Thập Niên 70: Vợ Hiền Dễ Mang Thai Được Thiếu Gia Bắc Kinh Tuyệt Tự Cưng Chiều Đến Phát Khóc - Chương 498: Lâu như vậy, em không nhớ anh sao?
Cập nhật lúc: 2026-03-24 21:19:20
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Lan Chi chằm chằm cuốn sổ tay, nơi ghi chép những nội dung liên quan đến cuộc chiến bảo vệ tài chính Hương Cảng.
Anh đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt đen sâu thẳm thấy đáy thẳng Tần Thù.
"A Thù, chúng đ.á.n.h úp hang ổ của tập đoàn tài chính Do Thái thấy thế nào?"
"Hửm?" Động tác lau tóc của Tần Thù khựng .
Tạ Lan Chi đặt b.út xuống, ôm lấy vòng eo thon của Tần Thù, nhấc bổng cô lên đặt đùi .
"Kiếp , đại lục tổn thất gì mấy, nhưng Hương Cảng đ.á.n.h đòn nhẹ."
"Lần bọn chúng chơi, chúng sẽ cùng chúng chơi một trận thật lớn."
"Chi bằng tê liệt thị trường tài chính ở Tây Á, sẵn tiện cướp luôn khối tài sản mà bọn chúng thu hoạch từ khắp nơi thế giới về!"
Khi Tạ Lan Chi đến chữ "cướp", đáy mắt hiện lên tia sáng hưng phấn đầy ngạo nghễ.
Tần Thù là hiểu ngay, đôi mắt sáng lên: "Ý là vây Ngụy cứu Triệu, dương đông kích tây?"
Đầu ngón tay Tạ Lan Chi mơn trớn eo Tần Thù, gương mặt thanh tú lịch lãm nở một nụ mê hoặc.
" thế, tập đoàn tài chính Do Thái hầu như thu hoạch tài sản của cả thế giới, bọn chúng luôn bách chiến bách thắng."
"Lần tay với Hương Cảng, bọn chúng cũng mang tâm thế chắc chắn sẽ thắng."
"Bọn chúng căn bản nghĩ sẽ thất bại, thậm chí cũng chẳng coi Hoa Hạ là đối thủ, ngay từ trong thâm tâm coi thường chúng ."
"Lợi dụng lúc giai đoạn đầu bọn chúng phòng , chúng sẽ cùng bọn chúng chơi chiến thuật mà tổ tiên để , cho bọn chúng thế nào gọi là ăn trộm gà thành còn mất nắm gạo!"
Tần Thù mỉm dựa l.ồ.ng n.g.ự.c Tạ Lan Chi, bàn tay nhỏ cách một lớp áo sơ mi, vẽ những vòng tròn nhỏ tim đàn ông.
"Anh đúng là xa thật đấy!"
" mà em thích, và cực kỳ ủng hộ !"
Tần Thù bấm ngón tay tính toán: "Chúng bỏ ít nhất gần 200 tỷ vốn để đổ cuộc chiến bảo vệ tài chính Hương Cảng mà đối đầu trực diện."
"Nếu đ.á.n.h úp hang ổ sụp đổ thị trường tài chính Tây Á, thì bỏ vốn gấp nhiều như thế."
"Công ty d.ư.ợ.c phẩm Khang Càn những năm qua cả quản lý , chắc thể bỏ vài chục tỷ."
"Từ khi đưa 60% cổ phần nhà họ Quách tên cho em, những năm nay em cũng tích cóp tiền thua kém gì Khang Càn kiếm ."
"Trong tay em còn tiền hoa hồng từ các nghiên cứu thành phẩm của viện sĩ Paige, ngành điện t.ử Hoa Hạ mỗi năm chia cho em 3% lợi nhuận."
"Cộng thêm các nguồn thu nhập lẻ tẻ khác tên em, đại khái thể huy động bốn năm trăm tỷ vốn."
Tạ Lan Chi Tần Thù đang bấm ngón tay tính toán, vẻ bình tĩnh trong đáy mắt phá vỡ, sự chấn kinh hiện rõ mặt.
Anh nghiêng hôn lên đôi môi đỏ đang mấp máy của cô.
Một nụ hôn chạm nhẹ tách , chỉ như nếm thử cho vị.
Tạ Lan Chi khẽ: "A Thù giỏi quá, nếu ngày mất việc, dựa em nuôi ."
Tần Thù liếc xéo đàn ông một cái: "Em nuôi nổi , ăn lớn hơn em nhiều, đừng tưởng em và Kyle ngầm kinh doanh những gì."
Tạ Lan Chi phủ nhận, xoa xoa tóc Tần Thù, giọng dịu dàng:
"Phần còn cứ để lo, ít nhất gom đủ nghìn tỷ vốn."
Đã quyết định đ.á.n.h ch.ó thì đ.á.n.h một đòn chí mạng!
Lần , Tạ Lan Chi chỉ tập đoàn tài chính Do Thái kết thúc trong t.h.ả.m bại.
Mà còn bọn chúng đau đến nhảy dựng lên, bao giờ dám mạo hiểm tay với Hoa Hạ nữa, sẵn tiện g.i.ế.c gà dọa khỉ, răn đe cả thế giới.
Tần Thù bỗng nhổm dậy, bò trong lòng Tạ Lan Chi, ghé sát tai phà thở thơm như hoa lan.
"Trận nhất định thắng, em lấy một nửa thành quả chiến thắng!"
Hơi thở ngọt ngào phả lên tai Tạ Lan Chi khiến tim tê dại, yết hầu gợi cảm khẽ chuyển động.
Anh khàn giọng, đầy bá đạo: "Cho em tất cả thì ."
Tần Thù tì cằm lên vai đàn ông, khẽ: "Em tham lam , chỉ cần một nửa thôi."
Tạ Lan Chi cúi mắt thấy vẻ trong sáng trong mắt Tần Thù, cô thực sự tham tâm.
thì khá tham lam đây.
Mỹ nhân trong lòng, dáng vẻ mềm mại xinh thế , Tạ Lan Chi bắt đầu càn .
Tần Thù nhận ánh mắt Tạ Lan Chi ngày càng nguy hiểm, trong lòng khẽ run lên.
"Anh em chằm chằm như thế gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-hien-de-mang-thai-duoc-thieu-gia-bac-kinh-tuyet-tu-cung-chieu-den-phat-khoc/chuong-498-lau-nhu-vay-em-khong-nho-anh-sao.html.]
Yết hầu Tạ Lan Chi lăn lộn, giọng khàn đặc: "A Thù, nhớ em."
Tần Thù chớp chớp mắt: "Người em đang ở trong lòng đây, còn nhớ kiểu gì nữa?"
Bàn tay Tạ Lan Chi, vốn bảo dưỡng khá trong những năm qua, luồn gấu áo, lướt mượt mà mơn trớn hõm eo của Tần Thù.
"Nhớ hương vị của em , thời gian em còn uống Thanh Tâm Hoàn ?"
Từ khi nhu cầu t.ì.n.h d.ụ.c của Tần Thù tăng cao.
Tạ Lan Chi trải qua một thời gian ngày nào cũng "ăn no nê".
Bây giờ hoài niệm những tháng ngày kiêng dè, quấn quýt bên tai Tần Thù đó.
Tần Thù lập tức nhận Tạ Lan Chi nảy s.i.n.h d.ụ.c vọng.
Hai cơ thể dán c.h.ặ.t , bất kỳ đổi nào cũng thể giấu giếm .
Tần Thù chậm rãi cúi đầu, chằm chằm thứ đang "diễu võ dương oai" chào hỏi ...
Bị cô như , Tạ Lan Chi nhịn mà khẽ giật nảy, thể chịu đựng thêm nữa, bế bổng cô lên, xoay về phía chiếc giường lớn duy nhất trong phòng.
"Đợi !"
Tần Thù choàng tay qua cổ đàn ông, giọng gấp gáp ngăn cản.
Bước chân Tạ Lan Chi dừng , cúi xuống mỹ nhân kiều diễm trong lòng.
"Lâu như , em nhớ ?"
Anh luôn cách đ.á.n.h "bóng thẳng" như thế, luôn khiến kịp trở tay.
Tần Thù hỏi đến đỏ bừng mặt, hờn dỗi : "Anh bậy gì thế! Lát nữa cả qua đây đấy, đợi chút ."
Tạ Lan Chi đặt cô lên giường, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t, ghét bỏ hỏi: "Anh qua đây gì?"
Miệng hỏi nhưng tay bận rộn Tần Thù.
Động tác cởi cúc áo của vô cùng thành thục.
Trong nháy mắt, cảnh n.g.ự.c Tần Thù lộ .
Tần Thù vội vơ lấy tấm chăn lụa tơ tằm tự nhiên bên cạnh che : "Còn tại !"
Tạ Lan Chi thấy cảnh trắng ngần che khuất, đáy mắt lộ rõ vẻ tiếc nuối, nhưng vẫn tự ý cởi nốt các cúc áo còn .
Giọng trầm thấp của đầy vẻ lơ đãng: "Anh thì ? Chẳng qua là trêu một chút, để tối nay vợ mà ôm thôi."
Tần Thù nhận thấy chiếc quần ngủ sắp rời khỏi cơ thể, vội vàng nhấn c.h.ặ.t t.a.y Tạ Lan Chi .
"Anh đừng mà đ.á.n.h trống lảng với em, em khi đến Vân Quyến nôn m.á.u."
Đáy mắt Tạ Lan Chi thoáng qua một tia lạnh lẽo: "Ai lắm mồm mặt em ?"
Tần Thù rướn về phía , đối diện với đôi mắt lạnh lùng mang đầy vẻ uy h.i.ế.p của Tạ Lan Chi.
Cô hừ hừ giận dỗi: "Chuyện còn cần khác ? Anh quên em nghề gì ?"
"Cơ thể là một tay em điều dưỡng, chẳng cần chạm tay cũng trải qua những gì."
"Đau lòng quá độ, lửa giận công tâm dẫn đến nôn m.á.u. Gan của bây giờ đang khí nghịch, khí trệ huyết ứ, cần uống vài bát t.h.u.ố.c đắng đấy!"
"..." Vẻ lạnh lùng mặt Tạ Lan Chi tan biến, biểu cảm trở nên tự nhiên.
Anh nhắc cái cảm giác u ám tuyệt vọng khi đến Vân Quyến chút nào.
Tần Thù nắm lấy tay Tạ Lan Chi, mười ngón tay đan c.h.ặ.t , giọng dịu dàng:
"Tạ Lan Chi, chúng đều sống thật , cầu phần đời còn sống lâu trăm tuổi, nhưng cũng bình bình an an qua mỗi ngày."
Lời cô dứt kéo một vòng ôm ấm áp, đầy cảm giác an .
Bên tai vang lên giọng khàn, dịu dàng, tựa như phủ một lớp sương mù của đàn ông:
"Mỗi phút mỗi giây trong phần đời còn , chúng đều bình an, khỏe mạnh."
"Vâng——"
Tần Thù đưa tay ôm lấy vai Tạ Lan Chi.
"Cộc cộc——"
Giữa khoảnh khắc ấm áp, tiếng gõ cửa vang lên.