lúc , Mẫn Tú Văn tươi xách một chiếc túi nhỏ bước .
Điền Tuấn ho nhẹ một tiếng nhận lấy túi từ tay vợ tương lai: “Giờ ạ?”
“Ừ. Đi luôn.” Giọng bà tràn đầy mong đợi.
Xe đầu ngõ gặp ít quen.
Trước đây Mẫn Tú Văn thích trò chuyện nhiều với hàng xóm.
hôm nay khác.
Khi tò mò hỏi bà bằng xe nhỏ, bà mỉm hiền hòa: “Đối tượng của Nhụy Nhụy dẫn hai con ngoài dạo chơi. Thật định . Làm bề theo bọn trẻ cũng ngại lắm. Tiến Tuấn cứ nhất quyết bảo đưa cùng. Đứa nhỏ hiếu thảo lắm.”
Ý khoe con rể tương lai gần như tràn khỏi giọng .
Thương Nhụy Nhụy bên cạnh buồn chút hổ.
Còn mấy hàng xóm thì dù trong lòng nghĩ gì, ngoài mặt vẫn tươi chúc mừng hỏi han đủ chuyện về Điền Tuấn.
Mãi một lúc ba mới thoát .
Nói là chợ hoa nhưng thật chỉ .
Sau khi mua hoa xong, Điền Tuấn vội chở về.
Anh hẹn bán chiều tối lấy đưa hai con trung tâm thương mại, mua thêm ít thứ.
Đến trưa, thấy hai con vẫn mệt, còn định dẫn họ ăn chiều tiếp tục.
Mẫn Tú Văn từ chối.
Sáng nay Tiến Tuấn vất vả theo, xách đồ còn trả tiền. Bà đẩy qua đẩy cũng nên đành thôi mua nữa.
Đứa trẻ lính kiếm tiền dễ. Bà thể vì thương con gái mà vô tư tiêu xài.
Hơn nữa nửa ngày như là đủ . Bà cũng thể điều mà theo cả ngày.
Vì thế ăn xong bà về nhà.
Lần Điền Tuấn phản đối. Chỉ là nhất quyết đưa bà về tận cửa mới lái xe chở “đối tượng mới lò” rời .
“Bây giờ ?” Thương Nhụy Nhụy cảm kích sự chu đáo của .
Ít nhất cô từng thấy ai sẵn lòng đưa vợ mua sắm như .
Điền Tuấn lấy từ túi áo một tờ giấy đưa cho cô: “Trong nhà còn thiếu mấy thứ . Em mệt ? Nếu mệt thì mua cùng . Mệt thì hôm khác.”
Mệt thì mệt. Phụ nữ mua sắm hiếm khi thấy mệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-vuot-nghin-dam-ga-chong-xuyen-sach-quan-hon-ngot/chuong-425.html.]
Chỉ là danh sách đồ dùng sinh hoạt, cô chần chừ: “Em chọn ?”
“Dĩ nhiên em chọn.” Anh đáp tự nhiên.
Thương Nhụy Nhụy mím môi, cố kìm nụ đang cong lên: “Nếu em chọn mà thích thì ?”
Điền Tuấn liếc cô một cái cũng : “Em thích là . Đây vốn là đồ cho chúng sống chung. Em là nữ chủ nhân nên lấy sở thích của em chính.”
Nói đến đây, bổ sung thêm: “ Cô hai cũng bảo để em chọn. Các cô đều thích em. Họ em học mỹ thuật nên mắt thẩm mỹ chắc chắn .”
Người thế. Còn bảo ít . Rõ ràng lòng .
Thương Nhụy Nhụy trong lòng vui đến lạ. Cô thấy ghen tị: “Các cô của với thật đấy.”
Điền Tuấn cong môi: “Sau cũng là cô của em. Cô hai còn đợi chúng đính ước, các cô và các dượng sẽ lái xe sang.”
“Đính ước?” Cô tròn mắt.
“Vừa em còn chủ động hôn . Đính ước chẳng hợp lý ?” Anh cố ý trêu.
“ vội. Anh chỉ suy nghĩ của . Khi nào em thì .”
Thương Nhụy Nhụy thầm nghĩ, cô thể là bây giờ ?
vẫn nên nhịn thêm chút nữa. Không thể dọa chạy mất.
Cô thật sự ngờ. Năm hai mươi hai tuổi, cô gặp hùng năm xưa.
Người mà cô tưởng sẽ bao giờ gặp . Người mà cô yêu từ cái đầu tiên.
Và giờ cô sắp cùng kết tóc se duyên.
“Nhụy Nhụy? Sao em ngẩn thế?”
Thấy cô im lặng, Điền Tuấn tưởng chuyện đính ước khiến cô sợ.
Anh vội tấp xe lề đường nắm tay cô hỏi: “Anh gì em lo ?”
Thương Nhụy Nhụy hồn.
Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!
Đối diện ánh mắt đầy lo lắng , cô nhịn khẽ lắc bàn tay đang nắm của hai nhỏ: “Ngày hai mươi tám tháng là sinh nhật em. Em thấy hôm đó là ngày . Anh thấy ?”
Một tháng nữa mới đính ước. Chắc sẽ dọa nhỉ?
Điền Tuấn sững vài giây hiểu ý cô. Anh bật .
Cô gái bề ngoài dịu dàng. Bên trong gan lớn hơn tưởng.
Nghĩ , nghiêng hôn nhẹ lên má cô mỉm đáp: “Nghe em.”