Thập Niên 70: Vợ Hiền Dễ Mang Thai Được Thiếu Gia Bắc Kinh Tuyệt Tự Cưng Chiều Đến Phát Khóc - Chương 595: Phát hiện Tạ Lan Chi là chân long hóa thân
Cập nhật lúc: 2026-03-25 20:01:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảnh vật mắt Tần Thù đổi ch.óng mặt, cô kéo ngược Tạ Lan Chi một cách thô bạo.
Trong tư thế ngửa, cô đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm đang lóe lên những tia đỏ rực của .
Người đàn ông vẫn im lặng một lời, nhưng ánh mắt rõ ràng đang chất vấn cô: "Em chạy cái gì?!"
Tần Thù hoảng thật !
Ánh mắt cô cũng trở nên lạnh lẽo, giọng mang theo sự đe dọa lạnh lùng:
"Anh còn buông tay, đừng trách em khách sáo!"
Tạ Lan Chi nghiêng đầu, gương mặt cao quý lộ vẻ ngơ ngác.
Bàn tay chạm đôi môi đang đóng mở liên tục của cô, đầu ngón tay thuận theo đường nét mềm mại mà thăm dò bên trong.
Tần Thù nghiến răng, hung hăng c.ắ.n mạnh một cái!
Cô giọng ú ớ rõ chữ: "Buông em !"
Tạ Lan Chi dường như chẳng hề đau, ánh mắt dời xuống, thưởng thức cảnh cô.
Tần Thù lúc chẳng còn gì vướng bận , đường cong cơ thể tuyệt mỹ tỏa thứ ánh sáng đầy mê hoặc, đến cực hạn!
Cơn giận xông lên đầu, cô bất ngờ thoát khỏi đôi tay đang khống chế, vung tay c.h.é.m mạnh gáy .
Tạ Lan Chi phản ứng cực nhanh, chỉ khẽ nghiêng đầu tóm c.h.ặ.t lấy tay cô một nữa.
"Gừ ——!"
Anh chẳng cần há miệng, từ trong cổ họng phát một tiếng gầm đầy giận dữ.
Đó chính là tiếng rồng ngâm quen thuộc!
Đáy mắt Tần Thù thoáng qua một chút hoảng loạn.
Cô cam lòng giơ chân định đá đàn ông đang đè xuống.
Tạ Lan Chi một tay nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, một tay khống chế đôi chân đang quẫy đạp, dễ dàng khuất phục cô.
Anh mất sạch kiên nhẫn.
Anh cúi đầu, đôi môi lạnh lẽo bắt đầu hôn lên từng tấc da thịt cơ thể mỹ của cô như đang tôn thờ một báu vật.
Tần Thù thể chịu đựng nổi việc đối xử thế .
"Đồ khốn! Anh buông em !"
Khóe mắt cô ứa lệ, giọng thốt mang theo tiếng đầy tủi .
Tạ Lan Chi đang chìm đắm trong niềm hưng phấn cực độ khi sắp "ăn" sạch trong lòng bỗng khựng .
Anh chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt đẫm lệ, đỏ hoe đầy ấm ức của cô.
Tần Thù nghẹn ngào: "Tạ Lan Chi! Em ghét !!"
Một câu khiến sắc mặt đổi.
Thấy vẻ đau lòng thoáng qua trong đáy mắt , cô lập tức hối hận vì lời lỡ miệng lúc nãy.
Làm cô thể ghét chứ!
Chỉ là Tạ Lan Chi lúc quá bất thường, cô thể thản nhiên chấp nhận chuyện mật với trong trạng thái .
Sắc đỏ trong mắt nhạt dần, đó là những đốm vàng lấp lánh, cô với ánh mắt thâm trầm.
Anh nén d.ụ.c vọng, cúi xuống đặt một nụ hôn dịu dàng lên khóe môi cô.
Giây tiếp theo, gục xuống cô, mất ý thức.
Tần Thù đẩy đẩy vai : "Tạ Lan Chi?"
Người đang cô trượt sang một bên, đổ gục xuống giường.
Cô nhận nhắm nghiền mắt, rơi trạng thái hôn mê một nữa.
Chẳng nên thở phào nhẹ nhõm nên lo lắng cho tình trạng sức khỏe của mới .
Tần Thù đặt ngay ngắn giường, xếp bằng bên cạnh, hồi tưởng chuyện xảy .
"A Thù, em từ xưa đến nay, những mang mệnh Đế Tinh đều là chân long hóa ?"
Cô nhớ lời từng với trong giấc mơ.
Sự bất thường của , tiếng rồng ngâm phát , tất cả đều chỉ rõ rằng khi đến tu chân giới, thể chất của xảy đổi.
Có lẽ, con kim long mà cô thấy đó chính là ?
Thoát một kiếp, cô đưa tay lên xoa trán.
Rồng vốn bản tính mạnh bạo chuyện phòng thé, còn hệ thống sinh sản khác hẳn loài , cô khó lòng chấp nhận sự đổi của .
Hồi lâu , cô đưa tay chọc chọc gò má bình thản của đàn ông.
"Có chấp nhận tu luyện trong hồn hải ?"
"Không chấp nhận thì thôi, cũng cần dọa em như thế."
Cô cởi áo , miệng lầm bầm oán trách:
"Dù thật sự là chân long hóa thì cũng dọa em như hôm nay."
"Đợi tỉnh hẳn chúng tính tiếp, nhưng dùng vũ lực, dù thì..."
Tần Thù kéo chăn trùm lên đầu, lên đùi nhích dần về phía .
Cô ghé sát tai , thì thầm: "Dù thì và rồng cũng khác , từ từ từng bước một..."
Chẳng mấy chốc, cô nên lời nữa.
Tạ Lan Chi dù đang hôn mê nhưng hứng thú đặc biệt cao.
Mãi đến tận đêm khuya, cô mới rã rời kết thúc thêm một tu luyện.
Thời gian thấm thoát trôi qua, chớp mắt một tháng.
Kể từ khi Tạ Lan Chi hôn mê đến nay hơn nửa năm.
Tần Thù ở làng chài nhỏ gần biển vô tận hơn một tháng, dần dần hòa nhập với cuộc sống nơi đây.
Hôm , cô đang nghiên cứu đơn t.h.u.ố.c thì tiếng gõ cửa vang lên.
"Chị A Thù ơi, tìm chị !"
Tiếng của mấy đứa trẻ trong làng vọng từ bên ngoài.
Tần Thù thu đan d.ư.ợ.c luyện xong, thắc mắc ai đến tìm .
Cô mở cửa, thấy Tiết Thần đang đó, bên cạnh là một phụ nữ che chắn kín mít, để lộ dù chỉ một sợi tóc.
"Đạo hữu Tần!"
Tiết Thần thấy cô đến nơi, cứ như thấy cứu tinh .
Khóe mắt Tần Thù khẽ giật giật, chê bai hỏi: "Anh tìm việc gì?"
Tiết Thần kéo phụ nữ bên cạnh, bước nhanh đến mặt cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-hien-de-mang-thai-duoc-thieu-gia-bac-kinh-tuyet-tu-cung-chieu-den-phat-khoc/chuong-595-phat-hien-ta-lan-chi-la-chan-long-hoa-than.html.]
"Đạo hữu Tần cứu mạng với! Đạo lữ của là đỉnh phong Trúc Cơ, vì tổn hao quá nhiều m.á.u tim mà cảnh giới cứ rớt t.h.ả.m hại, sắp tụt xuống Luyện Khí . Đạo hữu Tần! Cô nhất định cứu cô !"
Tần Thù phụ nữ từ xuống một lượt: "Đây là vị phu nhân nào của thế?"
Tiết Thần vẻ mặt ngượng ngùng, lắc đầu giải thích:
"Cô phu nhân, cô là đạo lữ duy nhất của !"
Tần Thù bật : "Có gì khác ? Chẳng đều là phụ nữ của ?"
Tiết Thần nghiêm túc :
"Khác chứ, mấy vị phu nhân cưới đây là đôi bên cùng lợi, họ gả cho , cung cấp tài nguyên cho họ hoặc gia tộc phía họ."
"Còn đạo lữ thì khác, cô là duy nhất thể sát cánh và tin tưởng tuyệt đối con đường tu tiên của ."
Tần Thù với ánh mắt như đang một gã đàn ông tồi.
Tiết Thần đến mức nổi da gà: "Cô đừng như thế."
"Anh thật đúng là một gã tồi."
" tồi chỗ nào chứ?"
"Cưới con nhà về thừa nhận danh phận của họ."
"Thế thì cũng thể tồi . Hồi đó trúng độc cần giải gấp, từng ép buộc ai cả, tài nguyên dành cho họ cũng bao giờ thiếu."
"Trong lúc giải độc, họ những ảnh hưởng mà còn hỗ trợ nâng cao thực lực."
"Hơn nữa, tài nguyên là đưa, sức lực cũng là bỏ , ngay cả gia tộc của họ cũng nhà họ Tiết chăm sóc chu đáo."
"Họ đều tự nguyện đăng ký để giúp giải độc mà, bảo tồi thì oan cho quá..."
Nói đến cuối, còn tỏ vẻ tủi .
Nếu là ở hiện đại, cô sớm cho đuổi ngoài .
đây là tu chân giới, nơi sức mạnh là hết, ai nấy đều sùng bái kẻ mạnh và chuyện bằng tu vi.
Tần Thù đồng tình với quy tắc nơi , nhưng cũng chẳng định đổi nó.
Cô dẹp sang một bên: "Hai ."
Cô cúi đưa hai viên đan d.ư.ợ.c giống như kẹo cho đứa trẻ gõ cửa lúc nãy.
"Cảm ơn em dẫn bạn chị đến đây, kẹo của em , về nhé."
Đứa nhỏ vui vẻ: "Em cảm ơn chị A Thù!"
Quay phòng, Tiết Thần và phụ nữ — tức là Hoa Thanh Tuyền — đang yên.
Cả hai chằm chằm Tạ Lan Chi đang giường, há hốc mồm kinh ngạc.
Hoa Thanh Tuyền cảm thán: "Người trông thật đấy."
Tiết Thần véo tay cô , hừ nhẹ một tiếng:
"Đây là đạo lữ của đạo hữu Tần, ngờ xuất chúng thế , đây còn tưởng là đại ngôn thôi chứ."
"Đạo lữ của đạo hữu Tần là đàn ông tướng mạo và khí chất xuất sắc nhất mà từng thấy trong đời."
"Cô đúng là thấy ai cũng thích ? Không ngờ cô là hạng như !"
"Anh đừng bừa, chỉ thật lòng thôi."
"Cảm ơn khen ngợi." Tần Thù mỉm bước tới.
Tiết Thần nắm tay Hoa Thanh Tuyền, hỏi:
"Đạo hữu Tần, đạo lữ của cô vẫn tỉnh? Anh rốt cuộc thương thế nào?"
Tần Thù chuyện của cho khác , phẩy tay một cái, tấm rèm che phía rũ xuống.
Cô Hoa Thanh Tuyền đang bịt kín mít: "Hoa đạo hữu, lâu gặp."
Hoa Thanh Tuyền khẽ gật đầu: "Đạo hữu Tần."
Tần Thù hất hàm: "Có chuyện gì thì xuống ."
Sau khi xuống, Tiết Thần đợi nữa mà kể đầu đuôi sự việc.
Tần Thù xong khóe miệng giật giật, hai bằng ánh mắt khó :
"Hai thích như thế, ngay từ đầu về chung một nhà cho xong?"
Nhắc đến chuyện , mắt Hoa Thanh Tuyền thoáng qua vẻ đau buồn, lặng lẽ cúi đầu.
Tiết Thần nhíu c.h.ặ.t mày, chút ngại ngùng :
"Hồi đó hôn ước với Tu Kiều Kiều, phát hiện A Tuyền thích nên mới xa lánh cô ."
" cứ ngỡ cô chỉ là nhất thời hứng thú, ai ngờ cô ngốc đến mức dùng m.á.u tim để luyện đan cho ."
Nhìn vẻ lo lắng xen lẫn sự hãnh diện và thỏa mãn giấu giếm mặt , cô chắc hẳn cảm tình với Hoa Thanh Tuyền từ lâu, nếu hai chẳng quấn quýt lấy nhanh như .
Cô quan sát cô một lúc :
"Tình trạng hiện giờ của cô cần bổ sung khí huyết, đẩy nhanh quá trình hồi phục các chức năng cơ thể để giảm bớt các triệu chứng khó chịu do sụt giảm tu vi gây ."
"Hồi Tâm Phục Nguyên Đan sẽ giúp cô hồi phục, chỉ điều loại đan d.ư.ợ.c cần một vị t.h.u.ố.c chính là Huyết Linh Thảo, chỗ ."
Tiết Thần ngay: " chỗ nào Huyết Linh Thảo, để tìm!"
Cô gật đầu: "Đó là đan d.ư.ợ.c giai đoạn đầu cô cần dùng. Muốn trở đỉnh phong Trúc Cơ thì còn cần Hoàng Long Đan cấp cao và nhiều loại linh thảo quý hiếm khác."
Nghe , Tiết Thần hào sảng tuyên bố:
"Cô cứ lên danh sách cho , sẽ bảo cha thu gom. Chỉ cần là linh thảo thể tìm thấy ở nước Lăng Vân, đảm bảo sẽ gom đủ cho cô!"
Tần Thù nhướn mày trêu chọc: "Công t.ử Tiết đây là nhận định chắc chắn Hoa đạo hữu ?"
Tiết Thần cực kỳ nghiêm túc đáp:
"Tuy chúng tổ chức đại lễ kết đạo, nhưng thông cáo với tất cả rằng chúng sẽ trở thành đạo lữ của ."
Hoa Thanh Tuyền bên cạnh nhỏ giọng:
"Anh vẫn còn cơ hội hối hận mà, đợi vết thương của em khỏi hẳn, cần cảm thấy áy náy nữa ."
Tiết Thần nắm c.h.ặ.t t.a.y cô , nhíu mày bảo: "Đợi cô khỏe , chúng sẽ đại lễ kết đạo."
Cô gì, cúi đầu xuống, vô tình lộ một vết sẹo dữ tợn ở đuôi mắt.
Cô thấy, đoán chừng họ gặp chuyện gì đó nhưng hỏi, chỉ nhàn nhạt :
"Chỗ nơi ở, nên giữ hai . Chuẩn xong d.ư.ợ.c liệu hãy ."
Tiết Thần và Hoa Thanh Tuyền về.
Ba ngày , khi hai , họ mang theo một tin .
"Đạo hữu Tần, gần đây các thế lực ngoại vực đang tìm , hình như họ đang nhắm cô."