THẬP NIÊN 70: VỢ ĐIÊN QUÂN NHÂN CÓ KHÔNG GIAN SIÊU THỊ - Chương 93

Cập nhật lúc: 2026-04-06 17:25:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lục Cảnh Chu chỉ liếc nàng một cái, liền rút tay về:

 

“Nhanh ch.óng qua .”

 

Đây vốn là một mệnh lệnh hết sức bình thường.

 

“Dạ!”

 

một tiếng trả lời của Thẩm Thu Vũ khiến cảm thấy tê dại cả lỗ tai, lúc rời còn liếc một cái đầy tình ý.

 

Chương 132 Ác Nhân Mách Lẻo Trước

 

Đợi đến khi nàng lên bờ, Đặng Quân lạnh lùng hạ thấp giọng :

 

“Cô nương nhắm trúng .”

 

Vẻ mặt Lục Cảnh Chu đầy vẻ hiểu thấu:

 

“Cậu bệnh ?”

 

“Không tin thì thôi, dù cũng nhắc nhở , cẩn thận cô bám lấy .”

 

Lục Cảnh Chu vẫn tin, chuyện đó chứ!

 

Thẩm Thu Vũ khi lên bờ, đôi má vẫn đỏ hồng, một đôi mắt sáng quanh quất khắp nơi, đang tìm kiếm cái gì, cuối cùng, nàng phát hiện mục tiêu, uốn éo vòng eo nhỏ, bước những bước thướt tha tiến về phía mục tiêu.

 

“Đại nương, nước gừng nấu đậm một chút, chỗ con còn nhiều gừng tươi, còn đường đỏ nữa, cứ bỏ nhiều .”

 

Giang Nguyệt sợ bọn họ nhiễm lạnh, lặng lẽ lấy mười mấy cân gừng tươi, lấy thêm ít đường đỏ .

 

Hai bà lão phụ trách nấu nước gừng tiếc lời khen ngợi cô.

 

“Con gái , nhiều đường đỏ với gừng thế mà con cũng nỡ lấy , cái đổi bao nhiêu phiếu lương thực mới chứ!”

 

!

 

Thực chỉ cần chút vị là đủ , cần nấu đậm thế .”

 

Giang Nguyệt :

 

“Gừng tươi trừ hàn, thể phòng ngừa cảm lạnh phát sốt, nhất là trẻ nhỏ, chúng nó nếu uống thì cũng ép uống, nếu mà để đổ bệnh thì phiền phức lắm, lão đội trưởng, nơi an trí của tìm xong ?”

 

Lão đội trưởng ở bên cạnh đang gốc cây hút thu-ốc lào.

 

“Xong , thôn phía một trường tiểu học, bảo mấy đứa trẻ trong đội dọn dẹp mấy gian phòng .”

 

Giang Nguyệt hỏi:

 

“Vậy lương thực của đủ ?”

 

Lão đội trưởng nổi nữa:

 

“Cũng tạm gọi là hòm hòm thôi!”

 

Quan Lỗi bên cạnh vắt nước quần áo, :

 

“Cấp sẽ cấp lương thực cứu trợ xuống, hôm nay lẽ , muộn nhất là ngày mai sẽ phát xuống, ăn, gia súc cũng ăn, lương thực cho ăn thì thể cấp xuống, còn đồ cho gia súc ăn thì tự tìm chứ?”

 

Lão đội trưởng hì hì :

 

“Cái đó là gì, những nơi mưa xong, cỏ dại bên bờ mương mọc xanh lắm, chúng nó lo thiếu cái ăn cái uống.”

 

Mấy đang trò chuyện rôm rả, Thẩm Thu Vũ như một bóng ma lướt tới, lưng Giang Nguyệt, u u uất uất :

 

“Tiểu Giang, xin cô nhé!”

 

Không chỉ Giang Nguyệt, những mặt đều ngơ ngác hiểu gì.

 

Giang Nguyệt :

 

“Không chi.”

 

Cô quá hiểu thủ đoạn của xanh cấp bậc đỉnh cao, cho nên tuyệt đối sẽ theo lời nàng .

 

Phản ứng của cô cũng khiến Thẩm Thu Vũ sững sờ, nhưng nàng nhanh điều chỉnh :

 

trong lòng cô chắc chắn đang trách , nhưng chuyện lúc nãy thực sự cố ý, Lục đoàn trưởng cũng ý gì , chỉ là một sự cố ngoài ý thôi, cô đừng để trong lòng, với cô là thể so sánh .”

 

-_-||

 

Đây chính là biểu cảm hiện lên đầu Giang Nguyệt lúc .

 

“Ồ!

 

Không thể so sánh thì đừng so sánh nữa mà!

 

Chị uống nước gừng ?

 

Trừ hàn, còn thể trừ tà nữa đấy!”

 

Thẩm Thu Vũ đón lấy cái bát cô đưa qua:

 

“Cô chuyện thật thú vị, nhưng thôi !

 

Thứ như thế hạng như thể uống.”

 

Bà lão đang nấu nước gừng vô nữa:

 

“Thu Vũ !

 

Con bé chuyện vẫn cứ cái điệu bộ âm âm, dương dương, khiến thấy khó chịu thế , con thể chuyện hẳn hoi ?”

 

Thẩm Thu Vũ ném qua một cái khinh miệt:

 

“Con vẫn luôn chuyện như mà, thẩm t.ử, con coi thường con, con mất chồng, Mao Mao mất cha, liền coi con con là cái gai trong mắt, cái dằm trong thịt, nhưng con thì thể , con chỉ tìm một đàn ông để nương tựa, giúp con nuôi lớn đứa nhỏ mà thôi.”

 

Nàng bỏ .

 

Bà lão còn cảm thấy ủy khuất nữa:

 

cái gì ?

 

Ai da trời đất ơi, con bé thật là mạng mà.”

 

Lão đội trưởng rít một thu-ốc, nhả làn khói đen kịt:

 

“Thu Vũ là một đáng thương, bà đừng chấp nhặt với nó nữa.”

 

Ông câu còn đỡ, bà lão liền c.h.ử.i thề, bên cạnh kéo , nhịn nửa ngày cuối cùng cũng chỉ thốt một câu:

 

“Nó chỉ giỏi đối phó với hạng đàn ông thối tha các ông thôi!”

 

Giang Nguyệt tuy tin lời ma quỷ của Thẩm Thu Vũ, nhưng tâm trạng tránh khỏi trở nên tồi tệ, cái gì cũng thấy thuận mắt.

 

Quách Dương đang bế đứa trẻ tìm nó:

 

“Tẩu t.ử, chị thấy của đứa nhỏ ?”

 

“Không , thấy!”

 

“Ắt xì!”

 

Đứa bé trai hắt xì một cái.

 

Bà lão bên cạnh bưng tới một bát nước gừng:

 

“Mao Mao, mau uống , nền tảng c-ơ th-ể cháu vốn , đừng để cảm nữa.”

 

Người trong thôn đều đứa trẻ nó nuôi đến mức yếu ớt, cả ngày cho nó ngoài chơi, cứ nhốt ở trong nhà, giống như những đứa trẻ khác trong thôn, lên cây lấy trứng chim, xuống sông bắt tôm cá, tuy rằng đen nhẻm đen nhẻm nhưng thủ cũng rắn rỏi.

 

Mao Mao thì , dăm bữa nửa tháng đổ bệnh, Thẩm Thu Vũ cũng luôn nửa đêm canh ba gõ cửa nhà khác, khẩn cầu bọn họ giúp đỡ.

 

Cuối cùng, đều là những đàn ông trong thôn giúp nàng đưa đứa nhỏ đến trạm xá.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-dien-quan-nhan-co-khong-gian-sieu-thi/chuong-93.html.]

Có lẽ là do uống quá nhiều thu-ốc, Mao Mao kháng cự, liên tục lắc đầu, miệng cũng mím c.h.ặ.t.

 

Bà lão liền dọa dỗ, đến cuối cùng cũng sốt ruột:

 

“Thằng bé lời thế nhỉ?

 

tiêm thu-ốc uống thu-ốc ?”

 

Giang Nguyệt thấy bà mãi dỗ , liền đón lấy cái bát, bảo Quách Dương giữ c.h.ặ.t đứa nhỏ:

 

“Không há miệng thì cứ ép uống thôi.”

 

Hồi nhỏ cô cũng đều trải qua như , đứa trẻ nào mà chịu ngoan ngoãn uống thu-ốc chứ, chẳng đều thế .

 

Hơn nữa, trong nước gừng bỏ đường đỏ, đắng lắm, chỉ là cay một chút.

 

Quách Dương hồi nhỏ chắc cũng trải qua như , lập tức thuần thục giữ lấy hai tay Mao Mao, bà lão cũng gần giữ lấy khuôn mặt nhỏ của nó, ép nó há miệng.

 

Đứa bé trai lóc giãy giụa.

 

“Ngoan!

 

Uống một ngụm là khỏi thôi.”

 

Bà lão dỗ dành nó.

 

Giang Nguyệt bưng bát, đang định đổ nước gừng cho đứa nhỏ, đột nhiên một tiếng kêu kinh hãi dọa cô suýt chút nữa rơi cái bát trong tay.

 

Thẩm Thu Vũ như một cơn gió lốc xông tới, giật phắt con trai lòng, phòng Giang Nguyệt, ánh mắt đó giống như đối diện là một con hồng thủy mãnh thú, ăn thịt con nàng bằng.

 

Tay Giang Nguyệt vẫn còn dừng ở giữa trung, chút lúng túng:

 

“Ơ!

 

Đây chỉ là nước gừng thôi mà.”

 

Bà lão cũng trách móc Thẩm Thu Vũ, đang định mắng mỏ, mắt Thẩm Thu Vũ liếc thấy bóng phía Giang Nguyệt, bỗng nhiên hoa lê đái vũ:

 

“Con trai dị ứng nghiêm trọng, một sự cố nhỏ cũng thể dẫn đến hậu quả khôn lường, các thể hỏi lấy một câu cho nó uống thu-ốc, đây là hại ch-ết nó ?

 

Giang cô nương, định kiến với , cũng ghét , nhưng đứa trẻ là vô tội, cô thể nào đừng tổn thương nó .”

 

Người chuyện, thấy lời nàng chắc chắn sẽ cảm thấy Giang Nguyệt là một phụ nữ độc ác.

 

Vị Vương đại ca trong miệng nàng chính là như , hầm hầm xông tới, dùng sức kéo cánh tay Giang Nguyệt một cái:

 

“Cô gì?”

 

Giang Nguyệt phòng , gã dùng sức kéo một cái, suýt chút nữa ngã nhào.

 

Lục Cảnh Chu còn đến nơi, đột nhiên thấy vợ đẩy, sắc mặt đại biến, sải bước xông lên, bóp lấy cổ tay gã họ Vương , vặn ngược một cái.

 

Đường đường là một gã đàn ông lực lưỡng mà đau đến mức vững.

 

“Em chứ?”

 

Chương 133 Đủ Trà

 

Cánh tay Giang Nguyệt cũng đau, nhưng hiện tại lúc đòi nợ:

 

“Em , mau buông tay .”

 

Tình hình hiện tại thể để xảy xung đột giữa quân và dân.

 

Lục Cảnh Chu dùng sức, gã đàn ông lực lưỡng liền đau đến mức quỳ xuống đất:

 

“Nói!

 

Tại tay?”

 

Thẩm Thu Vũ ôm đứa nhỏ xông đến mặt Lục Cảnh Chu, cách đó hận thể rúc luôn lòng Lục Cảnh Chu:

 

“Xin , là của , , lầm tưởng bọn họ hại con , Vương đại ca là vì , cố ý tổn thương Giang cô nương, trách thì cứ trách !”

 

Nàng đến đỏ cả mắt, thê thê t.h.ả.m t.h.ả.m, giống hệt nữ chính bi tình trong phim Quỳnh Dao.

 

Vị bà lão mà sắc mặt giống như táo bón, nhưng ngẫm nghĩ kỹ cũng tìm chỗ nào sai trái quá lớn.

 

Lão đội trưởng hòa giải:

 

“Chỉ là hiểu lầm thôi, bớt nóng.”

 

Quan Lỗi xông lên kéo Lục Cảnh Chu :

 

“Cậu cái gì , bình tĩnh!

 

Bình tĩnh!”

 

Đặng Quân tới muộn, xảy chuyện gì:

 

“Nước bắt đầu dâng , các còn rảnh rỗi ở đây nhảm, sống nữa ?”

 

Lão đội trưởng thúc giục mau ch.óng ăn chút gì đó lót , thu dọn đồ đạc, còn lên trường học nghỉ qua đêm nữa!

 

Vật lộn nãy giờ, trời sắp tối .

 

Lục Cảnh Chu buông tay, nhưng ánh mắt cảnh cáo suýt nữa Vương đại ca sợ đến ngây .

 

Thẩm Thu Vũ ôm đứa nhỏ, tỏ vẻ vô cùng quan thiết Vương đại ca , đó chạy đến xin Giang Nguyệt.

 

, nàng là xin Giang Nguyệt.

 

“Giang cô nương, xin , là của , xin cô hãy tha cho !”

 

Giang Nguyệt hiện tại lĩnh giáo thủ đoạn của tông sư xanh, cô tức ch-ết thì cũng cô buồn nôn ch-ết.

 

trả lời, cũng tiếp chuyện.

 

Vợ tiếp lời, Lục Cảnh Chu đương nhiên cũng sẽ gì với Thẩm Thu Vũ, vốn dĩ cũng cảm thấy gì cần .

 

Anh lo lắng cánh tay vợ thương .

 

“Em chứ?”

 

“Để xem một chút.”

 

Làn da của vợ mịn màng như thế nào rõ nhất, lúc việc dùng sức mạnh một chút, sáng sớm dậy thấy xanh một mảng tím một mảng .

 

Lục Cảnh Chu đưa cô lên xe, ở nơi khác thấy, nhất quyết cởi cổ áo cô để xem bắp tay.

 

Quả nhiên, hiện lên một dấu ngón tay tím bầm.

 

Sát khí xung quanh Lục Cảnh Chu vù vù hạ thấp, mặt đen sầm từng vòng.

 

“Anh nên phế bỏ bàn tay của gã.”

 

“Đừng mà!

 

Anh là quân nhân, phép như , thực là do em kịp phản ứng thôi, nếu gã cũng tóm em, kẻ chủ mưu vẫn là phụ nữ .”

 

“Người phụ nữ nào?”

 

“Anh ?”

 

Giang Nguyệt ánh mắt trong trẻo thấy đáy của , chỉ thể bất lực thở dài:

 

“Không thì thôi.”

 

“Không đúng, như đúng!”

 

Lục Cảnh Chu chút hoảng:

 

“Vợ , hiểu, em cho , sẽ hiểu ?”

 

 

Loading...