THẬP NIÊN 70: VỢ ĐIÊN QUÂN NHÂN CÓ KHÔNG GIAN SIÊU THỊ - Chương 70

Cập nhật lúc: 2026-04-06 17:11:59
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chỉ khi trải qua mới nỗi đau của trong cuộc.”

 

Việc Quan Lỗi cũng tán đồng:

 

tập trung bắt tay , liệu thể nhờ của đồn các lập một tổ chuyên án , chỉ cần điều tra rõ những thứ là cũng đủ cho hai vợ chồng già nhà đó khốn đốn ."

 

Lục Cảnh Chu cánh cửa phòng bệnh:

 

“Không thể để một mất con cái."

 

Trước khi tìm thấy đứa trẻ, trạng thái đó của Giang Nguyệt lúc bấy giờ, mà còn thấy sợ hãi, nếu... nếu tìm thấy, cô thực sự sẽ phát điên mất.

 

Chương 99 Tiệc r-ượu tổ chức, cảm ơn

 

Thiệu Chí Cao vốn dĩ còn vẻ mặt mấy coi trọng, lúc thêm vài phần trịnh trọng:

 

hiểu , chuyện về sẽ ngay."

 

Có lẽ đối với khác mà , chẳng qua chỉ là mất một đứa trẻ, thất lạc mà thôi.

 

đối với nhà mà , bầu trời thực sự sẽ sụp đổ.

 

Lục Cảnh Chu :

 

“Còn về gia đình mua đứa trẻ , đều là những phận, vấn đề của họ để phía nhà trường xử lý, liên quan đến chúng ."

 

Quan Lỗi gật đầu, loại thực dễ xử lý nhất.

 

Ngăn cách bởi một cánh cửa, Giang Nguyệt buồn ngủ, mệt mỏi, nhưng tiếng chuyện ngoài hành lang vẫn lờ mờ truyền tai cô.

 

Cô ôm con gái, cằm cọ lên mái tóc mềm mại của con, nắm lấy bàn tay nhỏ truyền dịch của con, trong lòng cũng đang kiên định một ý nghĩ, cô tuyệt đối sẽ đội trời chung với bọn buôn .

 

Bất kể là bắt cóc con cái nhà ai, loại đều đáng ch-ết.

 

Vương Sinh nhóm bếp, vo gạo cho nồi, canh chừng bên nồi, chờ đợi từng chút một cho đến khi nước cháo nấu xong.

 

Trong phòng khách, quần áo, bình sữa, tã lót đều chuẩn xong xuôi.

 

mang theo nồi, mang theo bát, hai tay đủ dùng, cũng may Quách Dương đến, giúp cô bưng đồ khỏi nhà.

 

“Lũ cũng độc ác quá, sớm chúng tâm địa xa thì lúc đầu chẳng thèm hàng xóm với chúng."

 

Quách Dương sáng sớm nay mới vội vã về, điều tập huấn, khả năng sẽ Cục Giao thông.

 

Mắt Vương Sinh đỏ hoe, miệng mím c.h.ặ.t, cũng chẳng chuyện, cô vẫn còn đang tự trách .

 

Quách Dương suốt dọc đường mắng sạch sành sanh tất cả những lời c.h.ử.i rủa thể nghĩ , lái xe, đến bệnh viện, giúp Vương Sinh mang đồ lên, gặp Hà Thiết Quân ở hành lang còn chặn , vì mệnh lệnh Lục Cảnh Chu đưa cho bao gồm hai .

 

Chẳng còn cách nào, đang định gọi điện thoại xác nhận thì Giang Nguyệt mở cửa.

 

“Cảm ơn em, cho họ !"

 

Hà Thiết Quân lùi sang một bên, Vương Sinh thấy Giang Nguyệt nấc lên.

 

“Đừng , kẻo bé con sợ."

 

Giang Nguyệt chợp mắt một lát, dậy vệ sinh, sẵn tiện mở cửa cho họ.

 

Quách Dương gọi một tiếng chị dâu, theo Vương Sinh mang đồ trong, liếc đứa bé một cái ngoài.

 

Vương Sinh đặt đồ xuống là lao ngay đến bên giường bệnh, thấy kim truyền dịch tay Đậu Nha nhỏ, nước mắt rơi lã chã:

 

“Chị ơi, Đậu Nha nhỏ ?

 

Tại ghim kim thế ?

 

Con bé chịu khổ nhiều lắm ?"

 

“Bị nhiễm lạnh , cả đêm chuyển qua chuyển , cũng b-ú sữa, đến khản cả giọng, cuối cùng còn thằng ranh Quan Kiệt bế ngoài phơi lạnh mấy tiếng đồng hồ, ốm ?"

 

loại mở miệng , chuyện đều cả, chịu khổ, gặp nạn thì việc gì giảm tránh, cứ để .

 

Đang lúc chuyện, cô nhóc tỉnh dậy, mở mắt là đầu ngó nghiêng, giống như đang tìm kiếm thứ gì đó.

 

Vương Sinh vội :

 

“Chị ơi, bé con tỉnh ."

 

Giang Nguyệt vội vàng bước tới, Đậu Nha nhỏ thấy cô ủy khuất mím môi, giơ tay đòi bế, miệng mập mờ gọi “, ..."

 

Giang Nguyệt xót xa vô cùng:

 

“Được , bế, con xem dì cũng ở đây !"

 

, dì ở đây, đợi bé con khỏe , chúng sẽ ngoài xem ch.ó con, mèo con nhé."

 

Vương Sinh giúp cô đỡ lấy bàn tay đang truyền dịch, Giang Nguyệt bế đứa bé lên, ôm lòng:

 

“Vương Sinh, pha cho con bé ít sữa , cần nhiều, pha nhạt một chút, đường ruột con bé bây giờ còn yếu, chỉ thể cho ăn từng chút một thôi."

 

Cô nhóc nép lòng , thấy bình sữa đột nhiên phấn khích hẳn lên, cũng chẳng cần nữa, miệng “ư ư", hai tay vươn đòi.

 

Giang Nguyệt mới để nước nguội trong phòng bệnh, lúc pha sữa bột là khéo.

 

Vương Sinh pha tám mươi mililit, định đưa qua thì cô nhóc tự chộp lấy .

 

Vương Sinh mà thấy xót:

 

“Đây đúng là đói lả , lũ trời đ-ánh thánh đ-âm."

 

Giang Nguyệt con gái b-ú sữa ừng ực, cái dáng vẻ thỏa mãn nhỏ bé đó khiến trái tim cô như tan chảy:

 

“Nói đúng lắm, lũ trời đ-ánh thánh đ-âm, đáng lẽ để sét đ-ánh ch-ết mới đúng!"

 

Lục Cảnh Chu đẩy cửa bước , chỉ cảm thấy ánh nắng ngoài cửa sổ thật rạng rỡ, trái tim cũng theo đó mà lấp đầy.

 

“B-ú sữa !

 

Còn ?"

 

Anh ghé sát , biểu cảm con gái b-ú sữa y hệt như Giang Nguyệt.

 

Giang Nguyệt nhẹ nhàng vỗ về con gái:

 

“Vừa mới tỉnh, thấy bình sữa là cuống lên ngay, lát nữa lấy ít nước đây lau cho con bé, bộ quần áo khác, xem nó bẩn thế nào ."

 

“Anh lấy nước."

 

“Để em cho!"

 

Vương Sinh tranh phần lấy phích nước nóng.

 

Sau khi Vương Sinh rời , Lục Cảnh Chu cũng xuống bên giường, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ đang truyền dịch của con gái.

 

Đậu Nha nhỏ từ lúc nhận đến giờ, Lục Cảnh Chu cũng dành ít thời gian bên cạnh, con bé nhận bố .

 

Con bé chuyển hướng về phía Lục Cảnh Chu, đột nhiên buông núm v-ú giả , đôi mắt chằm chằm , cái miệng nhỏ mím , giống như đang mách lẻo, giống như đang thấy ủy khuất, cái mũi nhỏ còn thút thít.

 

Lục Cảnh Chu chịu nổi cảnh :

 

“Tinh Thần đừng , bố đ-ánh đuổi kẻ ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-dien-quan-nhan-co-khong-gian-sieu-thi/chuong-70.html.]

Anh cũng những lời âu yếm tim gan phèo phổi, chỉ thể xoa xoa mái tóc mềm mại của con gái.

 

Bây giờ bảo cắt một miếng thịt cho con gái, cũng sẽ nháy mắt một cái.

 

Giang Nguyệt mãi bật , khẽ chạm mũi con gái:

 

“Được , mau b-ú phần của con !"

 

Mới chừng tuổi đầu mách lẻo .

 

Lục Cảnh Chu hài lòng:

 

“Con gái đúng là thông minh."

 

Giang Nguyệt đột nhiên :

 

“Anh hứa tổ chức tiệc r-ượu cho ở khu tập thể, mời họ ăn tiệc cảm ơn, việc thất hứa, chúng tích phúc cho con."

 

Lục Cảnh Chu trịnh trọng gật đầu:

 

“Vợ , em !

 

Tổ chức theo quy cách nào?"

 

Giang Nguyệt suy nghĩ một chút :

 

“Thế , chúng cũng phúc bố thí, thể kiểu cơm nồi lớn như ở quê , mời đầu bếp từ nhà hàng lớn về, tổ chức theo quy cách mâm tiệc, ít nhất cũng mười mấy mâm.

 

Người đến cần đăng ký, chỉ cần là trong khu tập thể là , coi như là để trừ tà tích phúc cho con gái chúng .

 

Còn cả những giúp đỡ , ý em là tất cả , chúng đều mời.

 

Chúng cũng nhận quà cáp gì cả, chỉ là để náo nhiệt, cùng ăn bữa cơm, chắc vi phạm kỷ luật nhỉ?"

 

Lục Cảnh Chu lắc đầu:

 

“Việc thì vi phạm kỷ luật nỗi gì, thì một bữa thật lớn.

 

Khu tập thể Đại học một cái nhà ăn, xem địa điểm thế nào, nguyên liệu các thứ nhà ăn của họ mối lái, chỉ cần đưa đủ tem lương thực và tiền là họ chắc chắn thể lo liệu ."

 

“Được!"

 

Giang Nguyệt giao đứa bé cho bế, lấy tiền, thực động tác thừa thãi.

 

Cô đem tất cả tiền tích góp trong thời gian qua , tiền chẵn tiền lẻ, nhưng vẫn đủ:

 

“Anh lấy cả tiền trong sổ tiết kiệm của nữa, chắc là đủ ."

 

Nếu đặt một gia đình bình thường, kiểu gì cũng mắng là đồ phá gia chi t.ử, lo toan cuộc sống, ai mời khách mà dốc cạn túi như thế, cuộc sống tính đây?

 

Chẳng lẽ ngày mai hít khí trời mà sống ?

 

Lục Cảnh Chu chỉ mỉm gật đầu:

 

“Được, rút tiền ngay đây."

 

Anh hỏi thêm một câu thừa thãi nào.

 

Anh phối hợp như cũng ngoài dự kiến của Giang Nguyệt, cô đột nhiên rướn hôn lên môi một cái.

 

Lục Cảnh Chu ngây tại chỗ, mất hồi lâu cũng hồn .

 

Cho đến khi Giang Nguyệt đỏ mặt, giục mau việc.

 

Lục Cảnh Chu lúc khỏi cửa, bước chân như đang bay bổng.

 

Gặp Quan Lỗi đang mang cơm tới, còn thắc mắc:

 

“Này !

 

Sao cái biểu cảm đó, lẽ con gái vấn đề gì ?"

 

Chương 100 Quản cho con trai

 

“Cái miệng quạ đen!

 

đang định rút tiền đây."

 

“Rút tiền?

 

Tiền viện phí của các đủ ?

 

Vậy đây, cần rút."

 

“Không !"

 

Lục Cảnh Chu liền đem chuyện thực hiện lời hứa mời ăn tiệc .

 

Cánh cửa phòng bệnh bên cạnh họ mở , Triệu Thu Nguyệt với khuôn mặt mệt mỏi cánh cửa:

 

“Chuyện gia đình chúng cũng trách nhiệm, trách nhiệm còn nhỏ nữa.

 

Hơn nữa đứa trẻ họ tìm thấy cũng con nhà chúng , tiền tổ chức tiệc r-ượu, nhà chúng chịu một nửa!"

 

Quan Lỗi sự hào phóng của vợ cho chấn động, hận thể giơ ngón tay cái về phía bà xã.

 

gánh vác cùng, Lục Cảnh Chu sẽ tỏ vẻ thanh cao mà từ chối, vốn dĩ nhà họ cũng trách nhiệm thật:

 

“Vậy , chúng cứ tạm ứng , nếu chị đóng góp thì tính tiền ."

 

Sau khi khỏi, vợ chồng Quan Lỗi bước phòng bệnh đóng cửa , Quan Lỗi xuýt xoa:

 

“Sao mạnh miệng thế nhỉ, nhà giàu ?"

 

Triệu Thu Nguyệt khi trải qua chuyện mất con dường như già mấy tuổi, nếp nhăn mặt hiện thêm vài đường, đối với tiền bạc càng xem nhẹ:

 

“Chỉ cần con cái , tiền bạc đều là vật ngoài , đáng nhắc tới.

 

Em cho , lúc tính tiền, thêm một chữ nào, nhà họ bao nhiêu thì là bấy nhiêu."

 

Trong lòng bà là sự áy náy, xem đứa bé của Giang Nguyệt, cô bé nhỏ nhắn mềm mại nép trong lòng , đừng là bậc cha , ngay cả ngoài như bà cũng thấy xót xa.

 

Quan Lỗi lời t.ử tế rộng lượng của vợ, trong lòng khỏi là dễ chịu thế nào:

 

“Việc lớn việc nhỏ trong nhà đều theo em hết, em bảo thì ."

 

Tiệc r-ượu tổ chức nhanh, Giang Nguyệt kéo dài lâu quá , tưởng thất tín.

 

Hơn nữa, chỉ cần tiền bạc sòng phẳng, mối quan hệ, việc thuyết phục những vị sư phụ đầu bếp cao ngạo ở nhà ăn Đại học chỉ là vấn đề thời gian.

 

Lãnh đạo trong bộ họ cảm tạ quần chúng tìm giúp đứa trẻ, đây là biểu hiện nhất của tình quân dân như cá với nước, liền đích gọi điện thoại cho lãnh đạo Đại học Thủ đô.

 

Lãnh đạo chuyện với bao giờ cũng dễ dàng nâng tầm một việc nhỏ lên một tầm cao khác.

 

Có sự chỉ đạo của lãnh đạo, phí dịch vụ nhà ăn đều giảm giá tám phần.

 

Hôm đó sảnh ăn của nhà ăn đủ chỗ, bày hai lượt, hơn hai mươi mâm, ngay cả lãnh đạo trường cũng đến, bưng ly r-ượu phát biểu.

 

Lục Cảnh Chu và Quan Lỗi với tư cách là chủ nhà, cũng là phụ đứa trẻ, đương nhiên tiếp khách, còn cảm ơn hết đến khác.

 

Đến cuối cùng, ngay cả Quan Lỗi cũng chịu nổi, quá rườm rà.

 

 

Loading...