cá lớn nuốt cá bé, hiểu nghĩa là gì ?

 

Chính là cá lớn ăn cá bé, cá bé ăn tôm tép, hiện giờ chính là con tôm tép nhỏ nhất đó, chỉ phần ăn chứ phần phản kháng, hiểu ?"

 

Tần Phong trở ghế, đầu cúi thấp, cả như bao phủ trong bóng tối.

 

Giang Nguyệt vỗ vỗ vai :

 

“Cậu còn trẻ, vẫn còn cơ hội để trưởng thành, tuổi trẻ chính là vốn liếng của .

 

Được , phần bữa sáng để cho Giang Sênh, nếu tỉnh ước chừng cũng chỉ ăn cháo loãng thôi.

 

Chuyện viện phí đừng lo lắng, chuyện cho cùng cũng là vì Giang Sênh, cứ để cô chịu trách nhiệm !"

 

“Không..."

 

“Cậu trả , trả thế nào, đó là chuyện giữa hai các , quản, các tự .

 

còn việc, đây."

 

Cô đến như một cơn gió, cũng như một cơn gió.

 

Ca phẫu thuật của Tần mẫu thành công, thương nội tạng, chỉ vì bà cụ thể trạng kém, xương gãy, xương sườn cũng gãy mất hai cái, tiếp đó là một chỗ trầy xước, sát trùng tẩm bổ là .

 

một điểm, bà cụ lẽ việc nặng nữa, ngay cả cũng ảnh hưởng, dù tuổi cũng cao, tình trạng suy dinh dưỡng kéo dài khiến bà hồi phục chậm.

 

Sau khi chuyển phòng bệnh thông thường, Giang Sênh cũng tới, y tá truyền dịch cho bà cụ, dặn dò nhà chú ý trông nom.

 

Bà cụ lúc nãy tỉnh, giờ ngủ .

 

Họ ở phòng bệnh đôi, giường bệnh còn đang trống.

 

Tần Phong một đêm suy nghĩ, đầu óc dần dần tỉnh táo :

 

“Mặc dù cô và chị cô đều cần cảm ơn, nhưng vẫn một tiếng cảm ơn."

 

Giang Sênh một lát, khẽ thở dài một tiếng, dời chiếc ghế gần phía cửa sổ:

 

“Có cảm thấy và chị đều là hạng giàu phong quang, chỉ tiền mà còn địa vị, nên từ góc độ của , cảm thấy ngước chúng là một chuyện mất mặt?"

 

nghĩ như , chỉ là thấy bản thật vô dụng."

 

Tần Phong theo chủ nghĩa nam t.ử hán đại trượng phu quá mức, chỉ là nợ ân tình của khác, đặc biệt là nợ Giang Sênh.

 

“Haiz!

 

kể cho chuyện của nhé, từng kể với ai ."

 

Giang Sênh đổi tư thế , mắt chăm chằm những lá phong ngả vàng ngoài cửa sổ:

 

“Mấy năm chẳng một phong trào ?

 

Đ-ánh đổ cường hào, chia ruộng đất, bao nhiêu trí thức trói gô , nhốt chuồng bò, đấu tố.

 

Đó là chuyện xảy ở thành phố, còn ở nông thôn là đấu tố địa chủ.

 

Cha chính là địa chủ trong làng, là con gái địa chủ.

 

còn nhớ ngày hôm đó lạnh lắm, chắc là mùa đông, một đám xông nhà , lôi cha khỏi nhà, đúng nghĩa là lôi đấy, còn rơi cả giày, hai gót chân mài đến mức đầy m-áu.

 

cứ thế lóc chạy theo , nhưng khỏi cửa nhà đẩy ngã nhào, đầu đ-ập ngưỡng cửa, rạch một đường lớn thế , xem, bây giờ vẫn còn sẹo đây.

 

từ trời rơi xuống vực thẳm."

 

“Nhà lục soát, dọn sạch bách, bọn họ đuổi chuồng bò ở, đó bắt cút sang chuồng lợn, bắt phụ trách nuôi lợn, nhà chúng là ác quỷ hút m-áu , chuộc tội, sám hối.

 

Anh lúc đó bao nhiêu tuổi ?

 

Bảy tám tuổi gì đó, quên ."

 

“Mỗi ngày những công việc nặng nhọc nhất, bẩn thỉu nhất, bọn họ cũng cho ăn no, chuồng lợn hôi hám lắm, nhất là mùa hè, muỗi nhiều đến mức...

 

đến mức nào nhỉ, chắc tưởng tượng , g-ầy như bộ xương khô, suy dinh dưỡng, tóc vàng xơ xác, dân làng chẳng ai thích , lũ trẻ trong làng đều bắt nạt , còn ... còn ..."

 

tiếp nữa, cúi đầu xuống, dường như thu trong một cái vỏ bọc.

 

Biểu cảm kinh ngạc xen lẫn chút xót xa của Tần Phong lên tất cả, cô hồi lâu mà lấy tinh thần:

 

“Làng chúng đây cũng đấu tố, , thấy..."

 

đ-ánh ch-ết tươi, nhục đến ch-ết, ngờ cô gái rạng rỡ sáng sủa mặt những trải nghiệm như .

 

Tần Phong nuốt ngược sự nghẹn ngào trong cổ họng:

 

“Cô đừng sợ, những chuyện đó đều qua , sẽ còn ai bắt nạt cô nữa , xin , vụng miệng, an ủi cô thế nào."

 

Chương 491 Trận thế lớn thế

 

Miệng thì thế nào, nhưng trong lòng thấp thoáng cảm nhận sự xót xa, tê dại, chua xót, từng cơn đau thắt .

 

Giang Sênh điều chỉnh cảm xúc, lúc ngẩng đầu lên nữa, những giọt lệ trong mắt biến mất:

 

“Thực chị đây cũng sống khổ, chỉ vài năm gần đây cuộc sống mới khấm khá hơn.

 

chỉ với rằng, nhà nào cũng nỗi khổ riêng, nhiều chuyện cũng giống như những gì thấy ở bề ngoài , cho nên cần tự ti.

 

Còn về phần, ít vẫn còn ruột, và chị đều còn song nữa .

 

Haiz!

 

So sánh như , trong lòng thấy khá hơn chút nào ?"

 

Tần Phong áy náy cúi đầu:

 

“Xin , nghĩ như thế."

 

 

Loading...