Thập Niên 70: Vợ Hiền Dễ Mang Thai Được Thiếu Gia Bắc Kinh Tuyệt Tự Cưng Chiều Đến Phát Khóc - Chương 508: Lão già, đừng có không biết tốt xấu

Cập nhật lúc: 2026-03-25 17:20:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Thù: "..."

Tiền Lệ Na: "..."

Đường Hưng Bang: "..."

Những trong phòng, ngoại trừ Tần Thù, đều lộ vẻ mặt ngượng ngùng và cạn lời.

Họ chằm chằm Tạ Thần Nam đang phẫn nộ, trong lòng chỉ một ý nghĩ —— nhóc con , trong lòng cháu hiểu rõ là , cần huỵch tẹt như thế, cho ai cũng xuống đài .

Tạ Thần Nam phớt lờ vẻ mặt khó tả của , ngẩng đầu Tần Thù đầy mong chờ.

"Mẹ ơi, con cứu ông !"

Tay bé vẫn chỉ Đường Hưng Bang đang vẻ mặt khá ngượng ngùng.

Tần Thù đôi mắt sáng lấp lánh của con trai đang hừng hực vẻ phục, thản nhiên hỏi: "Tại ?"

Tạ Thần Nam nắm c.h.ặ.t nắm tay nhỏ, một cách đầy bá khí:

"Con để ông cảm nhận sức sống khi cứu , đó mới phế ông luôn."

"Để ông rõ y thuật nhà họ Tần chúng thứ để đem khiêu khích!"

"Khụ khụ..." Tiền Lệ Na sặc nước miếng của chính .

Biểu cảm của đám Đường Hưng Bang càng đặc sắc lời nào diễn tả nổi.

Tần Thù ngước mắt Đường Hưng Bang: "Đứa nhỏ nhà hiểu chuyện, để ông chê ."

Khóe môi Đường Hưng Bang giật giật, dù trong lòng thoải mái nhưng vẫn bấm bụng :

"Không , lời trẻ con thôi mà, thấy tiểu thiếu gia đây cũng vài phần huyết tính."

Tần Thù đổi giọng, tiếp:

"Đêm nay chúng đến đây , tổng thể chạy một chuyến."

"E là ông để con trai thử tay nghề một chút ."

Với tư cách là thầy truyền dạy cho Tạ Thần Nam, cô nghĩa vụ thỏa mãn tâm nguyện của con trai.

Hơn nữa, Đường Hưng Bang lật lọng, đúng là cần trả một cái giá nhỏ.

"Láo xược!"

Người đàn ông trung niên Đường Hưng Bang quát khẽ.

Những tín nhà họ Tạ phía Tần Thù hành động đồng loạt và trật tự, đồng loạt rút v.ũ k.h.í chỉ thẳng đầu đàn ông trung niên .

Tiền Lệ Na đóng vai hòa giải, nhẹ nhàng khuyên nhủ:

"Làm cái gì chứ, chúng đến đây là để cứu , đừng mất hòa khí."

đến bên cạnh Tần Thù, cúi mắt Đường Hưng Bang, đầy ẩn ý:

"Chú Đường, Thất thúc vẫn luôn nhớ kỹ tình cảm sinh t.ử với chú năm xưa, cháu mới muối mặt mời chị dâu nhỏ đến đây cho chú."

" cháu thấy thái độ của chú vẻ phòng chúng cháu nặng."

Tiền Lệ Na dù tôn trọng Đường Hưng Bang đến mấy cũng chịu nổi việc chị dâu và cháu trai đối đãi như .

Cô chỉ thiếu nước chỉ mũi Đường Hưng Bang mà mắng —— Lão già, đừng !

Đường Hưng Bang tự chuyện đúng mực, ban đầu chính ông khẩn cầu Thất thúc.

Nay phản bội, thật là quá thiếu đạo nghĩa.

Ông trầm tư hồi lâu, gương mặt đầy vẻ suy sụp, cam chịu :

"Cái già tùy các giày vò , điều băng Kim Long gần đây gặp nhiều nguy hiểm."

"Xin hãy cho thời gian một tháng để bàn giao xong công việc hậu sự của băng đảng, nếu c.h.ế.t nhắm mắt."

Nếu thể sống, ai c.h.ế.t.

Điều Đường Hưng Bang yên tâm nhất chính là băng Kim Long.

Ông sợ khi c.h.ế.t, băng đảng sẽ các thế lực khác đang chằm chằm nuốt chửng.

Tạ Thần Nam bĩu môi nhỏ, châm chọc :

"Ai thèm giày vò ông chứ, bảo thèm cứu ông nữa , lãng phí thời gian gì!"

Cậu bé đến mặt Đường Hưng Bang, móc từ trong túi một viên t.h.u.ố.c nhỏ màu đỏ sẫm.

"Há miệng !"

Giọng non nớt mang theo vài phần lệnh.

Đường Hưng Bang đôi mắt phẫn nộ của Tạ Thần Nam, thỏa hiệp há miệng.

Viên t.h.u.ố.c màu đỏ sẫm ném miệng ông , tan ngay, một luồng hương t.h.u.ố.c thanh ngọt thanh khiết tức khắc lan tỏa trong khoang miệng.

Tần Thù bước tới, dắt tay nhỏ của con trai: "Thần Thần, thôi con ——"

"Vâng ạ ơi!"

Tạ Thần Nam đạt tâm nguyện, mặt nở nụ rạng rỡ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-hien-de-mang-thai-duoc-thieu-gia-bac-kinh-tuyet-tu-cung-chieu-den-phat-khoc/chuong-508-lao-gia-dung-co-khong-biet-tot-xau.html.]

Tiền Lệ Na cũng chào hỏi Đường Hưng Bang lấy một câu, cầm lấy chiếc túi bàn thẳng.

Đường Hưng Bang chọc giận họ, trong lòng nảy sinh cảm giác áy náy và tự trách.

"A Long, đích tiễn họ , xin một tiếng."

"Rõ, thưa ngài ——"

Người đàn ông trung niên phía bước , cúi hành lễ.

Tuy nhiên, khi A Long đuổi theo ngoài, đám Tần Thù rời từ lâu.

Anh phòng ngủ, báo cáo tình hình với Đường Hưng Bang.

Đường Hưng Bang im lặng hồi lâu, khẽ thở dài:

"Vậy thì thôi , tìm trong đống đồ cổ trân tàng lấy mấy món quý giá sai gửi qua, coi như là quà tạ với họ."

A Long phàn nàn: "Thưa ngài, đó đều là đồ ngài bỏ tiền vàng thật mua, món nào cũng đáng giá liên thành."

"Họ là đồng bào Hoa Hạ, tặng cho họ cũng giống như tặng cho đất nước ."

"Vâng, ngay đây..."

"Phụt ——!"

Lời của A Long còn dứt, Đường Hưng Bang bỗng nhiên phun một ngụm m.á.u tươi.

"Thưa ngài!"

"Đại ca!!"

Máu tươi nở rộ thành một màn sương m.á.u giữa hư , trong phòng sợ hãi tái mặt.

Đường Hưng Bang một tay ôm n.g.ự.c, thở dồn dập : "Không , chỉ là thổ huyết thôi."

Ông bệnh nhập cao hoang, cũng nổi, thổ huyết vốn là chuyện cơm bữa, chỉ là lượng m.á.u nhiều.

A Long quỳ xuống mặt Đường Hưng Bang, nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Có là do viên t.h.u.ố.c của đứa trẻ ?"

Đường Hưng Bang lau vệt m.á.u bên khóe môi, lắc đầu :

"Làm gì chuyện thần kỳ như thế, nghi là đứa bé đó trêu đùa, đưa viên kẹo gì đó cho ăn thôi."

Viên t.h.u.ố.c đó quá ngọt, ngọt đến mức khiến cả ông ấm áp hẳn lên.

A Long đôi mắt đỏ hoe, đầy vẻ căm phẫn: "Bọn họ quá bắt nạt !"

Đây rõ ràng là địa bàn của băng Kim Long bọn họ.

Bị mất mặt đành, còn để đại ca chịu nhục nhã như .

Đường Hưng Bang vật xuống ghế bành, xoa xoa đầu gối đang nóng lên: "Là chúng thất tín ."

A Long vẫn nuốt trôi cơn giận, tố cáo:

"Dù họ cũng nên sỉ nhục ngài như thế."

"Một năm nay, chúng chỉ các thế lực địa phương chèn ép, mà ngay cả đồng bào của cũng nhảy giẫm thêm một chân!"

Đường Hưng Bang gì, từ từ nhắm mắt .

Trong lòng ông nghĩ, đây chắc là cảnh "hổ lạc đồng bằng ch.ó khinh" đây mà, các thế lực địa phương ở Mỹ sớm nhắm họ .

Còn về Tần Thù... chỉ là một cô gái trẻ phận tôn quý, tính tình lớn một chút, cũng hẳn là sỉ nhục.

Đường Hưng Bang nhắm mắt an thần nghỉ ngơi một lát, cổ họng bỗng nhiên trào lên một vị tanh ngọt.

"Phụt ——!"

Ông thổ huyết nữa.

Lần thổ huyết còn nhiều hơn .

A Long thấy những cục m.á.u đông mặt đất, mắt rách : "Ngài ơi! Đi tìm bác sĩ, mau tìm bác sĩ!"

Anh thấy sự kinh ngạc trong đáy mắt Đường Hưng Bang, cùng với bàn tay đang đặt đùi đang run rẩy dữ dội.

Lần thổ huyết thứ hai của Đường Hưng Bang do tới quá dồn dập, cơ thể bộc phát một luồng sức mạnh khiến cơ thể ông đổ về phía .

Bàn chân đang đặt bàn đạp của ghế mây vô thức giẫm xuống mặt đất.

Hai tháng , nửa của ông mất khả năng vận động.

Đây là đầu tiên hai tháng xa cách, Đường Hưng Bang cảm nhận sự linh hoạt của đôi chân .

A Long đầy vẻ lo lắng hỏi: "Thưa ngài, ngài thấy ?"

"Chắc chắn là đứa trẻ đó cho ngài uống t.h.u.ố.c độc! sẽ dẫn bắt họ về!"

Đường Hưng Bang lên tiếng, thử giẫm cả hai chân xuống đất, tay dùng sức chống tay vịn ghế mây.

Dưới cái trân trối của , ông từ từ dậy, chậm rãi bước một bước.

A Long kích động đến mức năng lộn xộn: "Cái... cái là?"

 

 

Loading...