THẬP NIÊN 70: VỢ ĐIÊN QUÂN NHÂN CÓ KHÔNG GIAN SIÊU THỊ - Chương 45
Cập nhật lúc: 2026-04-06 16:33:34
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ nhanh đó, cô một mùi hương kỳ lạ thu hút.”
“Này!
Đồng chí nhỏ, đang ăn cái gì hả?"
Quách Dương đáp lời, còn cố ý mặt về phía cô , húp một cái rột, thật là thơm quá !
Giang Nguyệt vốn dĩ định cải tiến tương ớt một chút, cho thêm ít thịt băm nọ, đáng tiếc môi trường cho phép, một khi mùi hương tỏa , cô sẽ giải thích nổi.
Ăn cơm xong, Giang Nguyệt sắp xếp cho đứa trẻ và Vương Sinh thỏa, liền phòng bệnh.
Cô cần định kỳ về cho con b-ú, nên cách nào túc trực mãi ở phòng bệnh .
Chỉ là, cô còn đến phòng bệnh thấy một mà cô gặp.
“Này!
Cô đó gì thế?
Còn mau đây!"
La Thắng Nam thấy cô là thấy ghét , ngay cả chính cô cũng hiểu nổi là vì cái gì, tóm là cô ghét Giang Nguyệt.
Giang Nguyệt lười chấp nhặt với cô , trực tiếp lờ cô .
La Thắng Nam khó chịu, chặn đường của cô, “Này!
đang chuyện với cô đấy, cô tai điếc thấy ?"
Giang Nguyệt một tay đút túi áo, nghiêng đầu cô , “Đây là bệnh viện, phiền cô nhỏ tiếng một chút."
“Cô!"
“Còn nữa, tên là Này, là vợ của đội trưởng các cô, theo lý mà , cô nên gọi một tiếng chị dâu, nhưng nếu cô nhất quyết thừa nhận phận của , gọi thì cũng chẳng cả, dù cũng quan tâm đến thái độ của cô, nhưng chính ủy của các cô chắc là khá quan tâm đấy.
Em gái nhỏ , cô cũng là quân nhân, ơn giữ gìn hình ảnh quân nhân một chút, đừng mất mặt họ!"
Giọng điệu của cô, kiêu ngạo cũng tự ti, nhanh cũng chậm.
Nắm đ-ấm của La Thắng Nam kêu răng rắc, nếu đối diện là kẻ địch, cô sớm đ-ấm một phát qua .
nghĩ đến lời của ông nội, cô hít hít , “ chấp nhặt với cô, cô cũng đừng gọi là em gái nhỏ, tuổi của chắc chắn lớn hơn cô, bây giờ đến đây là cho cô , bà nội mời các cô đến nhà ở, cô mau về dọn dẹp đồ đạc , phía đội trưởng y tá bệnh viện và chiến sĩ cảnh vệ lo , sẽ chuyện gì ."
Giang Nguyệt coi lời cô như gió thoảng qua tai, quan tâm, đưa tay định đẩy cô , đẩy một cái nhưng nhúc nhích.
La Thắng Nam đắc ý hếch cằm lên, cô cảm thấy chiếm ưu thế.
Giang Nguyệt cảm thán :
“Cô chắc chắn là cửa để bộ đội ."
“Ý cô là ?"
“Nghĩa mặt chữ đấy, ơn tránh cho, cần chăm sóc chồng , rảnh đây dây dưa với cô, hôm nay đủ mệt , ơn đừng gây thêm rắc rối cho nữa, nếu sẽ tìm lãnh đạo bộ đội các cô, chính ủy quản cô thì ắt quản cô!"
“Cái gì chứ!
là ý mời cô về nhà ở, nếu bà nội lên tiếng, cô tưởng đến chắc!"
“Thay cảm ơn bà nội cô, ý xin nhận, nhưng thật sự , cô cứ thế mà về trả lời."
Cô thèm để ý đến La Thắng Nam nữa, đẩy cửa phòng bệnh , một luồng gió ấm phả mặt.
“Chị dâu!"
Quách Dương dậy từ ghế sô pha.
“Ừm!
Người bên ngoài đuổi hộ chị, chị cô lôi thôi."
“Rõ!"
Không Quách Dương ngoài cái gì mà La Thắng Nam nữa.
Giang Nguyệt Lục Cảnh Chu giường bệnh, so với lúc cô thì gì đổi.
Rảnh rỗi sinh nông nổi, cô liền lấy nước nóng lau mặt, lau tay cho , thì dám chạm nên lướt qua.
“Lục Cảnh Chu!
Lần về với thế nào hả?
Anh ly hôn trừ phi ch-ết, bây giờ là thế nào đây?
Anh thực hiện lời hứa ?"
“Tính chi li thì thời gian chúng ở chung còn đầy nửa tháng, thực đối với chỉ quen thuộc hơn lạ một chút thôi, nếu ch-ết lẽ sẽ buồn, nhưng tuyệt đối buồn lâu , lẽ đến sang năm sẽ tìm một đàn ông khác, kết hôn thêm nữa."
“Anh thấy Đặng Quân thế nào?
Anh hình như vẫn còn độc , cũng , ngoại hình thì tuy bằng nhưng cũng đủ dùng , đàn ông cần quá trai, chỉ cần chăm sóc khác, tính cách chín chắn, tâm lý định, tính tình , thế là đủ .
Con gái còn nhỏ, sang năm con bé bắt đầu chuyện thì vặn, chỉ nhớ cha mới thôi, sẽ nhớ đến nhé!"
Cô lảm nhảm lâu, hai tiếng đồng hồ trôi qua lúc nào .
Trong lúc đó, y tá đến xem, bác sĩ Lâm tan cũng đưa bác sĩ trực đến xem qua, khi họ cô tiếp tục lầm bầm.
Có lẽ là cô kể quá nhập tâm nên để ý thấy giường bệnh, hai bàn tay của Lục Cảnh Chu đang từ từ, từ từ co , dường như nắm c.h.ặ.t một chút, c.h.ặ.t thêm một chút nữa.
Haizz!
Lại xem điện thoại, chương trình giải trí, cô tuy buồn ngủ nhưng ở đây cũng ngủ .
Thế là bắt đầu nhăng cuội.
Miệng thì những lời thể Lục Cảnh Chu tức ch-ết, trong đầu còn đang nghĩ ngày mai rảnh thì dạo trung tâm thương mại, mua ít đồ dùng cho trẻ sơ sinh.
Con còn quá nhỏ, cô cũng nỡ cai sữa cho con gái, còn tã giấy thì chắc là càng hy vọng , thời nuôi con thật chẳng dễ dàng gì.
Mười một giờ đêm, Quan Lỗi đến, khuyên cô về ngủ, bôn ba cả quãng đường còn chăm sóc trẻ sơ sinh, sợ c-ơ th-ể cô chịu nổi.
Giang Nguyệt cũng cưỡng cầu, đưa bậc thang cho , cô vui vẻ leo xuống.
Vả cô cũng thật sự sợ c-ơ th-ể chịu nổi, cảm thấy hai cái chân sắp kéo nổi nữa .
Quách Dương đưa cô về, theo cô lên lầu.
Chương 64 Đừng kích động nhé!
Về đến phòng, đèn đầu giường đang sáng, Vương Sinh ngủ say, thấy tiếng mở cửa liền lập tức dậy, “Chị, chị về ạ?
Chị đói ?
Có ăn chút gì ?"
“Có nước nóng ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-dien-quan-nhan-co-khong-gian-sieu-thi/chuong-45.html.]
Chị uống nước nóng."
“Có ạ!
Em rót cho chị."
“Con bé ngủ từ lúc nào ?"
Giang Nguyệt bên giường, cúi xuống, khuôn mặt nhỏ đang ngủ say của con gái, cái miệng nhỏ bĩu , cảm thấy lòng như sắp tan chảy.
“Cũng chẳng bao lâu ạ, con bé đói bụng, em dám bế con bé ngoài tìm chị nên pha chút nước đường đỏ cho uống .
Chị, chị cũng uống chút nước đường đỏ !
Xem mặt chị trắng bệch kìa."
“Mặt chị trắng lắm ?"
“Vâng!
Chắc chắn là mệt quá , chị, em lấy nước nóng cho chị ngâm chân."
Đi đường chỉ mệt, tinh thần còn luôn căng thẳng, căng thẳng cực độ.
“Nước nóng em lấy ?
Tự em lấy ?"
“Tất nhiên là , là Quách Dương chạy tới lấy giúp em đấy, em trông Tiểu Đậu Nha nên ngoài ."
Giang Nguyệt lấy sữa bột cao canxi từ trong gian , pha hai ly, họ đều cần bồi bổ một chút, “Mau uống cái ."
“Đây là cái gì ạ?"
“Sữa bò."
Vương Sinh chỉ nếm một ngụm là uống nổi nữa, “Có mùi tanh quá, em thích uống."
“Uống nhiều sữa bò thể tăng chiều cao, chiều cao của em vẫn thể nhích lên thêm một chút nữa đấy."
“Cao thế để gì ạ, may quần áo còn tốn vải thêm."
Giang Nguyệt uống sữa bò, ăn hai cái trứng gà, dùng bếp cồn nấu một bát sủi cảo, ăn no uống say lúc mới rửa ráy ngủ, khi ngủ cũng quên hôn một cái lên mặt con gái.
“Chị, chị ngủ !
Tiểu Đậu Nha đêm nay để em chăm sóc."
“Nếu con bé đói, em nhớ gọi chị..."
Lời hết, cô ngủ .
Vương Sinh đợi một lát mới bò qua đắp chăn cho cô.
Giang Nguyệt giấc ngủ sâu, sâu đến mức ngay cả mơ cũng thấy, đột nhiên một hồi gõ cửa dồn dập cho giật tỉnh giấc.
“Ai ai ai?"
“Chị dâu, là em đây, Quách Dương, đội trưởng tỉnh !"
Đến khi Giang Nguyệt đầu bù tóc rối, mặt kịp rửa, tóc cũng chải, đầu tóc xõa xượi, khoác vội quần áo xông đến phòng bệnh bệnh viện thì bên trong vây kín , cô chen cũng nổi.
Bởi vì chỉ bác sĩ y tá, còn lãnh đạo bệnh viện, thành một đống.
Một đống khác là quân phục màu xanh sẫm, thẳng tắp ở phía bên , Quan Lỗi cũng ở trong đó, là đầu tiên thấy Giang Nguyệt, cũng là vẫn luôn đợi cô.
Quách Dương cũng thấy , hưng phấn kéo cánh tay Giang Nguyệt, “Mọi nhường đường chút , chị dâu đến ."
Đám đông dạt một lối .
Giang Nguyệt , cô nhanh, bởi vì não bộ đang vận hành với tốc độ cao, cô nghĩ Lục Cảnh Chu tỉnh cũng nhanh thật đấy, cô mới đến một ngày, hiệu suất khá cao, nhưng rốt cuộc là tự nhiên tỉnh , là thấy những lời cô nhỉ?
Ái chà!
Cô nhiều , lảm nhảm lầm bầm, còn tưởng căn bản sẽ thấy, nên chuyện vụn vặt kiếp cô đều một ít, nên giờ cô chút thấp thỏm nha!
Cuối cùng cũng đến đầu giường, cô hai tay bám thanh sắt lan can, thò đầu .
La Thắng Nam đang gục bên sườn trái giường bệnh, vùi đầu , nhận thấy cô đến lúc mới ngẩng đầu khỏi chăn, mắt đỏ hoe, tóc mái lòa xòa trán.
Tình cảnh chút buồn , cứ như cô mới là vợ Lục Cảnh Chu .
Giang Nguyệt còn kịp gì, Quách Dương nhịn , “La Thắng Nam!
Cô đó gì thế, mau tránh , nhường chỗ cho chị dâu!"
Trong lòng La Thắng Nam cam tâm, nhưng mặt bao nhiêu chiến hữu lãnh đạo thế , cô cũng tiện lì lợm ở .
“Đội trưởng cũng là gặp cô , hét cái gì mà hét!"
Mắt Quách Dương trợn trừng lên, “Đội trưởng nhớ chị dâu thì chẳng lẽ nhớ cô chắc!"
Cậu là thẳng tính, gì nấy, cũng ý gì khác.
Giang Nguyệt bỗng nhiên đầu liếc một cái, thầm nghĩ trai đấy, tương lai, cô tán thưởng.
Quan Lỗi cũng :
“La Thắng Nam!
Cô xong bản kiểm điểm ?"
Trong lòng hiểu rõ, nên đây là đang cảnh cáo La Thắng Nam, điều gì nên thì đừng .
Giang Nguyệt đẩy đến bên giường, gần Lục Cảnh Chu hơn, lúc mới rõ, vẫn đang đeo mặt nạ dưỡng khí, nhưng quả thật là tỉnh, mắt mở , tầm tập trung, đang .
Hiện trường quá đông , Giang Nguyệt nỗ lực tự ám thị , cố nặn hai giọt nước mắt.
“Ông, ông xã!"
“Oào!"
Mọi tại hiện trường tuy phát tiếng động, nhưng im lặng còn hơn cả lời .
La Thắng Nam kinh ngạc , nghi ngờ , “Cái cách gọi gì thế !"
Quách Dương đột nhiên giơ tay, “ ..."
Quan Lỗi kịp thời gõ một cái, “Im miệng, chúng ngoài hết !"
Mặt Giang Nguyệt đỏ bừng, chẳng vì hổ mà là bàn tay đặt giường bệnh nắm c.h.ặ.t lấy, c.h.ặ.t, c.h.ặ.t, giống như dùng hết sức lực .
Đôi mắt vốn dĩ vô thần của Lục Cảnh Chu cũng đột nhiên trợn trừng lên, mặt nạ dưỡng khí đều là nước.
“Này !
Anh đừng kích động, , chỉ là bừa thôi, ý gì , nghỉ ngơi cho , và Tiểu Đậu Nha đều đến , buổi chiều, đợi tình trạng khá hơn sẽ bế con gái đến cho xem, con bé , tóc cũng dài , cân nặng tăng hẳn hai cân, lúc cởi quần áo tắm rửa, cả là thịt nhỏ thôi, tổ chức tiệc đầy tháng cho con bé ở quê , tổ chức náo nhiệt lắm..."