THẬP NIÊN 70: VỢ ĐIÊN QUÂN NHÂN CÓ KHÔNG GIAN SIÊU THỊ - Chương 341
Cập nhật lúc: 2026-04-06 21:57:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Sênh gượng một tiếng:
“Chị từng , vận may của con kỳ diệu lắm, ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, chẳng ai điều gì, quan trọng là cái tâm thế đó , bản lĩnh đó .
còn bảo , Trịnh Tiểu Lục, chính là mặc áo sơ mi hoa ngày hôm đó , đây cũng giống hệt , chân trần chạy nhảy khắp làng như một con khỉ dại, cũng thường xuyên ăn đủ no, mặc nổi một bộ quần áo t.ử tế.
Anh còn , chính vì lúc nhỏ bỏ đói quá nên chiều cao phát triển , chịu thiệt thòi lớn đấy."
Tần Phong đến ngẩn ngơ:
“Vậy đều là những lợi hại."
“Anh cũng thể !"
“... nữa."
“Vậy nghĩ gì ?
Muốn thuê tự kinh doanh?
Chị , nếu chỉ dựa ruộng, căn bản gánh nổi viện phí cho , còn cả nợ nhà đang mang nữa, thấy lối thoát ."
Tần Phong hít một thật sâu:
“ định đợi viện xong sẽ thành phố thuê, họ hàng đang thợ nề trong thành phố, bốc gạch cũng , bằng sẽ xuống hầm mỏ, việc đó kiếm tiền cũng nhanh."
“Xuống hầm mỏ nguy hiểm lắm, hơn nữa chị , dễ mắc bệnh nghề nghiệp, nếu vì kiếm tiền mà đ-ánh đổi sức khỏe nửa đời thì đáng ."
Tần Phong:
“Chuyện tính , thể phiền cô trông giúp một lát , đêm qua vội quá chẳng mang theo thứ gì cả, về nhà một chuyến, cô yên tâm, sẽ ngay."
“Anh , dù sáng nay cũng việc gì, cần vội ."
Tần Phong khuôn mặt rạng rỡ của cô, đột nhiên cảm thấy lòng cũng còn đắng cay như , những vết thương dường như cũng bớt đau nhiều.
Hắn chạy bộ về nhà, đường nhờ một chiếc máy cày nên tốc độ nhanh hơn một chút.
Lúc chạy về đến nhà, cửa gian chính vẫn mở, y hệt như lúc rời .
Bác gái họ Phùng ở nhà bên cạnh vẫn luôn để mắt tới bên , thấy về liền vội vàng chạy qua hóng hớt:
“Tần Phong !
Mẹ cháu ?
Sáng sớm thấy cổng nhà cháu mở toang, bác xem thử thì chẳng thấy , chắc đổ bệnh đấy chứ?"
Tần Phong thèm để ý tới bà , chạy thẳng trong phòng lục lọi.
Phùng đại nương nghé đầu , , cứ ở ngoài vọng :
“Mẹ cháu đang ở trạm y tế trấn ?
Bệnh gì thế?
Có nghiêm trọng ?
Nếu cháu đủ tiền thì bác đây, thể cho cháu mượn một ít, chúng đều là bà con lối xóm, mặc dù hai con cháu hôm qua chuyện phép, nhưng chúng bác cũng hạng hẹp hòi, sẽ chấp nhặt với các cháu ."
Tần Phong qua loa nhặt vài bộ quần áo, lấy hết tiền cất giấu trong nhà , đó với gương mặt sắt lạnh xông ngoài:
“Bác Phùng, nhà cháu còn hai con gà, bác lấy ?
Lấy thì cháu bán cho bác, lấy thì cháu mang chợ bán."
Cửa gian chính nhà họ Phùng sát rãnh thoát nước, mà phía bên rãnh nước chính là con đường trung tâm của làng.
Lúc , vài dân làng vác nông cụ ngang qua, thấy lời Tần Phong liền nhận hai con xảy chuyện, đúng lúc thôn trưởng cũng ngang qua, vì giữ thể diện nên cũng đặt đòn gánh đang quẩy xuống.
“Nhà cháu mỗi hai con gà, bán ?"
Thôn trưởng hỏi.
Tần Phong lúc cũng che đậy cho ai nữa:
“Cháu bán , cứ để để nuôi lũ chồn hoang ?"
Thôn trưởng hiểu ý , trong lòng vui nhưng ngoài mặt cũng tiện gì.
Phùng đại nương nghé hai con gà già trong chuồng gà nhà , nuôi hai năm , kích thước lớn, một trống một mái, con gà trống già lông mượt bóng bẩy, đám trẻ con thích nhất cái đuôi to uy phong của nó.
“Thế cháu định bán cho bác bao nhiêu tiền?"
“Mười đồng một con, hai con hai mươi đồng, bác lấy ."
Tần Phong xong, Phùng đại nương la toáng lên:
“Thế thì đắt quá, gà trống già nhà bác , chỉ thể g-iết lấy thịt chứ ấp trứng , thế , hai con gà bác trả cháu mười lăm đồng, ?"
Thôn trưởng lúc lên tiếng:
“Mẹ Quốc Khánh , cứ hai mươi đồng , năm đồng dôi coi như của , bà cứ ứng giúp , sẽ trả bà."
“Được !
Thế thì quyết định nhé, về lấy tiền đây."
Phùng đại nương hớn hở chạy về nhà.
Tần Phong từ chối, vốn dĩ chính là con trai ông cầm đầu ăn thịt gà nhà , ông thể ?
Hơn nữa, cũng nhiều tiền.
Thôn trưởng , ngập ngừng hỏi:
“Mẹ cháu khám bệnh ở ?"
“Trong thành phố."
Tần Phong trả lời ngắn gọn súc tích.
“Đêm qua hai con cháu lên thành phố ngay trong đêm ?
Trận thế lớn thế cơ ?"
Tần Phong đột nhiên đỏ hoe mắt:
“Đêm qua cháu tỉnh dậy, thấy cháu nhà, lo lắng cháu xảy chuyện nên mò mẫm ngoài tìm, kết quả là ngã từ dốc ao xuống, xương gãy lìa, suýt chút nữa là mất mạng .
Chú Phùng hai!
Chú cũng là cháu lớn lên, lúc cha cháu còn sống chú cũng kết nghĩa em với ông , chú nỡ lòng nào giương mắt hai con cháu bắt nạt đến ch-ết ?"
“Hả?
Nghiêm trọng thế cơ ?
Không chứ, chuyện ... chuyện liên quan đến Bình An?"
“Có liên quan , chú về hỏi nó là .
Bọn họ bắt nạt cháu, đ-ánh cháu, cháu đều nhận hết, nhưng cháu già , chịu nổi hành hạ .
Thôi bỏ , bây giờ cháu mấy chuyện , dù mạng hai con cháu cũng rẻ rúng, trong mắt các đến súc sinh cũng bằng.
Thế nhưng, với cháu rằng, ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, Tần Phong cháu bây giờ là vô dụng, nghèo rớt mồng tơi, nhưng cháu sẽ cả đời như thế !"
Tần Phong kìm nén nước mắt suốt cả đêm rốt cuộc cũng trào , mặt thôn trưởng như một đứa trẻ.
Mẹ Phùng Quốc Khánh cầm tiền chạy :
“Ôi ôi ôi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-dien-quan-nhan-co-khong-gian-sieu-thi/chuong-341.html.]
Làm thế , thành thế , cháu đếm xem, đúng hai mươi đồng nhé, bác bắt gà đây."
Thôn trưởng Tần Phong với ánh mắt phức tạp khi nhận lấy tiền, dùng ống tay áo lau nước mắt:
“Tần Phong, chuyện chú sẽ cho cháu một lời giải thích, chú sẽ gửi thêm cho cháu một ít, nếu đủ chú sẽ giúp cháu nghĩ cách.
Cái thằng ranh con , một ngày gây chuyện cho là nó chịu nổi mà."
Tần Phong thèm để ý tới ông , khóa cửa gian chính , khoác chiếc túi nhỏ lên vai bỏ .
Thôn trưởng quẳng đòn gánh xuống ven đường, xách cây đòn gánh thẳng về nhà.
Phùng Bình An cả ngày vô công rỗi nghề, tối qua ăn nửa con gà, no cũng bổ nên sáng ngủ quên mất.
Đợi đến khi cha xách đòn gánh, đạp tung cửa phòng xông thì vẫn còn đang mơ cơ đấy!
“Thằng ranh con, mày dậy ngay cho tao!"
Ông lão xông tới lột phăng cái chăn , Phùng Bình An thích ngủ trần truồng, cú lột mang cú sốc thị giác lớn.
Chương 492 Xin
“Ba?
Ba cái gì ?
Sao đạp cửa thế!"
Phùng Bình An vội vàng vơ cái chăn che lấy cái m-ông lớn của .
“Tao cái gì ?
Tao hỏi mày cái gì?
Đêm qua mày ?
Có trộm gà, còn trộm gà nhà Tần Phong ?
Còn đ-ánh nó nữa, ?"
Phùng Bình An để đầu đinh, vẻ mặt đầy vẻ quan tâm:
“Phải thì chứ, từ nhỏ tới lớn đều đ-ánh nh-au thế cả, đứa trẻ nào trong làng chẳng , còn về con gà, mỗi một con gà mà cứ gào thét lên gì, nó tìm ba mách lẻo ?
Hừ!
Thằng tạp chủng, lát nữa con sẽ dạy dỗ nó tiếp!"
Phùng thôn trưởng tức chịu , cũng dám dùng đòn gánh, giơ tay tát cho một cái:
“Đồ nghiệp chướng!
Tao bình thường dạy mày thế nào, bảo mày dùng cái đầu mà suy nghĩ, đừng suốt ngày động tay động chân đ-ánh nh-au, mày tưởng bây giờ vẫn là xã hội cũ chắc?
Trên đầu bao nhiêu đang dòm ngó , cha mày cũng trùm xã hội đen, mày kéo cả nhà tù hết ?"
Kể cả trị nhà họ Tần, ông đầy chiêu trò, đảm bảo khiến bọn họ những kêu oan mà đến cả cái rắm cũng dám thả, nhưng nếu động tay đ-ánh thì đó là của nhà ông , sẽ nắm thóp.
Mẹ Phùng Bình An xách giỏ quần áo từ bên ngoài về:
“Sáng sớm , ông chẳng gánh phân ?
Sao cãi nữa."
“Bà đừng quản!"
“Sao quản , chẳng qua là mấy đứa trẻ đ-ánh nh-au thôi mà, bọn nó từ nhỏ tới lớn chẳng , đều là con trai cả, gì to tát !"
Mẹ định bênh vực .
Phùng thôn trưởng tức đến nhảy dựng lên:
“Bà câm miệng !
Bà cái quái gì, Tần Phong đêm qua ngoài tìm nó, ngã từ dốc xuống, ước chừng đêm qua thằng Tần Phong cõng nó chạy thục mạng tới trạm y tế , cũng chẳng tình hình thế nào, lát nữa còn qua xem nữa."
Ông mắng xong liền phòng tìm tiền.
Mẹ Phùng Bình An xong cũng biến sắc, xông tới tát mấy cái m-ông Phùng Bình An:
“Mày xem mày đấy, suốt ngày ở nhà gây họa, lớn đầu mà chẳng điều gì cả."
“Mẹ!
Mẹ!
Sao cứ đ-ánh con thế, Tần Phong với bọn con chẳng vẫn đ-ánh nh-au từ nhỏ tới lớn , chính nó còn chẳng dám hé răng nửa lời, nó ngã thì liên quan gì tới con, con đẩy , cái gì cũng trút lên đầu con thế."
Phùng Bình An còn thấy ấm ức cơ, từng nghĩ việc đ-ánh Tần Phong một trận là chuyện gì to tát.
Phùng thôn trưởng nhét tiền túi, nghĩ nghĩ tìm con trai:
“Mày mặc quần áo t.ử tế , với tao một chuyến."
“Đi gì?"
“Thăm bệnh, mày xin !"
“Con !
Nó là cái thá gì mà bắt con xin nó, nó xứng ?"
Phùng thôn trưởng tức quá định lấy đế giày quất , đúng lúc Phùng Minh tới, thẳng trong phòng:
“Ba?
Con nhà họ Tần xảy chuyện , bác gái Tần ngã gãy chân, đêm qua dùng xe chở lên Bệnh viện 1 thành phố ."
Phùng thôn trưởng trong lòng đ-ánh thót một cái:
“Sao con ?"
Phùng Minh :
“Con từ trạm y tế trấn về, bác gái Tần ngã nhẹ , Tần Phong cũng đầy thương tích , Phùng Bình An!
Có đêm qua là trò của mấy đứa ?"
Mẹ xong chút chột :
“Cả nhà, cho dù đúng là em trai con thì cũng chỉ là mấy đứa trẻ con nghịch ngợm thôi mà, lúc nhỏ các con chẳng ?"
Phùng Minh nghiêm giọng mắng:
“Mẹ, hồ đồ , hôm qua xảy chuyện gì thấy ?
Nghe bác sĩ , đêm qua hai con nhà họ Tần xe con đón đấy, bọn họ móc nối với ai ?
Vạn nhất bọn họ báo cáo lên trấn, tìm công an tới hỏi, mấy đứa bọn nó đều trưởng thành cả chứ trẻ con , tụ tập đ-ánh , nghiêm trọng là phạm pháp, bóc lịch đấy!"
Mẹ mặt mũi trắng bệch:
“Chuyện, chuyện nghiêm trọng thế cơ ?"
Phùng thôn trưởng thì bình tĩnh hơn một chút, hơn nữa ông hiểu rõ con trai cả sốt sắng như là vì cái gì:
“Báo công an thì đến mức, Tần Phong cũng sẽ , nhưng những chuyện truyền ngoài rốt cuộc cũng ho gì, chúng dập chuyện xuống, cho nên bắt thằng Bình An cùng tới thăm hỏi.
Thằng ranh , còn mau xuống đây!"
Phùng Minh cũng khuyên:
“Bình An, chuyện thể lớn thể nhỏ, em cứ nghĩ tới những lưng nhà họ Tần ngày hôm qua , đặc biệt là đàn bà , nếu Tần Phong thực sự mời bà tới, đàn bà đó chắc chắn thể tống em tù vài năm đấy!"