Thập Niên 70: Vợ Hiền Dễ Mang Thai Được Thiếu Gia Bắc Kinh Tuyệt Tự Cưng Chiều Đến Phát Khóc - Chương 194: Thêm một quân bài tẩy của Tần Thù, cuộc gọi từ Hương Cảng

Cập nhật lúc: 2026-03-22 20:55:10
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Lan Chi đang lái xe, ánh mắt khẽ động, thản nhiên lên tiếng.

"Thù Thù , chỉ là trong lúc trò chuyện, những lời của cô dẫn dắt nên mới kiểm tra thiết ống xả của máy bay."

Nhắc đến chuyện , Liễu Sanh thấy bốc hỏa, hằn học đầy phẫn nộ.

"Mẹ kiếp! Biết thế lúc nãy nã thêm mấy phát s.ú.n.g con súc sinh đó !"

Hành động tối nay diễn vô cùng ly kỳ, hồi hộp và chớp nhoáng.

Tạ Lan Chi dẫn đội đến đơn vị quân, bao vây bộ khu vực trang , nghiêm cấm bất kỳ ai ngoài.

Lúc đầu Liễu Sanh còn ngơ ngác hiểu gì, mãi cho đến khi tra nhân viên bảo trì lợi dụng lúc kiểm tra để tháo bỏ ống xả hỗn hợp của thiết động lực phụ trợ máy bay chiến đấu.

Nếu phát hiện điều , một khi máy bay khởi động, động cơ trong thời gian ngắn sẽ tạo khí thải nhiệt độ cao thể thoát ngoài, thiêu cháy dây cáp bên trong máy bay và các cấu trúc xung quanh.

Đến lúc đó, hậu quả thật khôn lường!

Ba thành viên đội bảo trì khi phát hiện hành động bại lộ, kẻ bỏ chạy b.ắ.n c.h.ế.t tại chỗ, hai còn bắt giữ ngay lập tức.

Chuyện Tần Thù chỉ cha chồng kể sáng ngày hôm , khi đang ăn cơm ở bàn ăn.

Tần Thù giả bộ tò mò hỏi.

"Hai bắt giữ đó khai kẻ chỉ thị là ai cha?"

Cô cho rằng nhân chứng vật chứng thế , kiếp chắc chắn sẽ xoay chuyển t.h.ả.m kịch, còn thể khiến kẻ một vố đau.

Cha Tạ hừ lạnh một tiếng.

"Tầm ngoài bọn Anh Lan Nhĩ thì còn ai đây nữa."

Tần Thù thong thả .

"Nhân chứng vật chứng đều đủ cả, chúng thể đối chất với Anh Lan Nhĩ, bắt họ đưa lời giải thích."

Trên mặt cha Tạ lộ vẻ bất lực vốn quá quen thuộc, giọng đau buồn và xót xa.

"Chúng chẳng bọn họ cả, nếu thủ đoạn quá khích còn chúng đổi trắng đen, cái thua thiệt đành ngậm bồ hòn ngọt thôi, chung quy cũng tại v.ũ k.h.í trang của chúng hỏa lực còn yếu quá..."

Tần Thù thoáng lộ vẻ hối , suýt chút nữa cô quên mất rằng hiện tại họ đang ở trong thời kỳ gian khó.

Không chỉ bóp nghẹt về v.ũ k.h.í trang , mà ngay cả nền kinh tế đang đà phát triển cũng luôn nhiều thế lực ngoại bang ngăn trở.

Bây giờ là bốn mươi năm , cái thời đại uy phong mà đất nước cô tiếng tuyệt đối trường quốc tế.

Cũng câu nổi tiếng khắp thế giới rằng: theo phương Tây thì ba ngày đói chín bữa, theo Hoa Quốc thì bữa nào cũng ăn no.

Bốn mươi năm... còn đợi bốn mươi năm nữa mới thấy sự phục hưng vĩ đại của đất nước, thời gian mà dài đằng đẵng.

Tạ phu nhân đối diện Tần Thù đang trầm tư, mỉm .

"Thù Thù, cuộc diễn tập kéo dài ba ngày, con cứ chuẩn , đợi diễn tập kết thúc thì sang đó tìm Lan Chi."

"Vâng..." Tần Thù rủ mắt, ngoan ngoãn gật đầu.

Trong ba ngày Tạ Lan Chi lên đường đến Hương Cảng tham gia cuộc diễn tập quân đa quốc gia, Tần Thù cũng để bản rảnh rỗi.

Cô gọi cả đang ở tận thành phố Vân Chấn và ông chủ tiệm t.h.u.ố.c Ngự Bách Thảo là Phạm Diệu Tông đến kinh đô.

họ tiếp xúc và đàm phán với nhà họ Tôn về việc cung cấp vật tư y tế cho quân đội.

Tại khu vực trung tâm của kinh đô, tọa lạc một khu vườn hoàng gia mang tên Nhà khách Vạn Hạc.

Đây là nơi chuyên tiếp đón những vị khách ngoại quốc quan trọng, cũng là nơi thể sánh ngang với các khách sạn năm ở đời .

Vườn hoàng gia Vạn Hạc là một nhà khách theo nghĩa thông thường, xung quanh lính gác cầm s.ú.n.g tuần tra 24/24, đủ thấy sự đặc biệt của nó.

Hôm nay Tần Thù đưa cả Tần Hải Duệ cùng Phạm Diệu Tông đến đây để dự bữa tiệc do nhà họ Tôn mời.

Khi bóng chiều tà dần buông.

Một chiếc xe quân đội màu xanh lá từ bên trong chậm rãi .

Ngồi trong xe, Phạm Diệu Tông ngoài cửa sổ, ngắm khu vườn hoàng gia hơn 800 năm lịch sử, từng chứng kiến sự hưng thịnh và suy tàn của mấy triều đại, đáy mắt hiện lên vẻ kinh hãi muộn màng.

Anh lau vệt mồ hôi trán, vẫn còn sợ hãi .

" thật ngờ hai em cô đưa đến cái nơi ."

Vừa nãy khi thấy đàn ông trung niên khí chất nho nhã, hề lộ chút quan uy nào ở bên trong, Phạm Diệu Tông sững sờ đến tái mặt, đực tại chỗ.

Anh suýt chút nữa quỳ xuống ngay lúc đó.

Người bắt tay với chính là vị lãnh đạo lớn thường xuyên xuất hiện ti vi!

Phạm Diệu Tông mơ cũng dám nghĩ tới việc đời đối diện chuyện với Bộ trưởng Tôn.

Tần Thù ở ghế phụ lái đầu , dịu dàng .

" cũng ngờ Bộ trưởng Tôn đích tiếp đón chúng , cứ tưởng sẽ là thư ký sinh hoạt của ông việc theo quy trình thôi."

Đôi mắt thể bình lặng, lóe lên những tia sáng kinh ngạc của Phạm Diệu Tông chằm chằm Tần Thù.

"Cô... cái Trung đoàn trưởng Tạ mà cô lấy rốt cuộc là thế gì ?"

Anh thấy Bộ trưởng Tôn khi nhắc đến Tạ Lan Chi thì giọng điệu vô cùng thiết và tán thưởng, còn giấu nổi vẻ ngưỡng mộ.

Đôi mắt của Tần Thù khẽ nheo , úp mở trêu chọc.

"Anh đoán xem."

Phạm Diệu Tông vẻ mặt nghiêm trọng, mạnh dạn đoán.

"Là con cháu họ hàng nhà Bộ trưởng Tôn ?"

"..." Tần Thù.

"..." Tần Hải Duệ bên cạnh Phạm Diệu Tông.

Hai em đầy vẻ cạn lời, Phạm Diệu Tông đến mức thấy lạnh cả sống lưng, lắp bắp hỏi.

"... đoán sai ?"

Tần Hải Duệ tuy ưa gì đứa em rể Tạ Lan Chi cướp mất em gái , nhưng cũng thừa nhận rằng để lấy bộ đơn hàng y tế của tất cả các đơn vị quân đội miền Bắc, nhà họ Tạ công lớn!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-hien-de-mang-thai-duoc-thieu-gia-bac-kinh-tuyet-tu-cung-chieu-den-phat-khoc/chuong-194-them-mot-quan-bai-tay-cua-tan-thu-cuoc-goi-tu-huong-cang.html.]

Anh nhắc nhở Phạm Diệu Tông.

"Anh nghĩ , ở kinh đô gia tộc nào ngang sức ngang tài với nhà họ Tôn, mang họ Tạ, cứ mạnh dạn mà đoán."

Họ Tạ?

Phạm Diệu Tông bỗng trợn tròn mắt, vẻ mặt kinh hãi, giọng run run vì kích động.

"Tạ... là nhà của Thống soái Tạ ?"

Đó chẳng là một trong những gia tộc quân đội hàng đầu , danh tiếng còn lẫy lừng hơn cả Bộ trưởng Tôn!

Ánh mắt Tần Thù khẽ chuyển động, cô bình thản đáp.

"Chồng là con trai duy nhất của Thống soái Tạ."

"!!!" Phạm Diệu Tông vội đưa tay bấm mạnh nhân trung của .

Anh nhanh phấn khích: "Không xong , sắp xỉu đây! Mẹ ơi! Cô đây là gả gia tộc quân đội bậc nhất !"

Ánh mắt Tần Thù rủ xuống, giọng điềm nhiên.

"Anh Phạm, ký kết đơn hàng y tế quân đội, kéo Ngự Bách Thảo chỉ vì viên t.h.u.ố.c Linh Tâm Cung Bảo thể cứu , mà còn vì tin tưởng nhân phẩm và uy tín của , tuyệt đối chuyện lấy đồ kém chất lượng cho đồ , đừng quên bản phận của thầy t.h.u.ố.c chúng ."

Lời thong thả của cô là lời nhắc nhở, là sự răn đe.

Phạm Diệu Tông vốn là tinh khôn, lập tức thẳng , vô cùng nghiêm túc .

"Em gái Tần! Không! Tạ thiếu phu nhân! Cô yên tâm, lão Phạm bao nhiêu năm qua đối mặt với sự cám dỗ và chèn ép của các hãng d.ư.ợ.c Nhật Bản mà bao giờ ý định đường lệch lạc."

" luôn giữ vững lập trường của , tuyệt đối vì thành tựu mắt mà quên mất bản là ai. Dù là t.h.u.ố.c cung cấp cho quân đội t.h.u.ố.c cho dân, đều kiểm soát vô cùng nghiêm ngặt, ai thể bôi nhọ danh tiếng của Ngự Bách Thảo nhà !"

Tần Thù híp mắt , dịu dàng : "Có lời của yên tâm . Vấn đề y d.ư.ợ.c hệ trọng vô cùng, cũng thấy thái độ coi trọng của cấp đấy, tuyệt đối để xảy bất kỳ sai sót nào."

Phạm Diệu Tông ở kiếp trải qua cảnh chèn ép đến bước đường cùng như kiếp , những thứ đạt quá dễ dàng.

Con một khi thăng hoa quá mức, hành sự thường sẽ thiếu chừng mực.

Phạm Diệu Tông cam đoan: "Cô cứ yên tâm mà kê cao gối ngủ, mấy chuyện thất đức đó thì cô cứ nã một phát s.ú.n.g b.ắ.n c.h.ế.t !"

Tần Thù nở nụ vô hại: "Anh Phạm coi là hạng gì thế, mấy chuyện m.á.u me như ."

Phạm Diệu Tông nụ dịu dàng của cô mà bất giác rùng .

Chẳng hiểu , Tần Thù cho một cảm giác: , trông yếu đuối đấy, nhưng giây nếu phục là cô sẵn sàng rút s.ú.n.g xử lý luôn.

Phạm Diệu Tông lắp bắp: "Cái đó... cô đừng gọi nữa, cứ gọi là lão Phạm , thật đấy! áp lực quá!"

Không đợi Tần Thù lên tiếng, tiếp tục bày tỏ lòng trung thành.

"Sau lão Phạm sẽ theo cô răm rắp, cô chính là quý nhân lớn nhất đời , cung phụng cô như tổ tiên mới , con cháu nhà họ Phạm nguyện trâu ngựa cho cô!"

Phạm Diệu Tông hề suông, bởi vì nhờ Tần Thù mà bước chân một thế giới mà bình thường, thậm chí là tiền cũng thể tiếp xúc tới.

Anh quyết định dẹp bỏ liêm sỉ để ôm c.h.ặ.t lấy cái đùi vàng !

Tần Thù bất lực : "Quý nhân gì chứ, chúng là hợp tác đôi bên cùng lợi, tiền thì cùng kiếm."

Sau khi bày tỏ thái độ, Phạm Diệu Tông gật đầu lia lịa: " hiểu."

Anh hiểu rõ chuyện gì cũng nên quá mức, Tần Thù thể dắt theo cùng kiếm tiền chứng tỏ cô coi nhà, ngày tháng còn dài, để đối phương thấy giá trị của .

Tần Hải Duệ trầm tư em gái, thầm nghĩ trong lòng: Cách hành xử của Thù Thù vài phần hình bóng của em rể bụng đen tối thế .

Ánh mắt Tần Thù khẽ động, bắt gặp cái đăm chiêu của Tần Hải Duệ.

"Anh cả, lô d.ư.ợ.c liệu đầu tiên của công ty d.ư.ợ.c Khang Càn sẽ lấy từ làng Ngọc Sơn của chúng ."

Sắc mặt Tần Hải Duệ ngẩn , đáy mắt hiện lên một tia sáng.

"Em định động đến ngọn núi làng Ngọc Sơn ?"

Tần Thù nhướng mày, ánh mắt tràn đầy tham vọng thèm che giấu.

"Vườn t.h.u.ố.c mà nhà họ Tần chúng đời đời bảo vệ, chẳng là để cứu giúp nhân thế ? Trước đây vì sợ giữ nên mới tốn bao công sức giấu , giờ đến lúc đưa nó ánh sáng ."

Con cháu nhà họ Tần cầm công văn cấp đất ở , sống chân núi làng Ngọc Sơn, nghiêm cấm bất kỳ ai bước chân ngọn núi phía .

Thứ họ bảo vệ gì khác, mà chính là vùng đất màu mỡ rộng lớn vô cùng thích hợp để trồng d.ư.ợ.c liệu.

Đó là vườn t.h.u.ố.c nhà họ Tần tiêu tốn bao tâm huyết, trải qua bao đời cải tạo, d.ư.ợ.c liệu trồng thể sánh ngang với d.ư.ợ.c tính của thảo d.ư.ợ.c mọc hoang dã.

Tần Hải Duệ kích động : "Tốt! Anh về sẽ bàn bạc ngay với lục thúc công, huy động bộ trong tộc hái những loại thảo d.ư.ợ.c đủ năm tuổi núi."

Ánh mắt Tần Thù chứa đựng ý .

"Nhân lực sợ là đủ , hãy huy động cả dân trong làng nữa, cùng giàu. Tuy nhiên ai cũng giúp đỡ , chuyện cứ giao cho lục thúc công, ông cụ là giỏi xử lý mấy việc nhất."

Lục thúc công nhà họ Tần vốn là kiểu : khó chịu một, cả nhà khó chịu mười.

Tần Hải Duệ : "Vậy thì chị em họ của chúng cần về làng nữa, cứ tiếp tục ở Khang Càn phụ trách lĩnh vực mà họ am hiểu."

Tần Thù nghĩ đến trong tộc, ánh mắt hiện lên vẻ ấm áp.

"Bảo họ đừng chỉ vùi đầu việc, lúc rảnh rỗi nên tiếp xúc nhiều hơn với những điều mới mẻ bên ngoài, nước ngoài tìm hiểu về sự phát triển của thế giới cũng ."

Tần Hải Duệ gật đầu: "Anh , bản kế hoạch mười năm tới mà em đưa , đến thuộc lòng . Giải quyết xong lô d.ư.ợ.c phẩm đầu tiên cho quân đội, tới nước ngoài đăng ký bằng sáng chế t.h.u.ố.c, sẽ đưa họ mở mang tầm mắt."

Tần Thù chợt hỏi: "Trình độ tiếng Anh dạo của thế nào ?"

Tần Hải Duệ: "Có thể giao tiếp bình thường với , nhưng vẫn cần nỗ lực thêm..."

Phạm Diệu Tông ở ghế hai em nhà họ Tần trò chuyện về những tham vọng hề che giấu, thầm nghĩ cũng cố gắng lên thôi, tuyệt đối để bỏ phía , đến nước canh cũng mà húp.

Tại khu đại viện quân khu, nhà họ Tạ.

Tần Thù cầm bản hợp đồng thỏa thuận đóng mấy con dấu đỏ rực bước nhà thấy bố chồng đang ở phòng khách, ngoài còn một đàn ông trung niên mặc đồng phục xanh lam, tóc mai lốm đốm bạc, toát khí chất uy nghiêm đầy quyền lực.

Tạ phu nhân với vành mắt đỏ hoe, thấy bóng dáng Tần Thù lập tức bật dậy.

"Thù Thù, cuộc gọi từ Hương Cảng, bọn Lan Chi xảy chuyện !"

 

 

Loading...