Thập Niên 70: Vợ Hiền Dễ Mang Thai Được Thiếu Gia Bắc Kinh Tuyệt Tự Cưng Chiều Đến Phát Khóc - Chương 537: Anh Lan, lão già này bắt nạt con trai anh

Cập nhật lúc: 2026-03-25 18:27:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Mẹ!"

Tạ Đông Dương và Tạ Thần Nam vẫn còn đang quỳ đất, gương mặt hiện rõ vẻ kinh hãi.

Tần Thù khẽ nheo mắt, ánh lạnh lùng quét qua mấy trong phòng, tỏa một luồng áp lực khiến khác phục tùng.

Cô đau lòng các con trai, như : "Dưới đất cha nuôi nấng cơm áo của các con ? Còn mau lên!"

Tạ Đông Dương và Tạ Thần Nam cảm nhận khí trường còn đáng sợ hơn cả ba .

Hai em gần như là cuống cuồng bò dậy!

Lão già sofa lộ vẻ an lòng, Tần Thù với ánh mắt đầy hoài niệm.

Lão thấp giọng lầm bầm: "Cái tính nết của cô vẫn nóng nảy quá đấy."

Tần Thù lập tức phóng ánh mắt sắc lẹm về phía lão già, nghiến răng hỏi: "Dám hỏi đạo hữu tôn tính đại danh là gì!"

Lão già bao quanh bởi những luồng linh lực đậm đặc, qua là một tu sĩ tu vi sâu dày.

Lão già bẻ chiếc đùi gà còn , ăn rõ chữ: "Ta tên họ, chỉ đến đây ăn chực uống chực thôi."

Tần Thù bước trong phòng, mặt lão già, từ cao xuống đối phương.

" thành tâm hỏi thăm, ông đến cả danh tính cũng báo, xem nể mặt ."

Lão già liếc trộm Tần Thù, bĩu môi đáp: "Người gọi là Vô Vi Tử."

"Vô Vi Tử..." Tần Thù lẩm bẩm nhắc .

Lão già hớn hở: "Ơi!"

Lão trông vẻ vui, ánh mắt Tần Thù lay động vài phần từ ái.

Tần Thù lạnh lùng lườm lão một cái, chậm rãi xuống sofa, liếc hai đứa con trai đang chân tay lóng ngóng để .

"Dương Dương, Nam Nam, hai đứa quen đạo trưởng Vô Vi T.ử ?"

Tạ Đông Dương và Tạ Thần Nam , đó em bước trả lời.

"Mẹ, con tình cờ gặp đại sư Vô Vi T.ử ở chân cầu vượt trung tâm thành phố." "Ông giỏi, chỉ cần qua con là thấy những khó khăn mà đang gặp ."

Khóe môi Tần Thù giật giật.

Chân cầu vượt? Đại sư? Chắc chắn là thầy bói dỏm đấy chứ?

Con trai quá đơn thuần, dễ dàng tu sĩ lừa gạt, Tần Thù cảm thấy quá lơ là trong việc giáo d.ụ.c các con.

Cô nén cơn giận trong lòng, đôi môi đỏ mọng nhếch lên một độ cong đầy ẩn ý.

"Ồ? Vậy đại sư Vô Vi T.ử điều gì?"

Vô Vi T.ử vẫn đang mải mê ăn uống, ngó lơ tất cả trong phòng, dường như cũng chẳng thấy câu hỏi của Tần Thù.

Tần Thù đợi hồi lâu mà thấy lão già phản hồi, tức đến mức nghiến răng trần trật.

Lúc , Tạ Lan Chi, Kyle và những khác cũng bước .

Lão già hé mắt, dùng ánh soi mói đ.á.n.h giá Tạ Lan Chi, như chào hỏi: "Chà! Đế Tinh đến kìa!"

Bước chân Tạ Lan Chi khựng , chăm chằm độ cong quen thuộc khóe môi lão già, tổng thấy dường như gặp ở đó .

Anh khẽ ngước đôi mắt đen sâu thẳm, sang Tần Thù đang căng thẳng.

Chợt hiểu tại thần thái của lão già quen thuộc đến lạ lùng như .

Tần Thù chỉ tay lão già đang ngó lơ , nghiến răng mách tội: "Anh Lan, lão già bắt nạt con trai !"

"A Thù, đừng dùng ngón tay chỉ tiền bối như ."

Tạ Lan Chi rảo bước tiến lên, nắm lấy bàn tay b.úp măng của Tần Thù hạ xuống.

Mắt Tần Thù mở to: "Anh bênh vực ông !"

Đối mặt với sự lên án của vợ, Tạ Lan Chi nỗi khổ mà thành lời, những suy đoán trong lòng khiến cảm thấy lạnh cả sống lưng.

Dẫu thì, c.h.ế.t thể sống .

Cho dù là giả c.h.ế.t, cũng thể nào đổi một gương mặt .

Tạ Lan Chi ho nhẹ một tiếng: "A Thù, tiền bối xem ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-hien-de-mang-thai-duoc-thieu-gia-bac-kinh-tuyet-tu-cung-chieu-den-phat-khoc/chuong-537-anh-lan-lao-gia-nay-bat-nat-con-trai-anh.html.]

Tần Thù vốn đang xuôi chèo mát mái, liền xù lông: "Nói cái gì mà ! Em thấy ông rõ ràng là lợi dụng Dương Dương và Nam Nam để đến đây ăn chực uống chực, còn định chơi bời trắng trợn nữa!"

Tạ Lan Chi giờ luôn bảo vệ Tần Thù.

Lần ngược ý cô, khiến Tần Thù vốn vui nay như đổ thêm dầu lửa.

Vô Vi T.ử đang ăn uống linh đình thấy thế cũng tức chịu nổi.

Lão ăn chực uống chực thì lão nhận! tuyệt đối lão "chơi bời"!

Cái đùi gà trong miệng Vô Vi T.ử bỗng chốc mất vị ngon.

"Chát!"

Lão ném chiếc xương gà gặm sạch xuống bàn.

Vô Vi T.ử chỉ tay cô gái đang ở góc phòng, gắt gỏng: "Cô! Chính là cô đó! Lại đây cho !"

Cô gái mặc chiếc váy liền màu trắng thản nhiên bước tới, mỉm hỏi: "Hôm nay vẫn chỉ khiêu vũ thôi ?"

Vô Vi T.ử hung dữ : "Nói nhảm cái gì! Mau nhảy ! Nhảy lột da cô đấy!"

Người phụ nữ vẫn giữ nụ môi, xoay trống ở khu vực nghỉ ngơi, bắt đầu nhảy múa với dáng vẻ đầy mê hoặc.

Tần Thù: "..." Tạ Lan Chi: "..."

Hai vợ chồng ngẩn , đây là đang diễn trò gì ?

Tạ Đông Dương và Tạ Thần Nam thì quá quen với cảnh nên chẳng thấy lạ.

Kyle sofa, tâm trạng vui vẻ thưởng thức như một khách xem kịch thực thụ.

Người phụ nữ đang nhảy múa hình uyển chuyển như một con rắn linh động, mỗi cử chỉ điệu bộ đều toát lên vẻ quyến rũ yêu ma.

Tần Thù vốn đang hừng hực lửa giận, định tính sổ với Tạ Lan Chi cho bằng , nhưng khi thấy phụ nữ nhảy múa, cảm xúc nóng nảy bỗng dịu một cách lạ kỳ.

Trong căn phòng bao rộng lớn, khá đông, nhưng bầu khí tĩnh lặng đến quái dị.

Vô Vi T.ử lạnh lùng trong phòng, khóe môi nhếch lên một độ cong khinh miệt. khi thấy Tần Thù đang yên lặng ngắm điệu múa, ánh mắt lão bỗng mềm mỏng , sâu trong đáy mắt tràn đầy vẻ từ ái và yêu mến.

Lão thong thả hỏi: "Này cô bé, cô điều gì ?"

Tần Thù sực tỉnh, nhíu c.h.ặ.t mày Vô Vi Tử. "Người phụ nữ vấn đề!"

Vô Vi T.ử gật đầu: " thế, tiếp ."

Tần Thù băn khoăn: "Nói , khí trường kỳ quái, chính tà, hơn nữa..."

Vô Vi T.ử cho cô thời gian suy nghĩ, hỏi dồn: "Hơn nữa ?"

Tần Thù mấp máy môi: "Cứ như là một c.h.ế.t !"

"Ha ha ha ha!!!" Vô Vi T.ử bật khoái chí: "Khá lắm, cô gái vốn là sắp c.h.ế.t, nhưng nhà cô cam lòng nên đổi mệnh cho cô ." "Dùng mười mạng để đổi lấy mấy chục năm tuổi thọ cho một đấy."

lúc , hộ vệ gõ cửa , tiến thẳng về phía Tạ Lan Chi. "Thưa ngài, thứ ngài cần đây ạ."

Tạ Lan Chi nhận lấy tập tài liệu, lật xem qua một lượt. Bên chính là thông tin cá nhân của cô gái đang khiêu vũ.

Tần Thù ghé đầu một cái, thấy gì mà đôi mắt khẽ mở to. Lai lịch của cô gái nhảy múa hóa lớn đến ! Từng sống ở đại viện Bắc Kinh cơ !

Tạ Lan Chi khẽ : "Hóa là thế."

Tần Thù cau mày hỏi: "Chuyện là ?"

Tạ Lan Chi hạ thấp giọng : "Lúc nãy thấy cô trông quen nên sai tra cứu, ngờ cô là vị tiểu thư nhỏ nhà họ Văn suýt thì c.h.ế.t yểu năm xưa, Văn Oánh."

Tần Thù thắc mắc: "Nhà họ Văn?"

Tạ Lan Chi giải thích: "Em còn nhớ nhà họ Văn mà năm xưa Dương Vân Xuyên nương tựa ?" "Cũng chính là đối thủ cạnh tranh lớn nhất của trong đợt tranh cử năm xưa bên cạnh nhà họ Khương. Cô gái chính là nhà họ Văn, năm đó khi nhà họ Văn gặp chuyện, cô mới chỉ mười mấy tuổi."

Nghe , Tần Thù lập tức nhớ . "Chẳng năm đó nhà họ Văn đều trốn nước ngoài ?"

Tạ Lan Chi thản nhiên đáp: "Trốn thì trốn, nhưng bọn họ đều phạm tội, c.h.ế.t kẻ thương, gần như chẳng còn bao nhiêu."

Tần Thù liếc Tạ Lan Chi, trong lòng hiểu rõ chuyện chắc chắn liên quan đến . "Tại Văn Oánh sa sút đến mức trở thành... gái tiếp rượu ở câu lạc bộ Quân An thế ?"

Đôi mắt lạnh lùng chút ấm của Tạ Lan Chi về phía cô gái đang nhảy múa. "Chuyện hỏi chính cô thôi, cô chủ động tìm đến đây đấy."

 

 

Loading...