THẬP NIÊN 70: VỢ ĐIÊN QUÂN NHÂN CÓ KHÔNG GIAN SIÊU THỊ - Chương 95
Cập nhật lúc: 2026-04-06 17:25:32
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lão Vương nàng nịnh nọt đến mức sướng rơn cả , khuôn mặt vì kích động mà đỏ bừng lên, hai mắt sáng rực.”
Gã còn hứa với Thẩm Thu Vũ, nếu gã phất lên, nhất định sẽ cưới nàng .
Thẩm Thu Vũ tỏ thái độ gì, từ chối, cũng đồng ý, cứ thế tươi tắn gã.
Lão Vương là giỏi giang nhất, si tình nhất, nhưng cũng là nghèo nhất trong các lốp dự phòng của nàng .
Cái nghèo đó đúng là nghèo rớt mồng tơi, nghèo đến mức quỷ thần cũng khiếp sợ.
Nói thế cho dễ hiểu nhé!
Chuột nhà gã cũng quẩy gói hành lý mà chạy ngay trong đêm, huống chi, trong nhà gã còn cha già đau yếu, cho nên mãi vẫn cưới vợ.
À đúng, đây một , đó theo chạy mất .
Bữa tối ăn náo nhiệt, vui vẻ, tạm thời quên tai nạn.
Ăn cơm xong, ngoại trừ những dân làng bản địa, những khác đều rời .
Các chiến sĩ thu dọn đồ đạc, còn ân cần giúp bọn họ chuyển củi trong nhà, phòng trường hợp đêm xuống mưa.
Lão đội trưởng những đứa trẻ bằng tuổi cháu , mắt nhòa lệ, lặng lẽ vẫy tay chào tạm biệt bọn họ.
Lúc đến, xe là do Đặng Quân lái, lúc về, Lục Cảnh Chu vốn định lái, nhưng vết thương lưng thực sự quá nghiêm trọng, đành vẫn do Đặng Quân lái xe.
Chương 135 Xảy Chuyện Rồi
Quan Lỗi cùng các chiến sĩ chen chúc trong thùng xe, Giang Nguyệt đương nhiên là dựa bên cạnh Lục Cảnh Chu.
Xe từ từ nổ máy, Giang Nguyệt thở phào một , hiểu vì , ngôi trường đang dần xa rời, trong lòng cô giống như trút bỏ một tảng đ-á lớn.
“Đợi !”
Một tiếng gọi phá tan giấc mộng của cô.
“Đợi !
Lục đoàn trưởng, con trai phát sốt , nóng hổi, thể phiền các chở con một đoạn, đưa chúng đến bệnh viện thành phố , cầu xin , cứu lấy đứa nhỏ.”
Thẩm Thu Vũ ôm đứa nhỏ, chắn đầu xe, khuôn mặt lo lắng hoảng loạn, giọng như sắp đến nơi.
Trong lòng Giang Nguyệt vang lên một tiếng:
“Tới !
Biết ngay phụ nữ dễ dàng từ bỏ như mà.”
Đặng Quân kéo phanh tay, Lục Cảnh Chu trong xe, sắc mặt lạnh lùng lời nào.
Biểu cảm của Giang Nguyệt mang theo vài phần giễu cợt, giống như đang xem một màn kịch, cũng lên tiếng.
Lão đội trưởng dẫn theo mấy phụ nữ chạy tới xem xét tình hình của Mao Mao.
“Ôi!
là phát sốt !”
“ là nóng thật, nhưng Thu Vũ !
Trước đây chẳng cô vẫn khám ở trạm xá công xã ?
Sao thành phố, bệnh viện thành phố khám bệnh đắt lắm đấy!”
“ thấy mà, chắc là nhiễm lạnh , lúc nãy bảo cô cho đứa nhỏ uống nước gừng mà cô nhất quyết chịu, giờ thì chứ?”
Thẩm Thu Vũ thèm để ý đến bọn họ, chỉ dùng ánh mắt khẩn cầu đàn ông ở ghế phụ:
“Mao Mao thường xuyên đổ bệnh, chỉ là đưa nó đến bệnh viện lớn kiểm tra diện một chút, Lục đoàn trưởng, rủ lòng thương con , cho chúng nhờ một đoạn !”
Đặng Quân thấy thật nực :
“Trong mắt cô dường như chỉ thấy mỗi .”
Giang Nguyệt thầm trong lòng, ngay cả gã cũng .
Lục Cảnh Chu cũng cảm thấy thật vô lý:
“Cậu đừng lung tung, với cô quen gì .”
Đặng Quân khách khí :
“Cậu cứu cô , cô coi là ân nhân cứu mạng, cũng là cái phao cứu mạng, tuy rằng vẫn phụ nữ gì, nhưng thể cảm nhận , cô chẳng ý gì , cẩn thận một chút !”
Nhắc nhở Lục Cảnh Chu, cũng chính là nhắc nhở Giang Nguyệt.
Lục Cảnh Chu nhạy bén nắm bắt trọng điểm trong câu đó của gã.
Không ý ?
Vậy thì đề phòng .
Trong thùng xe, Quan Lỗi thò đầu :
“Sao vẫn ?”
Lục Cảnh Chu cũng thò đầu cửa sổ xe, chỉ tay về phía Thẩm Thu Vũ với ông:
“Ở đây một quần chúng nhân dân cần giúp đỡ, Quan chính ủy, đến lúc ông tỏa sáng nhiệt huyết đấy.”
“Vậy ?”
Quan Lỗi nhảy xuống xe:
“Đồng chí, con của cô ?”
Thẩm Thu Vũ quá tiếp chuyện ông.
Quần chúng bên cạnh cho ông .
Quan Lỗi lập tức đưa quyết định:
“Nhanh, ôm đứa nhỏ thùng xe, chúng đưa con cô đến bệnh viện.”
Thẩm Thu Vũ :
“Trong thùng xe đông quá, vạn nhất lây bệnh cho khác thì cũng , hơn nữa Mao Mao nhát gan, nếu kinh sợ thể sẽ sốc.”
Quan Lỗi nhướng mày:
“Ra là !
Nhân viên y tế, qua đây xem cho đứa nhỏ một chút.”
“Rõ!”
Một chiến sĩ trẻ tuổi đeo hòm thu-ốc cấp cứu nhảy xuống từ thùng xe.
Biểu cảm của Thẩm Thu Vũ dường như chút ngẩn ngơ, nàng quên mất trong quân đội nhân viên y tế, đó nhân viên y tế còn băng bó vết thương cho đám thương binh của Lục Cảnh Chu nữa mà!
Chiến sĩ trẻ tuổi là bác sĩ chuyên nghiệp, điều giỏi nhất là ngoại khoa xương khớp, những chứng bệnh thường gặp trong quân đội cần cấp cứu tạm thời, đối với trẻ nhỏ, chỉ thể xem qua loa đại khái.
“Chính ủy, đứa nhỏ chân tay lạnh ngắt, môi mím c.h.ặ.t, còn biểu hiện run rẩy, đúng là đang phát sốt cao, đo nhiệt độ cần thời gian, chúng …”
“Lên xe!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-dien-quan-nhan-co-khong-gian-sieu-thi/chuong-95.html.]
Lên xe đo cho nó.”
Quan Lỗi quyết đoán, hai lời đón lấy đứa nhỏ từ tay Thẩm Thu Vũ, Thẩm Thu Vũ cũng thể thực sự ngăn cản .
Đợi đến khi bọn họ ôm đứa nhỏ leo hết lên xe , Thẩm Thu Vũ vẫn đờ đó.
Quan Lỗi gọi nàng :
“Đồng chí!
Cô còn đờ đó gì nữa!”
Thẩm Thu Vũ bịa thêm vài lý do nữa, nhưng tất cả đang , nàng cũng thể quá lên .
Đợi nàng leo lên thùng xe, thấy một đám chiến sĩ trẻ tuổi đen kịt một mảng, trong lòng nàng một nỗi uất ức nên lời.
Con cái bệnh đến mức , lẽ nào cái cô họ Giang thể phát huy tinh thần đại độ nhường nhịn, nhường vị trí ghế phụ cho nàng ?
Thẩm Thu Vũ tâm trạng tồi tệ, ngay cả con cũng chẳng dòm ngó nữa, cho nên đứa trẻ suốt dọc đường đều do Quan Lỗi bế.
Nhân viên y tế đo nhiệt độ cho nó, ngờ sốt lên tới 39 độ, nhiệt độ quá cao , cần hạ sốt vật lý, nhân viên y tế hỏi xem cồn , đương nhiên là , Quan Lỗi mở cửa sổ thông với ghế phụ , hỏi những phía .
Giang Nguyệt nghĩ ngợi một lát, vẫn lấy một lọ cồn nhỏ từ trong túi:
“Đây là cồn công nghiệp, nồng độ khá cao, lúc dùng cẩn thận một chút.”
“Được, .”
Quan Lỗi cầm lấy lọ cồn giao cho nhân viên y tế, trong thùng xe tối thâm thấp, lau cồn cho đứa nhỏ còn bật đèn pin lên.
Thẩm Thu Vũ giống như một vô hình bên cạnh, Quách Dương len lén nàng , huých Hà Thiết Quân bên cạnh gã.
“Cái gì ?”
Hà Thiết Quân định nghỉ ngơi một chút.
Quách Dương :
“Cậu lấy vợ, nghìn vạn đừng lấy như thế .”
“Như thế nào?”
Hà Thiết Quân căn bản chẳng cái gì cả.
Vật lộn suốt dọc đường, nhiệt độ của đứa nhỏ vẫn hạ xuống .
Nhân viên y tế mồ hôi đầm đìa:
“ là kỳ lạ thật, xem chỉ thể đến bệnh viện tiêm thu-ốc hạ sốt thôi.”
Quan Lỗi cũng nhận đứa nhỏ tình hình :
“Đưa đến bệnh viện 2 !
Ở đó khoa nhi chuyên biệt, chắc chắn hơn một chút.”
Giang Nguyệt dựa Lục Cảnh Chu, xe lắc qua lắc , từ lúc nào ngủ .
Ngủ sâu, ngay cả mơ cũng thấy.
Mãi đến khi đẩy cô mới tỉnh .
“Vợ , tới nơi .”
Giang Nguyệt giật dậy, dụi dụi mắt, thấy cổng bệnh viện:
“Sao đến bệnh viện ?”
“Nhân viên y tế vết thương của viêm , lẽ thực sự khâu.”
Khâu đồng nghĩa với việc sẽ sẹo, vẫn cố gắng giảm thiểu khả năng đó xuống một chút, cho dù để sẹo thì cũng để sẹo nhỏ thôi, nếu chê bai mất.
Giang Nguyệt lúc mới tỉnh táo :
“Chuyện thể xem thường , mau xuống xe!”
Sau khi họ xuống xe, nhiều thương binh dìu trong điều trị, ai thương thì về ký túc xá .
Trước đó đường để một tốp , đến thành phố thì còn chẳng bao nhiêu.
Lúc xử lý vết thương, ánh đèn, rửa sạch sẽ, mới thể thực sự cảm nhận thương nghiêm trọng đến mức nào.
Vết thương lộn ngược ngoài, lộ một mảng thịt đỏ nhạt lớn, thực tế vết thương sâu, nhưng diện tích bề mặt quá lớn.
Bác sĩ dùng thu-ốc tê, lúc xử lý vết thương còn ngừng nhắc nhở Lục Cảnh Chu nhẫn nhịn một chút.
Lục Cảnh Chu hề động đậy, ngay cả ánh mắt cũng hề đổi.
Giang Nguyệt mà da đầu tê dại:
“Đau ?”
Lục Cảnh Chu trấn an cô:
“Có một chút.”
Giang Nguyệt thở dài, vết thương, nghĩ đến cảnh tượng cứu lúc đó hung hiểm nhường nào.
Thử đặt cảnh đó mà xem, nếu cô là Thẩm Thu Vũ, thời khắc bất lực như , một đàn ông bảo vệ , cũng sẽ cảm động đến mức , lấy báo đáp chứ?
Quan Lỗi mồ hôi đầm đìa gõ cửa :
“Cảnh Chu, bên xong ?”
“Có chuyện gì ?”
“Chuyện lớn!”
Biểu cảm của Quan Lỗi đúng lắm.
Chương 136 Anh Mới Có Vấn Đề
“Bác sĩ, phiền ông nhanh ch.óng băng bó .”
Lục Cảnh Chu cũng nhận điều gì đó .
Giang Nguyệt lờ mờ cảm thấy chuyện chắc chắn liên quan đến Thẩm Thu Vũ.
Đợi khi bọn họ đến phòng bệnh, quả nhiên thấy Thẩm Thu Vũ đang bên giường bệnh của con trai, lóc t.h.ả.m thiết.
Trong phòng còn hai vị bác sĩ tóc bạc trắng.
“Bệnh nhân triệu chứng xuất huyết da, lá lách sưng to, hiện tại sốt tới 40 độ, chúng tiêm thu-ốc hạ sốt cho cháu, nhưng hiệu quả lắm, tổng hợp tình hình hiện tại mà xem, khả năng là… bệnh bạch cầu cấp dòng lympho, tuy nhiên tình hình cụ thể thông qua chọc hút tủy xương mới thể xác định , do hạn chế về kỹ thuật nên thời gian tốn khá lâu, tình hình đứa nhỏ hiện tại khả quan, thể cầm cự đến lúc đó vẫn còn khó , nhà chuẩn tâm lý, còn về chi phí cũng hề thấp.”
Loại bệnh ở bệnh viện bọn họ cũng là trường hợp hiếm thấy, hơn nữa, đây những bác sĩ kinh nghiệm, vì nhiều yếu tố bất khả kháng mà ch-ết trong chuồng bò, bệnh ch-ết ở nông trường cải tạo, hiện tại đúng là thời kỳ trống vắng.
Cũng kỹ thuật của bọn họ , nhưng thực lực lẽ thực sự đủ.
Quan Lỗi cởi mũ , đứa nhỏ đang thoi thóp giường bệnh, tâm trạng nặng nề:
“Vậy nếu thực sự chẩn đoán xác định thì phương án điều trị nào thực sự khả thi ?”
Bác sĩ lắc đầu:
“Hiện tại vẫn , nước ngoài một vài trường hợp cá biệt thực hiện ghép tủy, cung cấp tủy xương chỉnh khỏe mạnh cho bệnh nhân, để chức năng tạo m-áu của c-ơ th-ể bệnh nhân phục hồi, bọn họ bắt đầu nghiên cứu về phương diện , còn ở trong nước thì mất vài năm nữa mới thể triển khai, hiện tại cũng chỉ điều trị bảo tồn, hy vọng bảo vệ thể chất cho đứa nhỏ, lẽ đợi thêm vài năm nữa thực sự thể đợi .”