An Tĩnh khó tin nổi, "...Anh đang bịa chuyện chứ? Phó đoàn trưởng Tiết thể những lời như ?"
Cô thực sự dám tưởng tượng cảnh tượng Phó đoàn trưởng Tiết - một đàn ông cao lớn oai vệ - nép bên cạnh chị dâu Tiết, giọng điệu ngọt ngào gọi "chị". Chỉ nghĩ đến thôi, An Tĩnh thấy da đầu tê dại.
Tống Nguyên Tư cũng ngơ ngác, "Đôi khi cũng ước là đang bịa chuyện."
Hai , cuối cùng cùng rùng . Tống Nguyên Tư vì sốc, còn An Tĩnh thì vì hào hứng.
An Tĩnh ôm chặt cánh tay Tống Nguyên Tư chịu buông, khuôn mặt sáng bừng như thể phát sáng, đôi mắt tròn xoe đầy mong đợi, khẽ nài nỉ, "Lần nếu 'đại chiến' như , nhớ gọi em cùng xem nhé, em thực sự xem thử."
Tống Nguyên Tư cố gắng rút tay nhưng , "Anh cũng chỉ tình cờ gặp vài thôi. Hơn nữa, chúng rình rập vợ chồng chuyện ."
An Tĩnh buông tay , giọng thất vọng, "Cũng đúng."
Tống Nguyên Tư véo nhẹ má cô, "Thôi đừng nghĩ nữa, nếu dậy mặc quần áo ngay, cô giáo An sẽ thực sự muộn học đó!"
An Tĩnh vội vàng lấy đồng hồ, khi thấy giờ, cô kêu lên, "Aaaa, đều tại sáng sớm kể chuyện phiếm cho em! Em muộn mất , đều tại !"
Tống Nguyên Tư giúp cô mặc quần áo trong lúc cô cuống quýt, giọng điệu đầy cưng chiều, "Được , tại tại . Nào, giơ tay lên."
Hai lề mề giường quá lâu, An Tĩnh vội ăn qua loa vài miếng sáng chạy đến trường.
Sau tiết học tiếng Anh đầu tiên, mười lăm phút giải lao. Giữa tiết, An Tĩnh thấy bụng đói cồn cào, chờ đến hết giờ liền chạy vội về phòng giáo viên. Cô thường mang theo một chiếc túi vải nhỏ, Tống Nguyên Tư nhét bánh quy, kẹo đó để cô lót . Lúc , cô đang cần ăn chút gì đó.
khi chạy đến bàn việc, An Tĩnh sửng sốt khi thấy vị trí quen thuộc trống trơn. Cô quên mang theo túi vì vội khỏi nhà buổi sáng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vo-xinh-dep-quyen-ru-duoc-quan-quan-sung-tan-troi/chuong-170-mong-tuong-hao-huyen.html.]
Cô thở dài, liếc chị Vương và Lý Hoa Hoa trong phòng. Có vẻ hôm nay cô sẽ nhịn đói. Ngoài cô, ai trong văn phòng thói quen mang đồ ăn vặt đến trường.
An Tĩnh ôm bụng đói, uống một ngụm nước từ cốc bàn. Nếu no bụng, ít nhất cô thể no nước, chứ thể để bụng sôi ùng ục giữa tiết học.
Đang uống nước, Tần Phong và Chu Dao cùng trở về. Tần Phong gật đầu với An Tĩnh, còn Chu Dao xuống cạnh cô, thiết hỏi, "Cô An, hôm nay cô mang theo chiếc túi nhỏ mà khen ngợi ?"
Chu Dao để mắt đến chiếc túi của An Tĩnh từ lâu. Hôm nay cô mua vải hoa, nên mới dám hỏi.
An Tĩnh buồn bã đáp, "Sáng nay quên mang theo."
Tần Phong đang lưng, bỗng dừng tay sắp xếp bài tập. Chu Dao tiếc nuối, "Vậy ngày mai nhớ mang nhé, em định theo để tự may một cái."
An Tĩnh gật đầu, "Ừ, chắc chắn em sẽ quên."
Bỗng một gói bánh quy xuất hiện mặt. Chu Dao ngước lên, mặt đỏ ửng khi thấy Tần Phong đó. Cô nghĩ thầm, thật là, tỏ tình thì nên kín đáo chứ.
Tần Phong chỉ , "Gói bánh sắp hết hạn, ăn giúp , đỡ lãng phí."
Chu Dao thất vọng, nhưng vẫn lấy ba cái bánh. Tần Phong sang An Tĩnh, mỉm , "Cô An, cô cũng ăn ."
Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Thập Niên 70: Mang Theo Không Gian Vả Mặt Gia Đình Cực Phẩm
- TN 70: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Quân Nhân Nhà Cô
- Thập Niên 70: Phúc Bảo
- Thập Niên 70: Sinh Liền Chín Đứa, Thiên Kim Thật Phá Mười Đời Đơn Truyền Nhà Chồng
- Quân Hôn Chớp Nhoáng: Mỹ Nhân Một Thai Năm Bảo Làm Giàu Trên Đảo
- TN 70: Vợ Chồng Cùng Xuyên Về Thập Niên 60, Mẹ Chồng Ta Là Người Trọng Sinh
- Thủ Trưởng Vô Sinh, Ta Mang Không Gian Cùng Nhãi Con Tòng Quân
An Tĩnh mải bánh, lập tức lấy ba cái. Cô còn thêm, nhưng ngại ngùng. Tần Phong nháy mắt, "Cô đang mang thai, cứ lấy thêm ."
An Tĩnh vui mừng, "Vậy em lấy thêm ba cái nữa nhé?"