THẬP NIÊN 70: VỢ ĐIÊN QUÂN NHÂN CÓ KHÔNG GIAN SIÊU THỊ - Chương 88
Cập nhật lúc: 2026-04-06 17:16:02
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“A!
từng qua nhãn hiệu , đắt lắm đấy!
Nghe một hộp tận mười đồng, cô thật là tiền, thể cho bôi một chút ?”
Ngô Giai Huệ tuy rằng nỡ, nhưng hư vinh tâm trỗi dậy, “Được !
Cô rửa tay ?”
“Rửa , mới rửa xong.”
Nữ đồng nghiệp cũng khách khí, vươn ngón trỏ, hung hăng móc một cục lớn, mà Ngô Giai Huệ đau lòng đến nhỏ m-áu, lập tức đóng nắp , vặn c.h.ặ.t nhét trong túi, động tác liền mạch lưu loát.
Nữ đồng nghiệp bộ tịch thoa lên mặt, áp hai tay lên mặt, say sưa ngửi ngửi, “Đợi tháng phát lương, cũng mua một hộp.”
Ngô Giai Huệ trong lòng khinh bỉ, vẻ mặt cũng lạnh lùng, “Cái là hàng giới hạn, mỗi nhập hàng, đầy ba ngày tranh cướp sạch , đợi cô phát lương thì rau héo cũng chẳng còn.”
“Hả?
Vậy bây giờ?”
“Chẳng cả, từ từ mà để dành tiền, của nữa, mua thì .”
Ngô Giai Huệ đắc ý hất tóc một cái, lộ đôi khuyên tai lấp lánh tai.
Chương 125 Lại xảy chuyện
“Giai Huệ!
Cái của cô... cũng là mới mua ?
Trước đây từng thấy cô đeo nha!”
“Là tặng đấy, hàng Hải Cảng, trong nước đều mua .”
“Thật quá, cái cũng đắt ?
Đối tượng của cô thật đúng là bỏ vốn.”
Ngô Giai Huệ giây lát biến sắc, “ còn việc, đây.”
Nữ đồng nghiệp chằm chằm bóng lưng của cô , âm dương quái khí mắng một câu:
“Đồ bộ.”
Quách Dương cùng Trịnh Tiểu Lục lúc về đến nhà gần chín giờ, hai đeo hành lý, chân trần, cứ thế lội nước suốt dọc đường mà về.
Nhìn thấy Giang Nguyệt, Trịnh Tiểu Lục cư nhiên lên, “Tam, Tam thẩm, c.o.n c.uối cùng cũng tìm .”
Quách Dương bộ dạng lóc sướt mướt của thì trợn tròn mắt, thằng nhóc suốt dọc đường đều bình thường, gan lớn, thủ linh hoạt, tính tình hoạt bát, cho dù hiểm cảnh cũng thể hi hi ha ha mà bỏ qua.
Chẳng ngờ , còn thể thành thế .
“Khóc cái gì mà , ch-ết , mau , tiên quần áo, uống canh gừng, trong bếp cơm, hai đứa giống , khẩn trương lên.”
Giang Nguyệt cảm thấy chút giống nương của .
“Tẩu t.ử, thì cần , chúng đều quen mặc quần áo ướt .”
Quách Dương lùi phía , sợ quần áo ướt của bẩn Giang Nguyệt.
Trịnh Tiểu Lục cũng :
“Con cũng , cứ thế ạ!”
Giang Nguyệt đanh mặt , “Lời , hai đứa đều nữa ?”
Thấy biểu tình của cô đúng, hai nửa chữ cũng dám ho he, ngoan ngoãn quần áo.
Quách Dương mặc cũng là y phục cũ của Lục Cảnh Chu, Giang Nguyệt những ngày mua cho mấy bộ, cũng tìm thợ may ít, trong đó cả đồ ngủ, ngắn tay dài tay đều mỗi thứ một bộ, chỉ , trong nhà đều cả, ngay cả Tiểu Đậu Nha cũng hai bộ đồ ngủ.
Chỉ vải bông sản xuất từ Hải Cảng mới mịn và mềm như , cho nên đồ ngủ nhà bọn họ cũng là kiểu dáng và chất liệu bên ngoài thấy .
Quách Dương thấp hơn Lục Cảnh Chu, mặc quần áo của cũng vẻ rộng, nhưng chất vải thật sự thoải mái, mềm mại như bông.
“Tẩu t.ử, vải chị mua ở thế, cũng mua vài thước, để gửi về cho nương , bảo bà cũng một bộ.”
“Ờ!
Hàng của đại lầu bách hóa, chú cứ đến đó tìm thử xem!
Mau ăn cơm .”
Tối nay là Vương Sinh dỗ Tiểu Đậu Nha ngủ, bà Vương cũng ở chung một phòng với bọn họ, cho nên Trịnh Tiểu Lục thấy Vương Sinh, trong lòng khá thất vọng.
Lúc ăn cơm, Giang Nguyệt hỏi Quách Dương ngoài cứu hộ thiên tai .
Quách Dương lắc đầu, “ , ở đây canh giữ.”
“Đây là ý của ?
Lúc chú đón Tiểu Lục chẳng vẫn mưa bão ?”
Quách Dương chịu giải thích thêm.
Hai thật sự đói đến cực điểm, màn thầu to hơn bàn tay mà hai miếng xuống bụng, nếu nước rót kèm theo thì chắc chắn sẽ nghẹn ch-ết.
Trịnh Tiểu Lục nghẹn một bụng lời , ăn uống gần xong, chùi miệng một cái là định bắt đầu kể khổ:
“Tam thẩm, con cho ...”
Giang Nguyệt mỉm , “Con ngủ , chuyện gì sáng mai hãy .”
Cô hiện tại tâm trạng nào để .
Quách Dương cũng :
“Tẩu t.ử, chị cũng ngủ , trong sân để canh, nếu tình hình sẽ gọi rời , nhưng chị thu xếp đồ đạc ?
Vẫn nên sớm chuẩn thì hơn.”
Bên ngoài đột nhiên sáng rực, bốn phía bỗng chốc lặng ngắt.
Ba trong lòng kinh hãi, Giang Nguyệt vội vàng dậy chạy trong nhà, nhưng kịp, cô còn chạy khỏi bếp, bên ngoài đột nhiên một tiếng sấm nổ vang trời, giống như dùng thu-ốc nổ đ-ánh thủng một lỗ bầu trời.
Trong phòng truyền đến tiếng xé lòng của Tiểu Đậu Nha.
Giang Nguyệt xông căn phòng Vương Sinh đang ngủ, bế con gái lên, “Ngoan, nữa, ở đây !”
Vương Sinh lấy một chiếc chăn nhỏ đưa cho cô.
Bà Vương cũng khoác thêm áo, “Tình hình đêm nay sợ là ngủ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-dien-quan-nhan-co-khong-gian-sieu-thi/chuong-88.html.]
Trịnh Tiểu Lục ở cửa, trong, cứ thế gọi tên Vương Sinh hết đến khác.
Cậu vui mừng, nhưng khi Vương Sinh , thấy thì phản ứng nhạt nhẽo.
Có điều Trịnh Tiểu Lục thấy Vương Sinh cái đầu tiên, tròng mắt suýt chút nữa rơi xuống đất, “Cậu, là Vương Sinh?”
Thiếu nữ thanh tú lạ lẫm mắt với Vương Sinh lúc như hai khác .
“Nếu thì ?”
Vương Sinh tặng cho một cái lườm.
Sấm nổ chỉ một tiếng, trong vòng ngắn ngủi một canh giờ đ-ánh năm sáu lượt.
Mưa bão vốn dĩ tạnh, nhưng một canh giờ đột nhiên bắt đầu rơi, còn lớn hơn cả lúc , gấp gáp hung hãn.
Điện cũng mất, trong phòng tối om om.
Giang Nguyệt lấy nến thắp lên, tất cả đều ở phòng khách, Tiểu Đậu Nha ngủ trong nôi, bà Vương mượn ánh lửa nến khâu vá quần áo cho Quách Dương.
Vương Sinh ôm gối, đang nghĩ gì, Trịnh Tiểu Lục ngay bên cạnh cô bé, thỉnh thoảng liếc một cái nhanh ch.óng .
Quách Dương sắc mặt ngưng trọng, Giang Nguyệt thôi.
“Tiểu Quách, chú gì?”
Giang Nguyệt hỏi .
“Tẩu t.ử, lo cho Đoàn trưởng.”
“Chị cũng lo, nhưng chúng bây giờ cũng chẳng gì.”
Không thể gọi điện thoại, cũng định vị vệ tinh, ngoại trừ tin tức truyền về lúc ban đầu, cô căn bản Lục Cảnh Chu đang ở .
Quách Dương lắc đầu, “Chị lẽ , chỉ cần nhiệm vụ, bất kể nguy hiểm thế nào, Đoàn trưởng đều là xông pha lên phía nhất.
Anh hồi còn ở đội hành động đặc biệt, vết thương lớn nhỏ bao nhiêu mà kể, đón chị đến là nghiêm trọng nhất, nhưng đó từng gãy chân, bụng đ-âm thủng, còn cả đầu nữa, từng một cây gậy to chừng gõ trúng, bác sĩ sẽ di chứng, chính là ngày mưa gió đầu sẽ đau.”
Giang Nguyệt nhớ mấy đêm, cô thức giấc thì Lục Cảnh Chu giường, là từ bên ngoài trở về, tóc cũng ướt đẫm, hỏi gì, chỉ bảo ngủ nên ngoài chạy bộ.
Trịnh Tiểu Lục mà lòng đầy sợ hãi, “Làm lính đáng sợ như ?”
Quách Dương lắc đầu, “Là quá liều mạng!”
Giang Nguyệt hiểu ý , bối cảnh, con ông cháu cha, ngay cả học cũng chẳng mấy ngày, với xuất như mà liều mạng đ-ánh một vùng trời trong quân đội thì dễ dàng gì.
Quách Dương :
“Đoàn trưởng chỉ tự liều mạng, mà còn bảo vệ chúng nữa.
Anh , mạng chỉ một, ch-ết là chẳng còn gì hết, quân nhân bảo vệ quốc gia, trấn giữ lãnh thổ, nhưng cũng yêu quý mạng sống của chính .
Cha nuôi nấng chúng một đời dễ dàng gì, chúng giữ mạng để còn phụng dưỡng cha lúc tuổi già, thể để đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh!”
Trịnh Tiểu Lục nhớ đến bộ mặt của những nhà họ Lục , thật sự thấy lạnh lòng cho Lục Cảnh Chu, nếu thật sự hy sinh, nhà họ Lục nghĩ đến lẽ chỉ tiền tuất mà thôi.
Quách Dương thì thôi, , lòng Giang Nguyệt cũng thắt .
Giang Nguyệt cố gắng trụ đến nửa đêm về sáng, tuy rằng cô vẫn lo lắng nhưng cũng chống cơn buồn ngủ, cứ thế mặc nguyên quần áo tựa đầu giường, lúc nào ngủ .
Dường như một giấc mơ, trong mơ thấy một trong màn mưa chạy về phía , chạy nhanh, chớp mắt đến mặt cô, đợi cô rõ đó kéo chạy trốn.
Chạy gấp nhanh, đúng lúc cô định lên tiếng thì đột nhiên chân hẫng một cái, cả rơi xuống vực thẳm vô tận.
“Rầm rầm rầm!”
Giang Nguyệt giật tỉnh dậy từ trong giấc mộng, mở mắt mới phát hiện từ lúc nào ngủ đất .
“Tẩu t.ử!
Tẩu t.ử!
Chị mau tỉnh , Đoàn trưởng gặp chuyện .”
Chương 126 Người đàn ông thể lấy
Giang Nguyệt thấy câu , đất ngây một lúc lâu.
Trong phút chốc, nhiều loại cảm xúc ùa đại não cô, nhưng cuối cùng chỉ còn phẫn nộ.
Lại xảy chuyện!
Mới viện bao lâu chứ!
Lại viện ?
Hay là trông mong cô sớm tái giá, đàn ông thật sự là quá đáng quá .
Không !
Cứ tiếp tục như , cô sớm muộn gì cũng bệnh tim mất, thể chung sống nữa, lập tức, ngay tức khắc, ly hôn!
Cái ý nghĩ ly hôn đó ngay khoảnh khắc xuất hiện trong đầu cô, giống như măng mọc mưa, thể kìm nén nổi.
Quách Dương ngoài cửa, sốt ruột đến mức cào cửa, cuối cùng cũng đợi cửa mở, định há miệng thì thấy ánh mắt âm trầm của Giang Nguyệt.
“Lại chuyện gì ?”
“Dường như... dường như sạt lở núi, mất liên lạc .”
Gân xanh trán Giang Nguyệt giật liên hồi, “Đã bao lâu ?”
“Ờ, chắc cũng ba bốn tiếng !
Đã đội tìm kiếm cứu nạn tới đó , đến để với chị một tiếng, cũng theo.
Bên ngoài mưa tạnh , lúc nãy Đặng ghé qua, trong khu vực tổ chức bảo vệ đê sông, vì đỉnh lũ vẫn tới, đảm bảo đỉnh lũ thuận lợi qua, đều cả .
Anh bảo chị ở nhà đừng chạy lung tung, bên ngoài vẫn còn nguy hiểm.”
Giang Nguyệt bầu trời vẫn u ám bên ngoài, giống như hạ quyết tâm nào đó, “Chú đợi đấy, chị cùng chú!”
“Cái gì?
Như ...”
“Tiểu Quách, chú tưởng chị đang thương lượng với chú ?”
“ mà quá nguy hiểm, tẩu t.ử, chị yên tâm, nhất định sẽ tìm Đoàn trưởng về an .”
Giang Nguyệt nhạo, “Nếu thật sự gặp bùn đ-á sạt lở thì cửu t.ử nhất sinh, đến xác cũng chẳng tìm thấy, chú tưởng chị hiểu ?
Bây giờ khả năng sống sót duy nhất của là do tin tức sai sót, tóm chị tận mắt xem mới , chú dẫn chị thì chị tự !”