THẬP NIÊN 70: VỢ ĐIÊN QUÂN NHÂN CÓ KHÔNG GIAN SIÊU THỊ - Chương 343

Cập nhật lúc: 2026-04-06 22:01:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang Nguyệt chút tức giận, “Các đ-ánh thành như mà còn dám bảo là đùa?

 

Thế thì cái chừng mực đùa của các cũng quá lớn đấy!"

 

Phùng Bình An thấy cô chịu chuyện với , cũng chẳng quản cô đang gì, lập tức hớn hở hẳn lên:

 

“Sự việc như cô thấy , thực đêm đó là tự trộm gà nhà .

 

Mẹ bình thường chẳng nỡ thịt gà, cũng thèm quá nên rủ bọn cùng .

 

Haiz!

 

Thực chỉ là chơi thôi, đó vì chút lời qua tiếng mới động chân động tay.

 

, lúc đó cầm d.a.o, mấy đứa bọn sợ khác thương nên mới cùng xông lên quật ngã .

 

Cái loại như , cho cô , từ nhỏ đầy mồm lời dối trá, vì đói ăn nên thường xuyên trộm đồ nhà khác, vì chuyện tức đến ngất bao nhiêu .

 

Người trong thôn chúng ai cũng , chỉ lừa ngoài thôi, trong thôn chẳng ai tin lời ma quỷ của ."

 

Giang Nguyệt đ-ánh mắt từ xuống :

 

“Nói cứ như thật nhỉ."

 

Phùng Bình An sấn tới gần cô hơn:

 

“Này!

 

Chuyện của cô với Phùng Quốc Khánh coi như xong chứ?"

 

“Làm gì?"

 

“Đã đều là xem mắt, cô thấy thế nào?

 

đây còn mạnh hơn cái gã mọt sách Phùng Quốc Khánh nhiều.

 

Mấy trò chơi thời thượng thành phố các cô đều chơi, còn nhảy nữa, cái điệu nhảy Disco , còn từng vũ trường , nhảy lắm."

 

Nói đoạn, thật sự giống như phát bệnh “trung nhị", ngay giữa đường uốn éo m-ông, giật giật như điện giật.

 

Phùng thôn trưởng tới, nhắm thẳng gáy vả cho một phát:

 

“Ban ngày ban mặt, mày ma nhập ?"

 

“Phụt!"

 

Giang Nguyệt nhịn phì .

 

Phùng Bình An đ-ánh cho ngẩn , nhưng thấy cô , lập tức cũng ngây ngô theo.

 

Tần Phong bên cửa sổ, ba trông vẻ hài hòa bên lề đường, ánh mắt dần tối sầm .

 

Mẹ Tần đến đau cả xương cốt, liền trở :

 

“Tần Phong!

 

Tần Phong?

 

Lại đây giúp một tay."

 

“Con đến đây!"

 

Anh đỡ nhẹ nhàng nghiêng một chút, lót thêm cái gối lưng bà.

 

Mẹ Tần thấy thần sắc đúng:

 

“Ngày mai chúng xuất viện , dù cái chân một sớm một chiều cũng chẳng khỏi ngay , thà về nhà tĩnh dưỡng còn hơn."

 

“Mẹ!"

 

Tần Phong mở hết đống bọc đồ mang từ nhà , “Mẹ, đây là tất cả tiền của nhà , con cũng bán luôn hai con gà ."

 

Mẹ Tần từ gối lấy tiền Phùng thôn trưởng nhét lúc nãy đưa cho :

 

“Còn cái nữa."

 

Phùng thôn trưởng đưa hai mươi đồng, là hai tờ mười đồng mới nguyên.

 

Tần Phong cầm tiền, chút do dự, Tần vỗ vỗ tay :

 

“Đã đưa thì cứ cầm lấy, thể hờn giận ai chứ đừng hờn giận với tiền, vả con trai ông đ-ánh con thành thế , còn trộm gà nhà , nhận tiền chúng thẹn với lòng."

 

“Mẹ, con về thôn nữa."

 

“Không về?

 

Thế chúng ...

 

?"

 

“Thuê một căn nhà thành phố, con tìm việc , bất kể là bốc gạch vác hàng cho , con thừa sức lực.

 

Trên thành phố nhiều đường sống, nếu ở thôn thì ngoài chăn bò chỉ ruộng, mà nhà chỉ ba mẫu đất dốc, trồng lương thực ngon, ngũ cốc phụ phẩm chẳng đáng tiền, hơn nữa con nhanh ch.óng kiếm tiền để trả nợ cho ."

 

Mẹ Tần con trai xong cũng lý:

 

“Vậy một về thôn, con ở thành phố yên tâm kiếm tiền."

 

Tần Phong rót cho bà chén nước:

 

“Nếu chỉ một con, chắc chắn con nỡ thuê nhà, chỉ nước ngủ lề đường thôi.

 

Hai con cùng , thuê một căn nhỏ tốn bao nhiêu tiền, hằng ngày con đều thể trông nom , cũng lo lắng hãi hùng.

 

Đợi chân khỏi còn thể nấu cơm giặt giũ cho con, cả hai chúng đều về nữa."

 

Quan trọng nhất là thành phố mua thức ăn thuận tiện, nếu ở một trong thôn, e là chỉ thể ăn cháo khoai lang hằng ngày.

 

Mẹ Tần cuối cùng cũng đồng ý, thực bà cũng về thôn cho lắm.

 

Hai con bàn định xong, Tần Phong quyết định chiều nay sẽ tìm phòng trọ, tìm việc.

 

chuyện tìm việc , cảm thấy hỏi thăm Giang Nguyệt lẽ sẽ đáng tin cậy hơn.

 

Lúc , khư khư giữ cái lòng tự trọng nực nữa.

 

Lòng tự trọng của đàn ông tuyệt đối là cứng miệng.

 

Nghĩ đến đây, ló đầu ngoài, thấy Giang Nguyệt và cha con nhà họ Phùng vẫn , cảm thấy tìm lý do để bắt chuyện, thế là nhanh ch.óng chạy xuống.

 

Phùng Bình An vẫn đang lải nhải bốc phét với Giang Nguyệt, còn Giang Nguyệt rời , cũng lộ vẻ chán ghét, cô thật sự chỉ đang đợi xe mà thôi.

 

Tiếng còi xe từ xa gần, tiếp đó là một chiếc xe màu đỏ lòe loẹt từ từ dừng mặt Giang Nguyệt.

 

“Ngại quá, nhà đến đón , tạm biệt!

 

Nói chuyện với hai thú vị."

 

Giang Nguyệt vẫy vẫy tay với hai họ, kéo cửa xe trong.

 

Phùng Bình An khom lưng, phụ nữ ở ghế phụ, mắt híp thành một đường:

 

“Chị ạ?"

 

Trịnh Tiểu Lục ló đầu từ phía :

 

“Gọi ai là chị đấy?

 

Ai là chị mày?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-dien-quan-nhan-co-khong-gian-sieu-thi/chuong-343.html.]

 

Ngứa mồm ?

 

Mẹ kiếp, mày tin , trong vòng ba phút tao thể khiến mày cái chỗ đó nữa đấy?"

 

Phùng Bình An quát cho giật b-ắn :

 

“Làm gì mà hung dữ thế?"

 

Phùng thôn trưởng tiến lên khom lưng cúi đầu:

 

“Xin , chuyện ngày hôm qua thật sự xin ."

 

Giang Nguyệt (chị gái) vịn vô lăng, ánh mắt lạnh lùng:

 

“Ông nên về hỏi xem công việc của Phùng Quốc Khánh thế nào , liệu còn giữ !"

 

Phùng thôn trưởng sững :

 

“Cô cái gì?"

 

Lúc , Tần Phong chạy :

 

“Giang Nguyệt, đợi một chút, chuyện hỏi..."

 

Vài phút , chiếc xe màu đỏ lòe loẹt rời .

 

Tần Phong cầm trong tay một tấm danh , đó địa chỉ.

 

Người tên Giang Tiểu Lục ghế , cứ theo địa chỉ tìm tới, thể sắp xếp cho một công việc tính theo sản phẩm, nhiều hưởng nhiều, cần văn phòng, chỉ là bỏ sức lực.

 

Mệt một chút, khổ một chút đều bận tâm, chỉ cần lối thoát, hy vọng là thấy vui .

 

“Chú Phùng, cháu với tạm thời về thôn nữa.

 

Ba mẫu đất ở nhà cũng trồng xong , tạm thời cũng việc gì, cháu thuê thành phố để sớm trả tiền viện phí nợ .

 

Cửa nhà cứ khóa cũng chẳng lo, bò nhà chú thì chú tìm khác chăn nhé!"

 

Phùng thôn trưởng bằng ánh mắt thâm trầm, gật đầu:

 

“Cháu nghĩ kỹ là , thế ở ?"

 

“Vẫn tìm ạ, chắc là khó tìm , con cháu cũng kén chọn, nơi che mưa che nắng là ."

 

“Tần Phong, cháu là đứa trẻ suy nghĩ, hiểu chuyện và tiền đồ hơn thằng Bình An nhà chú.

 

Có điều chuyện trả nợ cứ từ từ thôi, vội , còn chăm sóc cháu cho , bà lớn tuổi , chịu nổi dày vò ."

 

Chương 495 Tiền dễ kiếm

 

“Vâng!

 

Cháu ạ!"

 

Quá trình tìm phòng thuận lợi cho lắm, tìm chỗ gần bệnh viện, diện tích nhỏ và giá cả rẻ.

 

Tìm tìm thì tìm một khu nhà ổ chuột.

 

như cái tên, nhà cửa trong nhiều căn là xây cất trái phép, dây điện chăng mái nhà như mạng nhện.

 

Vì đường ống thoát nước thiện nên nước thải thường xuyên tràn ngoài ống dẫn.

 

Gặp ngày mưa, nước thải cùng nước mưa dâng lên, vạn nhất mà lụt lội một chút thì mùi vị đó còn “tuyệt diệu" hơn nữa.

 

“Chỗ chúng tuy chật chội, ánh sáng lắm nhưng gần khu trung tâm, khỏi ngõ là tới ngay, thêm một đoạn là trạm xe buýt, cũng tiện.

 

Các mấy ở?"

 

với , chỉ hai thôi."

 

Tần Phong cẩn thận tránh vũng nước thải đất, cũng thầm may mắn bây giờ mùa hè nên thối lắm, nếu muỗi mòng cũng thể khiếp sợ.

 

Rẽ ngõ nhỏ, ven đường mấy thanh niên đang xổm, thấy qua bất kể nam nữ đều chằm chằm.

 

Chủ nhà quát mắng mấy câu, đầu với Tần Phong:

 

“Cậu đừng sợ, mấy đứa đều là thanh niên việc gì ở khu , lười biếng ham chơi, nặng xong nhẹ thông, chẳng nên trò trống gì.

 

Cậu tìm việc ?"

 

“Ồ, tìm việc bốc hàng ở trạm vận chuyển, dựa sức lực kiếm cơm."

 

Chủ nhà gật đầu, thầm nghĩ thằng nhóc xem chừng là thể trả nổi tiền thuê nhà:

 

“Có việc , trẻ tuổi chịu khổ một chút chẳng , quan trọng nhất là thực tế.

 

Cậu xem, chính là căn , diện tích lớn nhưng chen chúc một chút, kê hai cái giường cũng đủ cho hai con ngủ .

 

Hơn nữa bảo chân tay yếu ?

 

Tầng một là hợp nhất, vẫn còn một phòng ở lầu nhưng leo thang, chân chắc là tiện..."

 

“Ở đây ."

 

Tần Phong bước .

 

Căn phòng rộng hai mươi mét vuông, chỉ một gian duy nhất, cửa chính và cửa sổ, nhưng vì địa thế thấp, cộng thêm mấy ngày nay trời âm u nên mặt đất ẩm, mở cửa thông gió nên mùi ẩm mốc.

 

“Chỗ nấu cơm ở đây, lắp nước máy , xem, cần gánh nước, còn độc lập nữa, tiện lợi bao.

 

Mỗi tháng sẽ đến thu tiền điện nước đúng hạn, đó đều công tơ, tự xem là bao nhiêu lấy sổ ghi , đừng để cãi vã.

 

Nhà vệ sinh ở đằng , là dùng chung, cũng chỉ thế thôi.

 

Ồ, cửa nhà cũng thể phơi quần áo, chỉ là các tự để mắt một chút, đừng để thó mất."

 

Tần Phong mặc cả, thuê với giá tám đồng.

 

Anh nộp tổng cộng ba tháng tiền nhà, chủ nhà biên lai cho đưa chìa khóa.

 

Buổi trưa, mua cơm cho , buổi chiều liền tìm đến địa chỉ Trịnh Tiểu Lục đưa để bốc vác hàng.

 

Người quản lý từng gặp .

 

“Hôm đó ở trong thôn, ngay Trịnh, lẽ chú ý đến , nhưng vì đều là quen nên chiếu cố .

 

Qua đằng bốc hàng , là th-ảo d-ược thôi, nặng , chỉ là xếp cho ngay ngắn, tận dụng gian hợp lý, dùng cái giá thấp nhất để chở nhiều hàng nhất, đó chính là nguyên tắc của chúng .

 

Đi !

 

Trước buổi chiều xuất xe đấy, tính tiền cho theo kiện, đằng tổng cộng hai trăm bao, ba hào một bao."

 

“Cảm ơn !"

 

Tần Phong thêm một câu thừa thãi nào, cũng đưa yêu cầu gì khác, cởi áo , để trần cánh tay bốc hàng luôn.

 

Cùng bốc với còn một ông bác lớn tuổi.

 

“Chàng trai, bảo một cái bí quyết , bảo nhà khâu cho cái đệm bông, nếu nửa ngày là cái vai , cái lưng sẽ mài rách da đấy, ngày mai đau chạm nghỉ việc mấy ngày ."

 

Tần Phong ngẩn :

 

“Vâng, cảm ơn bác nhắc nhở."

 

Có qua , giúp ông bác xách một bao hàng.

 

Quả nhiên, bề mặt bao xác rắn thô ráp, bốc mười mấy bao là lưng đỏ ửng lên , còn cách nào khác đành mặc áo .

 

 

Loading...