Thập Niên 70: Vợ Hiền Dễ Mang Thai Được Thiếu Gia Bắc Kinh Tuyệt Tự Cưng Chiều Đến Phát Khóc - Chương 500: Anh đang muốn cầm dao thịt người
Cập nhật lúc: 2026-03-24 21:19:22
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hôm .
Tần Thù thức dậy liền nổi giận, cả ngày chẳng thèm đoái hoài gì đến Tạ Lan Chi.
là đồ điên!
Giờ cô mới nhận , tận trong xương tủy của Tạ Lan Chi ẩn chứa m.á.u điên cuồng.
Tần Thù tựa ghế sưởi nắng, thi thoảng nhe răng trợn mắt, bàn tay nhỏ ngừng xoa bóp vùng thắt lưng.
Bỗng nhiên, Tần Hải Duệ từ bên ngoài chạy về.
"A Thù, Lục Thúc Công về !"
Tần Thù theo bản năng thẳng dậy: "Suỵt ——"
Cơn đau nhức ập đến bất ngờ gương mặt tinh xảo của cô khẽ vặn vẹo.
Đau quá!
Cái eo sắp gãy lìa !
Hình như cô còn thấy cả tiếng xương cốt kêu răng rắc nữa.
Tần Hải Duệ em gái với vẻ mặt khó hết bằng lời, đ.á.n.h giá cô một lượt từ xuống thong thả bảo:
"Em cũng nên chút cốt cách chứ, đừng nuông chiều Tạ Lan Chi quá, đàn ông càng chiều càng sinh hư."
Cái tính đằng chân lân đằng đầu của Tạ Lan Chi đúng là kiểu ăn thịt nhả xương!
Tần Thù liếc xéo trai: "Anh cũng là đàn ông đấy thôi."
Tần Hải Duệ sờ mũi, đầy lý lẽ: "Anh khác! Không giống cái ngữ như nhà em!"
Tần Thù xoa eo hít hà hỏi: "Lục Thúc Công đang ở ?"
Tối qua khi xuống núi, Tần Hải Duệ lập tức tìm ngay, nhưng Lục Thúc Công thành phố thăm bạn cũ.
Tần Hải Duệ nghiêm mặt : "Ở nhà thờ tổ, bảo chúng qua đó một chuyến."
Tần Thù cảm thấy hai chân đang run lẩy bẩy, lập tức lộ vẻ sầu não.
Với cái bộ dạng của cô, bảo bộ đến nhà thờ tổ thì đúng là mơ!
Tần Thù nhắm mắt , trầm giọng : "Anh gọi Tạ Lan Chi đến đây cho em!"
Kẻ chủ mưu khiến cô bước nổi nửa bước , đừng hòng mà ngoài cuộc!
"A Thù, em tìm ?"
Lời Tần Thù dứt, lưng vang lên giọng nam trầm ấm đầy vẻ lôi cuốn.
Tần Thù đầu , đàn ông đang mang vẻ ngoài lịch lãm, khí chất cao quý bằng ánh mắt mấy thiện.
Cô như hỏi: "Anh đến từ lúc nào thế?"
Đôi mắt đen của Tạ Lan Chi tràn đầy sự dịu dàng và chung thủy cô: "Anh vẫn luôn ở đây."
Tần Thù bĩu môi, dang rộng hai tay về phía : "Bế em đến nhà thờ tổ!"
Giọng kiêu kỳ mà quyến rũ mang theo vài phần lệnh.
"Tuân lệnh ——"
Tạ Lan Chi cúi , bế bổng cô lên khỏi ghế .
Tần Hải Duệ chứng kiến cảnh thì khóe môi giật giật, hai vợ chồng thì như đang giận dỗi, nhưng cứ thấy giống như đang phát "cơm ch.ó" hơn .
Tại nhà thờ tổ.
Tạ Lan Chi bế trong lòng bước qua ngưỡng cửa, tới cạnh Lục Thúc Công đang các bài vị.
Tần Hải Duệ lên tiếng nhắc nhở: "Lục Thúc Công, cháu và A Thù đến ạ."
Lục Thúc Công chậm rãi , thấy Tạ Lan Chi cũng cùng, ánh mắt ông trầm xuống vài phần.
"Bỏ em xuống." Tần Thù vỗ nhẹ vai Tạ Lan Chi.
Tạ Lan Chi cẩn thận đặt cô xuống đất, kéo một chiếc ghế từ trong góc .
Tần Thù đặt lên ghế trong tư thế thả lỏng lười biếng.
Cô ngước vẻ mặt ngỡ ngàng của Lục Thúc Công, dường như hiểu rõ nỗi lo ngại của ông cụ nên thản nhiên lên tiếng.
"Anh Lan là nhà , những lời tiếp theo chuyện gì thể cả."
Lục Thúc Công liếc Tạ Lan Chi một cái, thấy chắn lưng Tần Thù với tư thế bảo vệ rõ rệt, ông khẽ thở dài.
Ông đầu lên bài vị của tổ tiên nhà họ Tần, giọng điệu nặng nề:
"Ta ngờ tốc độ của cháu nhanh như , thể dễ dàng tìm xuống sông ngầm..."
Tần Thù thản nhiên ngắt lời: "Lục Thúc Công, cháu chỉ ông nội còn sống thôi."
Lục Thúc Công già , mà già thì thường lẩm cẩm, dài dòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-hien-de-mang-thai-duoc-thieu-gia-bac-kinh-tuyet-tu-cung-chieu-den-phat-khoc/chuong-500-anh-dang-muon-cam-dao-thit-nguoi.html.]
Ông cụ lắc đầu: "Ta ."
Tần Thù xong thì đôi mắt sáng rực lên, hai chữ " " thể hàm chứa nhiều ý nghĩa!
Cô nén sự kích động trong lòng, bình tĩnh hỏi:
"Thi thể của ông nội là do chính tay ông khâm liệm, cháu thể hiểu rằng, năm đó ông nội vẫn c.h.ế.t ?"
Lục Thúc Công gật đầu: " , năm đó cả c.h.ế.t."
Tần Thù run giọng hỏi dồn: "Vậy ông nội ạ?"
Lục Thúc Công : "Anh cả đến dòng sông ngầm thác nước núi."
"Không chỉ cả, mà mỗi đời thừa kế của nhà họ Tần khi lâm chung đều sẽ đến đó để tìm kiếm sự sống mới."
Tần Thù nhớ dòng chữ nhắc nhở bức tường nham thạch sông ngầm, đáy mắt nở rộ nụ vui sướng.
Lục Thúc Công chằm chằm bài vị tổ tiên, vẫn tiếp tục kể:
"Anh cả năm đó dùng nửa đời mới tìm thấy lối sông ngầm."
"Anh nơi đó sự sống mới, sự trường sinh thực sự của dòng họ Tần."
"Chỉ là một khi bước đó thì mãi mãi thể trở về nữa."
"Mỗi đời thừa kế của nhà họ Tần khi thành nhiệm vụ truyền thừa đều dứt khoát khám phá sự trường sinh, ai họ thành công ."
Tần Thù thì cau mày: "Cháu ở sông ngầm hề phát hiện bất kỳ ai, càng đừng đến thuật trường sinh gì đó."
"Chuyện thì cũng rõ lắm." Lục Thúc Công lắc đầu :
"Ta chỉ rằng, chỉ kế thừa các đời mới thể sông ngầm, khác đó chắc chắn sẽ mất mạng."
Lời thốt , ánh mắt của Tần Thù, Tần Hải Duệ và Lục Thúc Công đều chằm chằm Tạ Lan Chi.
Tạ Lan Chi họ đến mức gai cả .
Tần Thù phản bác lời Lục Thúc Công: "Anh Lan cùng cháu xuống đó, chỉ mà còn cả hai hộ vệ cận của nữa."
Lục Thúc Công đầy vẻ ưu tư: "Đây chính là điều khiến trăm phương ngàn kế cũng hiểu nổi."
Ông Tạ Lan Chi bằng ánh mắt như đang đ.á.n.h giá một vật phẩm quý hiếm lạ lùng.
Nhiều năm , buổi lễ tế tổ mà Tạ Lan Chi tham gia tạo dị tượng khiến kinh ngạc rớt cằm.
Nay đến vùng cấm địa mà chỉ truyền nhân họ Tần mới bước , Tạ Lan Chi với tư cách là ngoài, những mà còn sống sót trở .
Tần Hải Duệ vòng qua cạnh Tạ Lan Chi, chằm chằm một hồi lâu thốt một câu kinh :
"Cậu là đứa em trai thất lạc nhiều năm của đấy chứ?"
"..." Lục Thúc Công.
"..." Tạ Lan Chi.
"..." Tần Thù.
Gương mặt ba tràn đầy vẻ cạn lời, cùng những biểu cảm kỳ quái và phi lý.
Tần Thù nghiến răng, hằn học : "Anh trai, nếu chuyện thì ơn ngậm miệng !"
Tạ Lan Chi cũng sa sầm mặt, lạnh giọng bảo Tần Hải Duệ:
"Anh vẫn nên thích hợp vợ của hơn."
Nếu , với cái kiểu ngốc nghếch thiếu hụt chỉ thông minh của Tần Hải Duệ, sợ sẽ kiềm chế mà đ.á.n.h cho tàn phế mất.
Nếu và Tần Hải Duệ là em ruột, và Tần Thù quan hệ gì?
Chỉ cần nghĩ đến đó thôi, Tạ Lan Chi cầm d.a.o thịt .
Tần Hải Duệ cũng nhận hớ, xoa cằm suy tư:
"Vậy tại sông ngầm, mà hôm qua tìm đủ cách cũng nổi."
Lúc đó tìm thấy nhóm Tần Thù, Tạ Lan Chi, thấy lối sông ngầm đang mở rộng, đoán chắc xuống .
Tiếc , dù cố hết sức, thậm chí dùng vũ lực xông , vẫn một luồng sức mạnh vô hình đẩy ngoài.
Tần Thù quá đắm chìm vấn đề , cô quan tâm hơn đến tung tích của ông nội.
"Lục Thúc Công, cháu thấy nét chữ ông nội để sông ngầm."
"Nét chữ còn mới, cháu nghi ngờ ông nội còn sống, thậm chí là đang ở ngay bên cạnh cháu."
Lời nhắc nhở trong giấc mơ, đến lời nhắc bằng chữ để trong thực tại .
Tất cả đều đang cho Tần Thù , ông nội nhất định còn sống.
Lục Thúc Công an tâm gật đầu: "Hải Duệ với , cả còn sống là ."
"Còn về việc thời cơ tới, nghĩ cháu cứ kiên nhẫn chờ đợi là ."
"Người cả thương nhất chính là cháu, chắc chắn sẽ nỡ để cháu sớm."
"Dù vẫn còn năm năm nữa, thời gian của cháu vẫn còn dư dả."