Qua mấy năm vật tư cũng thiếu thốn như nữa.
Có cái gì bán cái đó !
Hai ngày , tiệm bán hạt dẻ hạt dưa và đồ kho đối diện liền mở lên, hai cái tiệm chạy theo phong trào buôn bán thì thôi, ngay cả trang trí, tên, bày biện kệ hàng đều học, bán đồ khô gọi là “Cửa hàng thực phẩm Hảo Bà Bà”, bán đồ kho gọi là “Tiệm đồ kho Hảo Con Dâu.”
Cái tên khiến Chân Trăn sét đ.á.n.h nhẹ.
Chủ cửa hàng thực phẩm “Hảo Bà Bà” là một cặp vợ chồng trung niên, tổ tiên nhà họ từng bán đồ khô, cũng học theo “Hảo Bà Bà” dựng một cái chảo sắt lớn cửa, để khách hàng xem hạt dẻ và hạt dưa rang như thế nào.
“Hảo Bà Bà” định giá thấp hơn bên Chân Trăn hẳn một hào một cân, còn cố tình dùng vải đỏ .
Có những làng cảm thấy giá của “Hảo Bà Bà” cao, thấy bên rẻ hơn liền đầu sang “Hảo Bà Bà”.
Sáng hôm đó, doanh thu bên Chân Trăn quả thực ảnh hưởng, hạt dẻ thường ngày buổi sáng bán hết, giờ đến chiều mới bán xong.
Chân Trăn cũng vội, khách thì trong tiệm đan áo len.
Đào Ái Hồng chống nạnh tức giận : “Cướp hết khách quen của chúng , đúng là đồ thất đức!”
Mạnh Nhị Dũng nhíu mày, “Mẹ, tức giận ? Người rõ ràng đang cướp mối ăn của chúng , cứ thế nhà sẽ kiếm tiền nữa !”
Gia đình mới mấy ngày sung túc, bắt đầu ghen ăn tức ở, dù là Mạnh Nhị Dũng Đào Ái Hồng, đều vui!
Chân Trăn , “Buôn bán nhỏ vốn liếng nhiều, khó tránh khỏi gặp chuyện , chúng cứ chất lượng là .”
Lúc thị trường nhiều hạt dẻ, “Hảo Bà Bà” mới thể lấy hàng giá rẻ, mai mốt nhập hạt dẻ giá rẻ nữa, thì dùng phiếu để mua, bất cứ thứ gì dính đến phiếu đều tăng giá.
Giảm giá để thu hút khách, thu hút là những mua tính toán chi li, những mua thấy họ tăng giá, cảm thấy lừa, mà vui cho nổi.
Chân Trăn vội, nhưng đến chiều, khách đến :
“Bà chủ, cái tiệm Hảo Bà Bà đối diện quá đáng lắm! Có khách hỏi tiệm họ là Hảo Bà Bà , mà nhận luôn, lừa khách mua mấy đồng bạc đồ để biếu!”
Người là chị Liêu, một fan trung thành của “Hảo Bà Bà”.
Hồi mùa hè, chị Liêu từ nhà đẻ mua hai bao tải lương thực lên huyện, ai ngờ đến cửa nhà Chân Trăn thì trời đổ mưa to, Chân Trăn sợ lương thực của chị nước mưa hỏng, liền gọi trú mưa.
Chị Liêu dầm mưa xong run cầm cập, Chân Trăn rót cho chị một ly gừng đường đỏ.
Đối với Chân Trăn mà , chuyện thật sự đáng gì, ở đời ai mà để ý đến một ly gừng đường đỏ? đối với thời , đường đỏ và gừng thật sự là thứ hiếm , chị Liêu vô cùng cảm động, về nhà liền kể chuyện cho trong xưởng, bà chủ “Hảo Bà Bà” thật sự là một .
Cách đây lâu, Chân Trăn thấy một bé cà nhắc đường, kéo hỏi mới đụng , chân bé một vết rách dài mười centimet, Chân Trăn liền đạp xe đưa bé đến bệnh viện, khâu xong vết thương mới đưa về nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-chong-cuc-pham/chuong-215.html.]
Ai ngờ bé chính là cháu trai của chị Liêu, qua vài , Chân Trăn và chị Liêu cũng trở nên thiết.
Chị Liêu tức giận : “Mạo danh khác để kiếm tiền bất chính, loại thật đáng ghét! Bà chủ, chị hành động gì chứ, thể để chúng nó đắc ý!”
Chân Trăn liền bảo Mạnh Nhị Dũng tìm một tấm vải đỏ, đó dùng sơn trắng mấy chữ lớn “Hảo Bà Bà Chính Hiệu, Duy Nhất Một Nhà Này”.
Băng rôn dài rộng, chỉ cần mù là thể thấy, những làng chuyện đến đây, thấy những chữ cũng sẽ lừa.
Dù là chữ, thấy băng rôn rộng như treo ở đó, cũng sẽ hỏi qua đường đó gì, qua đường giải thích một phen, gì còn ai ?
Sau khi treo băng rôn, ít tiệm “Hảo Bà Bà”, lừa xong, mặt mày đen sì đến tiệm “Hảo Bà Bà”.
Cứ thế, việc buôn bán của “Hảo Bà Bà” ấm lên ít.
Mấy tháng qua, thịt đầu heo vẫn bán chạy, đặc biệt là khi đông, ăn thịt nhiều hơn mùa hè ít, công nhân viên chức gần đó đều lĩnh lương, cứ đến mấy ngày phát lương là sẽ tiêu dùng trả thù.
Chân Trăn liền dặn dò Mạnh Phán Đệ để ý, nhất định nâng cao chất lượng phục vụ.
Bà dẫn dắt Mạnh Phán Đệ ba tháng, Mạnh Phán Đệ cũng gần như thể nghề , về sự đổi của Mạnh Phán Đệ cũng là lớn.
Mạnh Chiêu Đệ của ba tháng đầy mùi quê mùa, năng lắp bắp, thấy lạ là căng thẳng, ngay cả thói quen vệ sinh cũng lắm, khi mấy ngày tắm một , tối mệt là chui chăn.
Chân Trăn cũng vòng vo với cô, thẳng chuyện .
Con gái lòng tự trọng, Mạnh Phán Đệ ban đầu còn cảm thấy khó xử, nhưng mặc bộ quần áo mới do Tiêu Huệ Lan may, mái tóc xoăn gợn sóng thời thượng buộc thành đuôi ngựa, trang điểm nhẹ nhàng tinh tế, thật đúng là một khác.
Mạnh Phán Đệ cũng sự đổi của cho kinh ngạc, khi ít khách hàng khen cô xinh , là bảng hiệu sống của cửa hàng thực phẩm “Hảo Bà Bà”.
Còn tranh mai cho cô, Mạnh Phán Đệ lúc mới bao nhiêu lợi ích.
Tối đó, Chân Trăn cùng Tiêu Huệ Lan nghiên cứu kẹo hạnh phúc.
Cách kẹo hạnh phúc khó, cho đậu phộng chảo rang chín thành đậu phộng vụn, đó cho nước, đường trắng và mạch nha chảo, khuấy đun, đợi siro đường từ màu trắng chuyển sang màu caramel thì đổ lòng trắng trứng đ.á.n.h bông.
Sau khi khuấy nhanh, cho đậu phộng vụn , đậy giấy nến lên, dùng cây cán bột cán phẳng, để nguội cắt đóng gói là .
Tiêu Huệ Lan đầu món , ngờ một thành công.
Cô nếm thử một miếng, mắt sáng lên, “Mẹ, kẹo hạnh phúc ngon thật, ngon hơn nhiều so với kẹo mua ở Cung tiêu xã.”