Mạnh Nam cũng cảm thấy con gái tri kỷ, thích thứ nhỏ xíu mới sinh , “Cha nó đắc ý lắm, cảm thấy con gái và như cùng một khuôn đúc , hai thằng con trai đều rìa .”
Tưởng Đông Bình cô đến mức bật : “Thím đều giống , em đừng phục.”
Mạnh Nam hừ một tiếng: “Đó chẳng là do em sinh khéo , cho cùng đều là công lao của em.”
“ đúng đúng, đều là em lợi hại, nếu em còn đang ế vợ đây , sinh hai trai một gái, thật sự cảm ơn Mạnh nữ sĩ gả cho .” Tưởng Đông Bình .
Cả phòng đều rộ lên, Mạnh đại tẩu vui vẻ để cho hết, thời buổi gì đàn ông nào thương con thương vợ như , con rể Tưởng Đông Bình thật sự tệ, nhân phẩm công việc định, cha cũng gánh nặng gì lớn.
Ban đầu Mạnh đại tẩu còn lấn cấn, sợ Tưởng Đông Bình thật sự bệnh tâm thần, tiếp xúc lâu mới , chẳng qua là sợ lạ mà thôi.
Mạnh đại tẩu may mắn lúc lời vợ thằng hai, nếu Mạnh Nam cũng sống những ngày như thế .
Cha Tào cứ chạy chạy , khiến Mạnh đại tẩu cảm động, bà nắm tay Tào :
“May nhờ ông bà, nếu gặp ông bà, ba đứa trẻ còn chăm thế nào.”
Mẹ Tào cũng là một phụ nữ giản dị, nếu cũng chẳng thể nuôi dạy con trai như , đáng tiếc là nuôi dạy quá , sớm hy sinh vì nhiệm vụ.
“Không giấu gì bà, mấy năm hai vợ chồng già chúng thật sự theo con trai , cũng là duyên với Đại Bảo Nhị Bảo, khi chăm hai đứa bé , tâm trạng hai vợ chồng già chúng hơn nhiều, cảm giác cuộc sống cũng hy vọng.”
Mạnh đại tẩu bà chuyện con trai, cứ lau nước mắt mãi, “Ông bà đều là , bảo Đại Bảo Nhị Bảo phụng dưỡng ông bà, chúng nó mà dám hiếu thuận, là đầu tiên đồng ý.”
Mẹ Tào hiền hậu, bà từng chuyện với chồng, con đẻ còn đứa hiếu thuận, huống chi là con nhà ? Tuy nhận ông bà nuôi, nhưng họ vốn dĩ từng nghĩ bất kỳ sự báo đáp nào.
Hai vợ chồng già đều nhà nước lo dưỡng lão, tiền nhận mỗi tháng ít, trong xưởng còn thỉnh thoảng tới thăm hỏi cán bộ lão thành, tiền chắc chắn là đủ dùng.
Nhà con gái sống , lương con gái con rể cộng một tháng hai trăm đồng, cha chồng con gái càng dạng , đều là cán bộ lão thành thời kỳ đầu kiến quốc, mỗi mỗi tháng tiền trợ cấp đều hơn một trăm.
Một nhà bốn nhận lương, cộng cũng năm sáu trăm, khá giả vô cùng.
Họ bù đắp cho cháu ngoại, con gái đều nhận, thật sự để mắt chút tiền đó của họ.
Giúp đỡ Mạnh Nam thuần túy là duyên phận, chính là thích Đại Bảo Nhị Bảo, nuôi hai đứa bé khiến họ vui vẻ, thế là đủ .
Mẹ Tào hiền lành, chuyện với Chân Trăn hợp, lúc Chân Trăn thấy gần khu tập thể cái nhà xưởng bỏ hoang, liền hỏi thăm chuyện .
“Là nhà của một đồng nghiệp cũ trong xưởng chúng , căn nhà đó lâu tu sửa, ở nữa, hai vợ chồng già liền chuyển nơi khác ở, căn nhà đó cứ để trống mãi.”
Chân Trăn cũng là đang tính toán cho , bên Bắc Kinh hộ khẩu thì trong thời gian ngắn , dù thì vấn đề nhà ở cũng phiền phức, đoán chừng đợi hai năm nữa chính sách mở cửa mới thể qua đó, bà mở một cửa tiệm ở huyện thành , gây dựng cơ nghiệp lên tính .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham/chuong-182.html.]
Bà định coi huyện thành là nơi phát gia của , dùng chiến lược nông thôn bao vây thành thị.
Chân Trăn trong lòng cũng tính toán.
Năm nay Mạnh Hoa nghiệp, giữa năm gửi điện báo về một , bên việc bận, hè năm nay tạm thời về.
Trong điện báo còn dặn dò Mạnh Chiêu Đệ và Trình Tố học hành cho .
Mạnh Đại Quốc cảm thấy em trai chắc chắn là chịu uất ức ở Bắc Kinh , nếu cũng chẳng đến mức ngay cả tiền lộ phí cũng bỏ .
Còn mấy câu học hành cho , Mạnh Đại Quốc cho là lời khách sáo quan trọng, nhưng Chân Trăn chằm chằm bức điện báo hồi lâu.
Đứa con trai thứ ba xem lăn lộn cũng khá, ít nhất là một kênh thông tin quan trọng, là tiếng gió sắp khôi phục thi đại học nên mới đặc biệt nhắc một câu, nếu với phong cách đ.á.n.h điện báo của , thì một chữ thừa cũng .
Trình Tố và Mạnh Chiêu Đệ khi xem điện báo, học hành càng khắc khổ hơn.
Năm nay Chân Trăn vẫn thu hạt dẻ, cũng thu ít táo đông.
Táo nhà nông trồng kích thước tuy to bằng táo phun t.h.u.ố.c kích thích đời , nhưng ăn ngọt, bà rửa sạch táo đông, khía vài đường bên ngoài quả táo, dùng đũa chọc bỏ hạt táo .
Bỏ táo đông nồi luộc mềm, để ráo nước, đó đổ nước, đường phèn và đường trắng nồi, đun lửa nhỏ vớt hong gió.
Vị ngọt dụ mèo tới, ngược dụ mấy con mèo nhỏ ham ăn, Đại Nha bốc một cái bỏ miệng, mắt sáng rực lên.
“Bà nội, mứt táo ngon quá.” Đại Nha cảm thấy bà nội ảo thuật, ngày nào cũng thể biến đồ ăn ngon, những đứa trẻ khác đều ghen tị cô bé một bà như , Đại Vượng còn cháu trai cho bà nội cô bé.
“Bà nội giỏi quá .” Nhị Nha .
“Bà nội cái gì cũng ăn.” Tam Oa ngọng nghịu.
“Ngon ngon.” Tứ Nha .
Chân Trăn cho mỗi đứa hai quả mứt táo, còn bảo Mạnh Đại Quốc trèo lên thang đặt cái nia để hong gió.
Lúc nửa mềm nửa cứng ăn như mứt quả ngon, khi hong khô thể bảo quản một năm, cũng khó trách bọn trẻ đều kích động như .
Tiêu Huệ Lan cũng nếm thử một cái: “Mẹ, đồ ăn vặt , chẳng món nào là ngon cả.”
Tiêu Huệ Lan cũng là lời thật lòng, chồng cô thật sự là vạn năng, buôn bán đồ ăn vặt, còn quản gia quản con cái, nhà khác đều con cái nhiều lộn xộn, bốn đứa trẻ nhà cô xem, bao giờ cảm thấy khó quản cả.