Mạnh Lệ đỡ eo xuống: “Đây sinh hai con trai ? Con trai nhiều cũng hiếm lạ nữa, chỉ đứa con gái, hơn nữa Tưởng Đông Bình cũng mong con gái, hai trai một gái là tổ hợp nhất, các thương yêu, con gái bất kể là học là gả chồng, đều ai dám bắt nạt.”
“Tưởng Đông Bình da trắng, hai đứa nếu sinh con gái, chắc chắn xinh .”
Mạnh Lệ : “Hy vọng thể như nguyện ạ!”
Đại phòng xây cái nhà, liền trực tiếp bận rộn đến tận tháng ba, trong thôn bắt đầu chuẩn cày xuân, Trình Tố và Mạnh Chiêu Đệ cũng kiếm công điểm , Chân Trăn việc gì liền ghế bập bênh phơi nắng.
Mặt trời ấm áp, lưng phơi nóng hổi, thể xác và tinh thần đều thả lỏng, lẽ là vì trong lòng vướng bận chuyện gì .
Áo len Chân Trăn đan mới bắt đầu, Trương Thúy Hoa , thần thần bí bí :
“Tin tức bùng nổ, lấy tiền.”
Chân Trăn đan len, đầu cũng ngẩng: “Trong miệng bà thể tin tức bùng nổ gì? Mẹ Cẩu T.ử đỡ đẻ cho con bò cái sinh khó, đều kể như thuyết thư , chia tám mươi mốt hồi mà kể.”
Trương Thúy Hoa bốc nắm hạt dưa: “ cho bà , đúng là tin tức bùng nổ, thanh niên trí thức Ân lôi cải tạo còn nhớ ? Trước tết cô thả về ? Ai ngờ đêm qua thanh niên trí thức Ân bỗng nhiên nôn khan, vợ Lý Đức Thành đưa cô đến trạm y tế, kiểm tra một cái mới cô t.h.a.i .”
Chân Trăn lúc mới ngẩng đầu, mới mấy tháng, Ân Tuyết m.a.n.g t.h.a.i ?
“Đứa bé là của ai?”
“Còn thể là của ai? Của Mạnh Nghĩa chứ ai!”
Chân Trăn suýt chút nữa phun một ngụm nước : “Của Mạnh Nghĩa?”
Bà còn tưởng là của Phan Đông Minh, hòn đá cản đường là nữ chính, Phan Đông Minh cải tạo vì Ân Tuyết, hai phát sinh chút câu chuyện tình yêu ? Ân Tuyết theo khác.
“ thầm nghĩ Ân Tuyết cùng đường , cảm thấy Mạnh Nghĩa là công nhân chính thức bưu điện, thể gả cho Mạnh Nghĩa là thể đến huyện thành an gia, cần cả ngày việc trong thôn nữa.” Trương Thúy Hoa phân tích.
Chân Trăn gì, tin tức khôi phục thi đại học tháng mười sẽ xuống, Ân Tuyết như đúng là bù nổi mất.
Với tính cách của cô , cô nếu thể thi đỗ đại học, sẽ ở bên Mạnh Nghĩa?
Muốn về thành phố thì bỏ chồng bỏ con, đáng thương đứa bé còn nhỏ, sắp .
hai năm tới loại chuyện cũng thật ít, bao nhiêu thanh niên trí thức vì về thành phố, ly hôn với vợ hoặc chồng ở quê.
Bản trạm quảng cáo pop-up
Ngày hôm , Chân nhị tẩu đạp xe tới nhà.
Sau khi bốn ngã ngựa, chuyện của Chân đại ca cũng giải quyết, hiện tại trường dạy học, nhưng chức phó hiệu trưởng còn giữ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham/chuong-180.html.]
Dù thế nào nữa, Chân nhị tẩu cũng cảm giác khổ tận cam lai, thể về dạy học, cầm chút tiền lương sống qua ngày, coi như là yên .
Chân nhị tẩu chủ yếu là đến lấy quần áo.
Tiêu Huệ Lan hiện giờ là tay thợ may cừ khôi, may ít quần áo cho mấy đứa trẻ trong nhà, cộng thêm những bộ Chân Trăn mua, quần áo của trẻ con cả thôn cộng cũng bằng nhà cô.
Trẻ con lớn nhanh, quần áo kịp mặc chật, Chân Trăn tặng một ít cho cháu trai nhỏ nhà Chân nhị tẩu.
Tháng 1 Vương Linh sinh một bé trai, Chân Trăn gửi chân giò và đường đỏ qua, cũng với Chân nhị tẩu chuyện , dặn dò bà nhất định tới nhà lấy.
Chân nhị tẩu cũng tính bà, mắt cao thích tiêu tiền cho trẻ con, mỗi thấy Đại Nha bà đều cảm thán.
Đứa bé mới lớn chừng mà may cho bao nhiêu quần áo , vải vóc loại , lớn cũng chẳng dám tiêu tiền như thế.
Bà thấy quần áo của trẻ con nhà họ Mạnh , dù là đồ cũ cũng vui vẻ nhận. Hơn nữa, hai nhà mặc đồ cũ của là chuyện quá bình thường, nông thôn đều trẻ con mặc áo bách gia mới dễ nuôi.
Chân Trăn mang quần áo soạn sẵn cho bà , nhét đầy một bao lớn, đồ mùa hè, đồ ngủ, áo bông, áo len đều đủ, còn khá mới, mấy bộ thậm chí còn dấu vết giặt qua, trông còn tây hơn quần áo bán ngoài chợ nhiều.
Chân nhị tẩu vui mừng: “Nhiều quá, trẻ con trong nhà mặc hết .”
“Cũng chẳng bao nhiêu, hai bộ là Huệ Lan mới may đấy.” Chân Trăn .
Chân nhị tẩu tới cũng cảm thấy Tiêu Huệ Lan đổi lớn, Tiêu Huệ Lan đang nhận may quần áo, bà sớm giúp Tiêu Huệ Lan quảng cáo . Trước ngại phận của Chân nhị ca nên dám chuyện với , nay Chân nhị ca minh oan, bà cũng thể giới thiệu chút mối ăn cho Tiêu Huệ Lan.
“Giúp cảm ơn Huệ Lan nhé, nếu các cô, chúng cũng hai năm nay sống thế nào nữa.”
Cô em chồng của bà thật sự giúp đỡ họ ít, năm ngoái còn gửi cho mấy bao gạo. Tuy Chân nhị ca cũng thường xuyên chăm sóc cô em gái , nhưng thời buổi ơn nghĩa thật sự quá ít ỏi.
Năm ngoái Trương Thúy Hoa dưa muối, Chân Trăn cũng đào ít rau cải tuyết hoang, cắt củ cải nhờ bà muối dưa đen giúp.
Tay nghề dưa muối và tương ớt của Trương Thúy Hoa khá, Chân Trăn gắp một ít bỏ hũ, để Chân nhị tẩu mang về ăn.
Chân nhị tẩu cũng từ chối, : “Hôm nào gửi trả cái hũ cho cô.”
“Ăn ngon thì gửi cho chị.”
Dịp Tết Chân nhị tẩu gửi ít bánh rán qua, là nhờ tráng giúp, bánh rán đó mùi vị tệ. Họ hàng qua chẳng gì khác ngoài chuyện ăn uống, nhà cô đồ thì cho một ít, nhà thì biếu cô, qua , tình chẳng từ đó mà ?
Chân nhị tẩu , Mạnh Chiêu Đệ và Trình Tố cầm sách vở sang.
Gió nhẹ hiu hiu, ánh xuân, hai cô gái chìm đắm trong việc thảo luận kiến thức, thần sắc ung dung mà kiên định, toát lên một vẻ lay động lòng .