Thập Niên 70: Vợ Hiền Dễ Mang Thai Được Thiếu Gia Bắc Kinh Tuyệt Tự Cưng Chiều Đến Phát Khóc - Chương 468: Anh làm cha kiểu này, thật là tùy hứng quá đi

Cập nhật lúc: 2026-03-24 20:40:41
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Thù Tạ Lan Chi đang cách đó xa, cảm xúc trong đáy mắt bình lặng một chút gợn sóng.

Cô mím môi, định gì đó thôi.

Sự đổi thái độ của Khương Nhã Lâm quá rõ ràng, nhận cũng khó.

Tần Thù Tạ Lan Chi đến, nhưng cô vẫn những lời lấp lửng đó, mục đích là để chuẩn tâm lý cho việc rời của hai .

Tạ Lan Chi nghiêng đầu, trầm giọng dặn dò đội trưởng cận vệ.

"Mang Khương Nhã Lâm trả về nhà họ Khương."

"Hãy kể nguyên văn sự việc xảy hôm nay cho Phó Tổng đốc Khương ."

Đội trưởng cận vệ gật đầu: "Rõ!"

Anh vẫy tay, mấy cận vệ tiến lên khiêng xác Khương Nhã Lâm .

Tạ Lan Chi rảo bước, thẳng đến xác của Vô Ảnh chân nhân, đôi mắt cụp xuống tràn đầy sát khí.

"Còn cái xác thì ném lên núi Long Hổ, nhắn với chưởng môn của họ rằng, nếu tu hành còn hành động bất thường, e là những kẻ thường xuyên bên ngoài sẽ khó mà giữ mạng!"

Những kẻ tu hành hết đến khác tìm đến ám sát, mục tiêu chuyển từ Tần Thù sang các con.

Nếu chuyện còn tay can thiệp, e rằng bọn chúng sẽ càng thêm kiêng nể gì.

"Rõ, thưa ngài!"

Đội trưởng cận vệ tiếp tục thi hành mệnh lệnh, chỉ trong chớp mắt, hai cái xác kéo .

Đôi mắt sâu thẳm đen như mực của Tạ Lan Chi dừng Tần Thù, sự dịu dàng trong đáy mắt tức khắc trào dâng.

Anh bước tới vững chãi, nắm lấy bàn tay co của cô, khẽ hỏi.

"Em vẫn chứ?"

Trái tim đang treo ngược của Tần Thù bỗng nhói lên đau đớn.

Người đàn ông rõ ràng thấy lời cô , tại vẫn đối xử dịu dàng với cô như thế .

định mở miệng gì đó, một bóng đen phủ xuống.

Tạ Lan Chi cúi đầu hôn lên môi cô, nhỏ giọng vỗ về.

"Đừng sợ, chuyện sẽ giải quyết triệt để, sẽ còn ai đến hại em và các con nữa."

Núi Long Hổ là tổ đình của phái Chính Nhất trong đạo giáo Hoa Hạ, tầm ảnh hưởng và tiếng lớn.

Chỉ cần của núi Long Hổ mặt, những kẻ tu hành đang bán mạng cho khác bên ngoài đều sẽ điều mà thu .

thì chẳng ai phái núi Long Hổ truy sát cả.

Tần Thù đôi mắt ấm áp của Tạ Lan Chi, đôi môi đỏ khẽ cong lên một nét nhàn nhạt.

"Trông em giống như chuyện gì ?"

Tạ Lan Chi quan sát cô từ xuống , ngoại trừ vài giọt m.á.u b.ắ.n lên , trông cô thể hơn nữa.

Anh kéo cô lòng ôm c.h.ặ.t: "Không ."

Gương mặt lạnh lùng của Tần Thù giữ nữa, cô bất lực .

"Dương Dương một phen kinh hãi nhỏ, chắc chắn là định an ủi nó ?"

Ánh mắt lạnh lùng của Tạ Lan Chi nhướng lên, liếc Tạ Đông Dương đang cách đó xa.

"Nó lớn thế , nên học cách tự trưởng thành ."

"Nếu vì em ngăn cản, năm ngoái ném nó quân đội ."

Tần Thù đẩy vòng tay ấm áp của đàn ông , như .

"Anh cha kiểu , thật là tùy hứng quá ."

Tạ Lan Chi dùng đốt ngón tay khẽ mơn trớn gương mặt kiều diễm của vợ, lau vết m.á.u nhỏ như đầu kim.

"Dương Dương và Thần Nam từ nhỏ chín chắn, chúng trưởng thành sớm một chút thì mới dễ gánh vác cho và em."

Nếu là vài năm , Tần Thù nhất định sẽ phản bác lời .

lúc , cô chỉ giữ im lặng.

Các con trưởng thành nhanh ch.óng, dù cô thật sự , cô cũng thể yên tâm.

Tạ Lan Chi khoác vai Tần Thù, vẫy tay gọi con trai cả.

"Đi thôi, Thần Nam đang đợi các con đấy, Ngạn Tây và Mặc Bắc lo lắng đến phát ."

Vừa thấy hai đứa con út , sự trầm tư trong mắt Tần Thù liền nét xót xa thế.

"Chúng mau về thôi!"

"Mẹ ơi!"

"Mẹ ơi! Anh cả!!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-hien-de-mang-thai-duoc-thieu-gia-bac-kinh-tuyet-tu-cung-chieu-den-phat-khoc/chuong-468-anh-lam-cha-kieu-nay-that-la-tuy-hung-qua-di.html.]

Thần Nam, Ngạn Tây và Mặc Bắc thấy ba bóng đang tới, đôi mắt đỏ hoe lao đến ôm chầm lấy.

Tần Thù xoa đầu từng đứa con một: "Mẹ , các con lo lắng ."

Cả gia đình sáu nán sân ngựa một lát lên xe rời , về tòa nhà chính.

Ngày hôm đó, tất cả nhân viên trong Phủ Tổng thống đều cảm nhận bầu khí căng thẳng, ai nấy đều việc với tinh thần tập trung cao độ.

Bên ngoài dinh thự nhà họ Khương.

Một nhóm cận vệ mặc đồng phục đặc trưng vứt xác Khương Nhã Lâm xuống, đội trưởng cận vệ cuộc gặp riêng với Phó Tổng đốc Khương.

Không ai bọn họ những gì.

Ngay khi đội cận vệ rời , nhà họ Khương gạch tên Khương Nhã Lâm khỏi gia phả, hậu sự cũng xử lý qua loa đại khái.

Cùng lúc đó, các thế lực lớn ở kinh thành đều đ.á.n.h thấy điều bất thường, nhận chuyện xảy .

Đến tối, mới Khương Nhã Lâm ám sát Tạ Đông Dương thất bại, một Tần Thù đang nổi trận lôi đình kết liễu.

"Ha ha ha... Chị dâu nhỏ vẫn là lợi hại nhất!"

Trong một căn nhà tứ hợp viện, Liễu Sanh và Chử Liên Anh đối diện .

Liễu Sanh bạn đang rạng rỡ, cũng theo.

"Mấy đứa nhỏ đó là vảy ngược của chị dâu, Khương Nhã Lâm thực thể sống, là tự cô tự tay cắt đứt đường sống của ."

Chử Liên Anh hừ lạnh: "Người đàn bà đó sớm nên nhảy nhót , cứ ngỡ là tiên nữ chắc, còn dám mồi chài Lan!"

Liễu Sanh nhướng mày: "Cậu chắc chắn cô mồi chài Lan, chứ hứng thú với quyền thế ?"

Chử Liên Anh lạnh: "Cái đó quan trọng, quan trọng là cô tay với Dương Dương."

"Cũng đúng, c.h.ế.t , nhắc đến nữa."

Liễu Sanh lấy từ bàn một tấm thiệp mời màu vàng kim.

"Thiệp mời bữa tiệc ở Phủ Tổng thống ba ngày tới, lúc đó đừng quên dẫn theo Ni Ni cùng tham gia, Lan nhắn rằng chị dâu nhớ bé Ni Ni nhà đấy."

Chử Liên Anh gật đầu, thắc mắc hỏi: "Nghe bữa tiệc do bác gái và chị dâu đích quán xuyến, chị dâu nữa ?"

Liễu Sanh lắc đầu: "Chiều nay gặp Lan, ý của thì vẻ chị dâu vẫn sẽ ."

Chử Liên Anh cảm thán đầy đồng cảm: "Thật là vất vả cho Lan , chị dâu , chịu cảnh phòng chiếc bóng."

Khi đến cụm từ "phòng chiếc bóng", gương mặt Liễu Sanh thoáng hiện vẻ u ám.

Sau khi cưới Chu Á, chẳng hưởng mấy ngày ngọt ngào thì Chu Á gọi nghiên cứu dự án mới.

Lần lâu nhất, hai họ một tháng trời gặp mặt.

Ngay cả khi gặp , thời gian ở bên cũng ngắn ngủi, họ trực tiếp thẳng vấn đề chính, quấn lấy giường một trận tơi bời.

Xong việc, ai nấy tự mặc quần áo chia xa.

Ai thì họ là vợ chồng, ai tưởng họ là dưng nước lã.

Chử Liên Anh lắc lắc tấm thiệp tay, hì hì cáo từ.

" về đây, Ni Ni nhà đang m.a.n.g t.h.a.i đứa thứ hai, dạo bám lắm."

Cơn giận trong lòng Liễu Sanh bỗng chốc bốc lên.

"Cút ngay ! Nhìn thấy là thấy bực!"

"Hế! Sao thế, ăn t.h.u.ố.c s.ú.n.g ?"

"Cút cút cút——"

Chử Liên Anh dáng vẻ cáu kỉnh của Liễu Sanh, đảo mắt một vòng hỏi.

"Cậu đang... thiếu vợ đấy ?"

Liễu Sanh nén nỗi nhớ vợ lòng, chằm chằm Chử Liên Anh.

"Cậu ăn đòn ?"

Sắc mặt Chử Liên Anh cứng đờ, lùi hai bước, tiếp tục châm chọc.

"Chu Á điều đến đội nghiên cứu ở thành phố khác, hình như là tiến hành dự án bảo mật gì đó, thông thường trong tình huống , các chuẩn tâm lý xa dài dài."

Liễu Sanh vốn nóng nảy, nay như một con báo săn lao vọt lên, đè nghiến Chử Liên Anh xuống đất.

"Cái thằng ranh , cố ý đúng , cứ thích đ.â.m nỗi đau của !"

"Anh Liễu! sai , xin tha mạng——"

"Muộn ! C.h.ế.t !"

Tiếng hét t.h.ả.m thiết của Chử Liên Anh vang lên từ trong nhà chính, lọt tai những đang bận rộn ngoài sân.

 

 

Loading...