Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Chồng Cực Phẩm - Chương 207

Cập nhật lúc: 2026-03-16 14:32:48
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chân đại tẩu vốn dĩ còn giữ thể diện, để con cái ngẩng đầu , ai ngờ mười dặm tám hương đều truyền khắp , nhất thời cũng cảm thấy mất mặt, ý nghĩ vốn d.a.o động dần dần kiên định lên.

Buổi chiều, Chân Trăn chút buồn ngủ, liền ghế bập bênh ngủ một lát, quạt điện thổi gió, ngược cũng thấy nóng.

Tiêu Huệ Lan mua rau về , quan tâm : “Mẹ, trong phòng ngủ? Cẩn thận cảm lạnh.”

Chân Trăn , “Xương cốt lắm, ngại gì .”

Chân Trăn bảo cô mua rong biển, chân gà, cổ vịt, chân giò về, ngoại trừ rong biển, những thứ khác đều thuộc về đồ thừa, cần phiếu là thể mua .

Thời buổi thật đúng là chẳng mấy ăn cái , hời cho Chân Trăn.

Còn về rong biển sợi, tuy cần phiếu, nhưng Chân nhị ca bà cần phiếu thực phẩm, thường xuyên phiếu là gửi tới chỗ bà, cộng thêm Triệu Mỹ Lan ở đó, cũng tính là khó mua.

Chân Trăn liền chỉ điểm cô một chút, may mà Tiêu Huệ Lan giỏi giang, nhanh xong đồ .

Rong biển sợi chua cay, chân gà kho, chân gà da hổ, cổ vịt hong gió, cổ vịt kho, chân giò kho, bất kể món nào mùi vị đều khá .

Để phòng ngừa khẩu vị đổi, Chân Trăn dứt khoát ghi công thức, dùng nguyên liệu bao nhiêu cũng đại thể con , hy vọng thể đảm bảo tính thống nhất của mùi vị.

Triệu Mỹ Lan còn giúp bà kiếm mấy cái khay đựng thức ăn dùng trong nhà ăn nhà máy quốc doanh, tổng cộng bốn cái, khéo thể bày đầy một bàn, đặt ở cửa, cũng khá gọn gàng, chính quy.

Chân Trăn một tấm biển món nguội treo tường, khách hàng tới mua đồ ăn vặt thấy còn đồ chín bán, sự vui mừng đó thì cần .

Gần đây đều là gia đình công nhân viên chức kép.

Buổi tối tan đón con, về nhà giặt giũ quét tước, thật sự thời gian nấu cơm ăn.

Đồ chín mua về nhà xào thêm món rau là thể ăn cơm , giá cả cũng tính là quá đắt, đều thể ăn nổi, ai cũng nguyện ý mua chút nếm thử.

Đấy, công phu giờ cơm, mấy món đồ chín mua gần hết .

Chân Trăn sắp xếp thức ăn còn , bảy giờ , thời buổi nhiều nhà để tiết kiệm điện, từ sớm ngủ , quá bảy giờ phố liền , tủ lạnh, còn những thứ Chân Trăn liền quyết định giữ nhà ăn.

Kiều đại nương ở phía đông lưng còng tới, “Bà nội Đại Nha, ăn cơm tối ?”

“Vẫn , Kiều đại nương, bà ăn ?” Chân Trăn hỏi.

Kiều đại nương cũng dễ dàng, hai vợ chồng già hơn bốn mươi tuổi mới sinh con trai Kiều Đại Tráng, tận tâm tận lực nuôi nấng Kiều Đại Tráng thành , khi Kiều Đại Tráng kết hôn, hai vợ chồng tiêu hết tiền tiết kiệm mưu cầu một công việc mỏ cho con trai con dâu.

Vốn tưởng trong nhà thêm hai bát cơm sắt, là thể hưởng phúc .

Ai ngờ đến hai năm, vợ chồng trẻ liền gặp t.a.i n.ạ.n hầm mỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham/chuong-207.html.]

Lần t.a.i n.ạ.n hầm mỏ đó c.h.ế.t ít , cũng coi như hai vận khí , sống sót , chỉ là mặt con dâu Kiều đại nương hủy, Kiều Đại Tráng mất một nửa chân trái.

Sau đó liền đơn vị khuyên về nhà tĩnh dưỡng, tuy bồi thường một khoản tiền, nhưng công việc của hai đều mất, cuộc sống của cả nhà già trẻ đều thành vấn đề .

Lúc Chân Trăn Tiền đại tỷ những chuyện cũng khá cảm khái, bà liền bưng cái khay hỏi: “Kiều đại nương, khay món nguội bán , định hai hào bán , bà mua về nếm thử ?”

Trong khay chân giò, chân gà, rong biển sợi, thể đựng đầy một đĩa, mới bán hai hào, Kiều đại nương ngay lập tức móc hai hào đưa cho bà.

Hôm nay bữa tối nhà họ Kiều đặc biệt phong phú, lúc Kiều Đại Tráng chống nạng , đều ngẩn , “Mẹ, tiền mua nhiều thức ăn thế ?”

“Cửa hàng thực phẩm bên cạnh món nguội bán , liền hai hào bán cho .”

Hai hào là rẻ , lúc vợ Kiều Đại Tráng qua liền :

“Sáng nay em qua cửa nhà bà , thấy khác mua một túi thế , tốn đủ một đồng đấy! Càng đừng nhắc tới chân giò nhà còn to hơn bà mua.”

Trong lòng ông lão Kiều cũng rõ, “Bà chủ là đôn hậu, nấu ăn sạch sẽ, cũng giảng vệ sinh, cũng khó trách phát tài.”

Cả nhà cũng là hiếm khi ăn bốn năm món, đừng lớn, chính là cháu trai cháu gái của Kiều đại nương đều ăn đến mức đầy mồm dầu mỡ.

Ăn xong, họ cũng hiểu tại cửa hàng thực phẩm của thể kiếm tiền , mùi vị thật sự ngon nha!

Rong biển sợi chua cay sảng khoái, chân giò kho c.ắ.n một miếng cũng là răng môi lưu hương, cái chân gà thì càng cần , ai thể ngờ chân gà ai mua ngon như ?

Vợ nhà họ Kiều thấy cửa hàng thực phẩm ăn hồng phát, cũng nảy sinh ý nghĩ mở cái tiệm, cạnh tranh với Hảo Bà Bà là thể nào, gói cái màn thầu bánh bao bán, chắc cũng kiếm chút tiền chứ?

Đáng tiếc mặt cô dữ tợn quá, chồng cô ngược sạch sẽ, nhưng gặp lạ liền dám chuyện, cái chân của chồng cô cũng thể lâu, đường kiếm tiền chặn c.h.ế.t .

Hôm nhiệt độ hiếm khi lên tới ba mươi lăm độ, trong tiệm lấy ánh sáng , cũng là nóng c.h.ế.t, nhưng ba mươi lăm độ cũng là nhiệt độ cao hiếm của năm nay .

Nhiệt độ thời buổi cao như đời , mùa hè bật quạt điện là thể tạm bợ .

Triệu Mỹ Lan đạp xe đạp , cô bê dưa hấu từ trong giỏ xe , lau mồ hôi, “Chân đại tỷ, gần đây ăn thế nào?”

“Cũng tệ, em thì ?” Chân Trăn lấy cho cô cây kem que, là Đại Nha mua, còn thừa một cây.

Triệu Mỹ Lan cũng khách sáo với bà, c.ắ.n một miếng, lập tức mát mẻ.

“Em là đặc biệt tới cảm ơn chị, tiệm mì ăn tệ, một ngày hơn một ngày, hiện tại khách quen , chỉ là bên chúng buổi sáng ăn mì ít, mãi đến trưa mới khách.”

một ngày cũng thể kiếm hai đồng, một tháng kiếm sáu bảy mươi, bằng tiền lương của mấy .

 

 

Loading...