Thập Niên 70: Vợ Hiền Dễ Mang Thai Được Thiếu Gia Bắc Kinh Tuyệt Tự Cưng Chiều Đến Phát Khóc - Chương 515: Mỹ nhân dưới đèn, Thiếu gia nhà họ Tạ động lòng
Cập nhật lúc: 2026-03-25 17:52:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Bà Tạ, đại ca của chúng sắp c.h.ế.t , cầu xin bà cứu ông !"
A Long mặc vest chỉnh tề, lao đến mũi xe của Tần Thù, hai chân khuỵu xuống, đầu gối đập mạnh mặt đất.
Lúc , đôi mắt đỏ ngầu, chẳng còn chút kiêu ngạo nào như .
Tần Thù hạ kính xe xuống, thẳng A Long đang quỳ bên ngoài.
"Vẫn còn sống cơ ?"
Giọng hờ hững như .
Cứ như thể cô ngờ Đường Hưng Bang vẫn còn giữ mạng .
Vẻ mặt đau thương khẩn khoản của A Long khựng —— câu như thể đại ca nhà "ngỏm" bằng.
Anh cụp mắt, thái độ cung kính :
"Cũng chẳng khác gì c.h.ế.t là bao, bác sĩ mấy báo nguy , chúng thật sự hết cách nên mới đưa đại ca về nước, cầu xin bà Tạ cứu ông !"
Tần Thù tựa tay cửa sổ xe, một tay chống thái dương, tủm tỉm :
"Hồi đó chủ động tìm đến cứu , các đuổi khỏi cửa, bây giờ bắt cứu , các tưởng tính tình lắm ?"
Giọng dịu dàng thanh nhã xen lẫn ý nồng đậm, thấy chút vẻ giận dữ nào.
A Long nghẹn lời, đầu càng cúi thấp hơn, một nữa cầu xin:
"Bà Tạ, nhiều chỗ đắc tội và chậm trễ, mong bà rộng lượng, đừng chấp nhặt với đám thô kệch chúng ."
"Chỉ cần bà cứu đại ca, bất kỳ yêu cầu nào băng Kim Long cũng sẽ đáp ứng."
Tần Thù quan sát một lát, hừ lạnh: "Không cứu!"
Cô lười biếng ngẩng đầu, bảo tài xế:
"Lái xe , nếu họ nhường đường thì cứ tông thẳng qua."
"Rõ, thưa phu nhân ——"
Tài xế nhấn ga, tiếp tục tiến về phía .
A Long đang quỳ đất vội vàng bật dậy, lo lắng vẫy tay hiệu cho đám đàn em ở gần đó.
Anh gào lên: "Lái xe , tránh , tất cả tránh hết cho !"
A Long là trợ thủ đắc lực của Đường Hưng Bang, đám đàn em lập tức thi hành mệnh lệnh ngay tức khắc.
Nhóm Tần Thù thuận lợi rời , chỉ là đường sân bay, phía xe họ xuất hiện thêm mấy chiếc xe việt dã hầm hố bám theo.
Kyle thu hồi tầm mắt, tò mò hỏi: "Mẹ nuôi, thật sự cứu ?"
Băng Kim Long ở khu phố Tàu bên Mỹ vốn nổi tiếng, cầm lái đời từng dẫn đối đầu với thế lực Mafia, kết cục là lưỡng bại câu thương.
cái vẻ liều mạng của Hoa vẫn khiến nể phục.
Chân mày Tần Thù hiện rõ vẻ mất kiên nhẫn: "Không cứu, họ đến đúng lúc."
Thời gian cô ngừng dùng Thanh Tâm Hoàn nên trong lòng luôn bồn chồn khó chịu, nhất là ban đêm càng trằn trọc.
Lúc chẳng việc gì quan trọng bằng việc về Kinh thành càng sớm càng .
Hơn nữa, Tần Thù tự nhận cũng cái riêng, băng Kim Long từng từ chối cô thì nay chuẩn tâm lý cô khó dễ.
Tại sân bay.
Sau khi Tần Thù, Kyle và lên máy bay rời , A Long thất thần trở xe.
Anh thấp giọng báo cáo với Đường Hưng Bang đang ở ghế với vẻ mặt đầy t.ử khí:
"Đại ca, bà Tạ về Kinh thành ."
Đôi mắt nhắm nghiền của Đường Hưng Bang khẽ động đậy, đôi môi trắng bệch mấp máy, giọng khàn đặc:
"Đuổi theo, tiếp tục cầu xin cô ."
Tần Thù về đến Ngự Viên thì là buổi chiều.
"Mẹ!"
Tạ Đông Dương diện bộ đồ thể thao thời thượng nhất lúc bấy giờ, một tay dắt một đứa em trai, giữa sân Tần Thù xuống xe.
"Mẹ! Mẹ ơi ——"
Tạ Yến Tây và Tạ Mặc Bắc cũng gọi theo, hai nhóc tì đôi mắt sáng rực như .
Tần Thù dắt tay Tạ Thần Nam, tay còn bế con gái út, mỉm về phía ba con trai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-hien-de-mang-thai-duoc-thieu-gia-bac-kinh-tuyet-tu-cung-chieu-den-phat-khoc/chuong-515-my-nhan-duoi-den-thieu-gia-nha-ho-ta-dong-long.html.]
"Hôm nay các con tiết học ? Là ba bảo các con về ?"
Tạ Đông Dương trông vẻ chững chạc hơn hẳn, đón lấy em gái từ vòng tay Tần Thù.
"Hôm nay môn chính ạ, ba bảo tụi con đợi về."
Tần Thù cúi xuống hôn lên má bé Ba và bé Tư một cái, dậy xoa đầu Tạ Đông Dương.
Cô kinh ngạc thốt lên: "Mới đó gặp mà Dương Dương cao thêm ."
Đôi má Tạ Đông Dương ửng hồng, vẻ mặt nghiêm túc :
"Mẹ, con lớn , đừng xoa đầu con nữa."
Tần Thù con trai cả giờ là một "ông cụ non" chính hiệu, thậm chí bắt đầu tiếp xúc với thế giới lớn, trông ngày càng nghiêm nghị và trưởng thành.
Cô nũng nịu bảo: "Lớn đến mấy thì con vẫn là con trai , dù con bảy tám mươi tuổi, chỉ cần còn sống thì con vẫn mãi là một đứa trẻ thôi."
Tạ Đông Dương phản bác, hít hà mùi hương d.ư.ợ.c thảo thanh khiết Tần Thù, ánh mắt lộ vẻ kính yêu và vui mừng khôn xiết.
Tần Thù dắt tay hai con trai nhỏ, với Tạ Đông Dương và Tạ Thần Nam:
"Vào nhà thôi, mang nhiều quà từ nước ngoài và Vân Quyến về đây, mấy em chia nhé."
Buổi tối.
Đến giờ cơm, Tạ Lan Chi từ phòng hội nghị trở về, thấy Tần Thù đang tựa ở phòng khách, vây quanh là năm đứa trẻ, cô đang kể cho chúng về phong tục tập quán ở nước ngoài.
Tần Thù bế con gái út trong lòng, hai con trai nhỏ gối đầu lên chân cô, con trai cả và con trai thứ hai ngoan ngoãn bên cạnh.
Gương mặt cô ngập tràn nụ dịu dàng, giọng kể thong thả, đặc biệt kiên nhẫn.
"Ba ba!"
Bất chợt, cô bé Tạ Cẩm Dao gọi một tiếng về phía cửa.
Tần Thù cùng bốn con trai ngẩng đầu lên, thấy Tạ Lan Chi đang rảo bước về phía .
Người đàn ông diện bộ đồ đại bào nghiêm chỉnh và cấm d.ụ.c, mở hờ hai chiếc cúc cổ để lộ lớp áo sơ mi trắng bên trong, trông lịch lãm chút phong trần đầy nam tính.
Vừa thấy đàn ông cao ráo, khí chất ngút trời, tỏa thở nam tính nồng đậm , chân Tần Thù bỗng chốc mềm nhũn.
Nếu vì lũ trẻ đang ở đây, cô nghi ngờ sẽ lao thẳng lòng mất.
"Khụ khụ..."
Nhận ánh mắt quá trực diện, Tần Thù vội , cúi xuống mấy đứa trẻ chân để che giấu sự bối rối.
"Anh về đúng lúc lắm, sắp dùng bữa , rửa tay , con em đợi ở phòng ăn."
"Được ——"
Ngay mặt các con, Tạ Lan Chi cúi đầu hôn một cái lên gò má đang ửng hồng đầy mê hoặc của Tần Thù.
Sau bữa tối.
Sau khi dỗ dành đám trẻ đang phấn khích ngủ, Tần Thù trở về phòng ngủ nhưng thấy Tạ Lan Chi .
Người giúp việc đang trải giường : "Thưa phu nhân, ông chủ đang ở thư phòng xử lý chút công chuyện ạ."
Tần Thù căn phòng trang hoàng lộng lẫy chẳng khác gì phòng tân hôn, mí mắt khẽ giật giật.
Cô cố trấn tĩnh : " , chị lui xuống ."
Người giúp việc nhẹ chân rời khỏi phòng, khẽ khàng khép cửa .
Tần Thù đến bên bàn, lướt nhẹ ngón tay lên những cánh hoa hồng còn đọng nước, quan sát căn phòng bài trí lãng mạn và ấm cúng, trực giác mách bảo đêm nay Tạ Lan Chi chắc chắn sẽ "để yên" cho cô.
Nghĩ đến đó, cô cũng chút mong chờ.
Không hiểu nghĩ đến chuyện gì mà đuôi mắt tình tứ của Tần Thù khẽ đỏ lên.
Cô vỗ vỗ đôi má đang nóng bừng, lấy từ trong tủ một bộ váy ngủ bằng lụa mỏng manh như cánh ve, bước chân chút hỗn loạn về phía phòng tắm.
Một tiếng .
Tạ Lan Chi cuối cùng cũng xử lý xong công việc trở về phòng, đẩy cửa thấy mỹ nhân đang tựa bên cửa sổ.
Tần Thù mặc bộ váy ngủ lụa mỏng manh, tà áo mờ ảo bao phủ lấy những đường cong quyến rũ cơ thể, tạo nên một vẻ đầy mê hoặc và gợi cảm đến cực điểm.
Hơi thở của Tạ Lan Chi nặng nề hẳn , đôi chân dài bước phòng, tay lưng khóa trái cửa .
Đôi mắt đen láy chứa đầy d.ụ.c vọng của chằm chằm mỹ nhân ánh đèn.
Giọng khàn đặc và căng thẳng: "A Thù ——"