Thập Niên 70: Xuyên Không Làm Vợ Yêu, Chiến Thần Lãnh Đạm Cưng Chiều Vô Độ - Chương 302: Lục Ái Tranh đến
Cập nhật lúc: 2026-01-22 18:37:20
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm nay thấy gã đàn ông , cao ngựa lớn, chừng ngày nào đó hai bọn họ sẽ đính hôn.
Đến lúc đó Lục Ái Tranh chỗ dựa, còn chuyện gì của nữa chứ.
Chỉ thể nhân lúc cô bé bây giờ còn là một con ngốc, phá xử nữ của cô bé, thì cái gì cũng theo thôi.
Lời , cũng chỉ là dọa cô bé mà thôi, nếu thật sự xung quanh phát hiện, chân còn đ.á.n.h gãy .
Nghĩ đến đây, bắt đầu thúc giục Lục Ái Tranh mau ch.óng mở cửa.
Chỉ cần , thì cái gì cũng dễ .
Hắn thậm chí thể thấy tiếng động sột soạt truyền từ bên trong .
Tiểu Hạ là nhịn nữa, ánh trăng ảm đạm, lờ mờ thể thấy mặt đối phương.
tất cả đều quan trọng nữa.
Nghe thấy cửa động tĩnh, Chu Khải nhảy từ bồn hoa xuống, đang hí hửng định cửa.
Thì bịt miệng từ phía , trùm bao tải lên.
Lúc Lục Ái Tranh mở cửa, liền thấy Chu Khải trùm bao tải, một đàn ông cao to lực lưỡng đá từng cú một.
Mắt cô bé sáng lên, nhưng dám khỏi cửa.
Cũng đàn ông là .
Dưới ánh trăng, đàn ông vẫy vẫy tay với cô bé, dùng giọng đổi:
"Lại đây đạp hai cái."
Lục Ái Tranh yếu ớt hỏi:
"Được ạ?"
"Đương nhiên là , càng mạnh càng ."
Dám bắt nạt em gái của sếp , c.h.ế.t cũng hết tội.
Bây giờ chỉ để cô bé tự tay trả thù , mới thể rèn luyện sự can đảm của cô bé.
Lục Ái Tranh do dự về phía , nghĩ đến ngày mai sắp , xúc động đá hai cái, thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Chu Khải.
Trong lòng sảng khoái hơn một chút.
Tiểu Hạ vươn tay đ.á.n.h ngất , đó với Lục Ái Tranh:
"Ngày mai ở tàu hỏa chú ý an , tàu tìm nhân viên tàu hỏa trông coi cô , chuyện gì đều thể tìm trai cô , hãy tin tưởng trai cô thể giải quyết khó khăn cho cô."
Tuy rằng tên nhóc bối cảnh gì còn kịp điều tra rõ ràng, nhưng lén lút nửa đêm chạy tới tìm con gái nhà .
Xem cũng chẳng bối cảnh lợi hại gì, đa phần là cô nhóc lừa gạt .
Lục Ái Tranh những lời , chỉ cảm thấy những chuyện vướng mắc trong lòng mấy ngày nay, bộ đều tan thành mây khói.
, tại cô bé cứ luôn nghĩ gây phiền toái cho trai chứ.
Rõ ràng lúc trai , nhấn mạnh nhấn mạnh với cô bé, chuyện gì thì gọi điện thoại cho .
Tiểu Hạ mang theo Chu Khải đang ngất xỉu rời .
Nửa đêm là mức độ thể c.h.ế.t cóng , đưa đến một nơi hẻo lánh trông chừng .
Đợi trời tờ mờ sáng, đưa đến bờ sông.
Từ trong túi lấy hai chai rượu trắng, đều mở tạt lên gã đàn ông.
Nhét một cái chai rỗng trong tay gã đàn ông.
Lại kéo quần gã đàn ông xuống để lộ bộ phận trọng yếu.
Trực tiếp dùng mười phần sức lực, đá một cước lên đó.
Đợi mặt trời mọc, đường lục tục bắt đầu .
Chẳng bao lâu, cái "xác c.h.ế.t" dậy sớm phát hiện.
Người phát hiện ban đầu còn tưởng rằng c.h.ế.t, hét lên ch.ói tai, thu hút một đám lớn tới.
Kết quả phía chạy tới, phát hiện còn thở.
Lúc Chu Khải cũng tiếng ồn ào xung quanh đ.á.n.h thức, mở mắt phát hiện đau nhức.
" đang ở đây."
Còn đợi trả lời.
Trong đám hét lên:
"Á, sắp mọc lẹo ở mắt , đây là tội lưu manh , ban ngày ban mặt ở bên ngoài để lộ cái thứ gì thế ."
Mọi rốt cuộc cũng thấy trọng điểm là hạ bộ của .
"Khá lắm, hóa là kẻ giở trò lưu manh, mau đưa đến đồn công an , thật cay mắt."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-khong-lam-vo-yeu-chien-than-lanh-dam-cung-chieu-vo-do/chuong-302-luc-ai-tranh-den.html.]
"Chính là một tên ma men, mùi rượu, hôm qua còn cái gì ."
Chu Khải chống dậy, xem đây là .
Còn kịp phản ứng đ.á.n.h tới tấp mặt:
"Cho mày giở trò lưu manh, thật mất mặt Kinh Đô chúng !"
"Mấy đời từng gặp loại như mày."
Mộng Vân Thường
Mắt thấy đều đ.á.n.h sưng lên một vòng, rốt cuộc cũng công an chạy tới, xung quanh lập tức miêu tả dáng vẻ thấy .
Công an cũng mở mang tầm mắt, bọn họ cũng lâu gặp giở trò lưu manh trắng trợn như .
Có điều, mắt , nếu ngăn cản thì sắp đ.á.n.h c.h.ế.t .
Đành đưa về đồn công an .
Nào ngờ lúc lấy khẩu cung, miệng gã đàn ông đ.á.n.h sưng lời, khuôn mặt sưng vù như đầu heo , công an hết cách.
Trong lòng tràn đầy khinh bỉ!
Cuối cùng vẫn đưa cây b.út trong tay qua.
Chu Khải cầm cũng cầm c.h.ặ.t, càng đừng nhắc tới chữ.
Cuối cùng quyết định nhốt vài ngày, đợi tiêu sưng hỏi chuyện.
Cùng lúc đó, nhà Chu Khải cũng lo sốt vó, khắp nơi tìm Chu Khải ở , ban đầu còn dám gióng trống khua chiêng, sợ việc gì tìm việc.
Cuối cùng hết cách , mới đến đồn công an báo án.
Bên Lục Ái Tranh Hàn Lâm đưa đến ga tàu hỏa, hôm nay lúc cửa, liền cảm thấy cô bé rõ ràng thoải mái hơn nhiều.
Cũng Lục Hoài Cẩn gì với cô bé.
Dù chỉ cần cô bé bình bình an an là .
Hàn Lâm lên xe giúp Lục Ái Tranh sắp xếp một phen, đưa gặp nhân viên tàu hỏa, đặt túi đồ lớn cô bé mang theo ở chỗ nhân viên tàu hỏa, mới xuống xe.
Tâm trạng Lục Ái Tranh bây giờ, ngoại trừ kích động, còn chút tò mò, qua cửa sổ ngắm thế giới bên ngoài, đây vẫn là đầu tiên cô bé xa nhà như .
Toa xe giường mềm so với ghế cứng đương nhiên là yên tĩnh hơn ít, còn nhân viên tàu hỏa thỉnh thoảng tuần tra, những điều đều khiến cảm thấy an tâm.
Giường bên cạnh cô bé một trai đang ngủ, tướng mạo là kiểu học giỏi.
Từ lúc cô bé lên xe, phát hiện đối phương đang học bài, vài khoảnh khắc, ánh nắng rải lên mặt .
Cô bé đột nhiên hiểu câu , công t.ử nhân như ngọc, mạch thượng thế vô song.
Có điều, cô bé vẫn nghiêm khắc nhớ kỹ lời dặn dò của chị dâu, ở xe đừng tùy tiện chuyện với .
Chỉ là thỉnh thoảng lén lút liếc một cái.
Lục Ái Tranh bây giờ mới , hóa cũng là một kẻ háo sắc, sắc mê hoặc .
Ngay cả lúc ăn cơm hộp, cũng chú ý đến dung mạo cử chỉ của .
Lúc Ôn Viễn Dương sách, cứ luôn cảm thấy đang , chỉ là quen .
Lười cũng chẳng buồn ngẩng đầu một cái.
Lúc ăn cơm, mới chú ý tới gần cũng chỉ cô nhóc , mí mắt nhấc lên, quét qua một cái.
Lại tiếp tục ăn cơm.
Anh vì cái liếc mắt của , trái tim cô nhóc đập thình thịch thêm nhiều cái.
Suốt chặng đường, cuối cùng cũng bình an đến nơi trai ở.
Trên tàu hỏa cũng cuộc gặp gỡ hảo nào, tất cả đều là ảo ảnh của cô bé.
Vừa xuống xe, Lục Ái Tranh liền hít sâu vài .
Sau đó lưu luyến rời bóng lưng đàn ông một cái.
Thở dài, xách đồ trong tay định hội họp với trai.
Đi nửa đường thì thấy một bà lão bế đứa bé ở phía , lúc lấy đồ trong túi , bỗng nhiên rơi một tờ giấy.
Lục Ái Tranh vội gọi:
"Bác gái ơi, trong túi bác rơi đồ ."
cô bé gọi mấy tiếng, bà lão càng càng nhanh.
Cô bé nhặt tờ giấy lên xem, hóa là giấy chứng nhận , cái thứ quan trọng nha, nó thì ở Kinh Đô sẽ trực tiếp coi là dân lưu vong.
Cô bé một tay xách túi lớn, một tay xách túi nhỏ, vội vàng theo bà lão đuổi theo.
Lúc cô bé mệt đến thở hồng hộc, đến một chỗ hẻo lánh, cuối cùng cũng đuổi kịp.
Chỉ thấy bà lão trong tay đang bế một đứa bé kháu khỉnh đang ngủ, dáng vẻ vài phần giống với soái ca thấy tàu hỏa.