Trong mắt Phúc gia gia Tống Văn Xương hồi nhỏ như , hồi nhỏ ngoan ngoãn đáng yêu, khiến quý mến. từ khi bố , liền ngày càng lệch lạc, đặc biệt là hai năm nay càng thêm thái quá, bất kể ông kéo thế nào cũng kéo , đó thế mà loại chuyện đó, ông liền từ bỏ dứt khoát buông tay quản nữa.
“ đương nhiên là đàn ông đầu đội trời chân đạp đất!” Tống Văn Xương vỗ n.g.ự.c , “Ông cũng đừng lắm, cái gì ông cho hai mươi đồng, đó là ông nên cho. vẫn luôn đổi, đổi là ông! Có mới nới cũ, thấy cái liền thèm cái cũ nữa!”
Mắt Tống Văn Xương đỏ ngầu, hung hăng trừng mắt Phúc gia gia, trong ánh mắt đều là sự lên án.
Phúc gia gia là sĩ diện, chuyện lớn đến cũng mang mặt cãi , mất mặt, ông : “Được , đều mau ch.óng chia lương thực , đừng chậm trễ thời gian.”
Ông bỏ , căn bản thêm một chữ nào với Tống Văn Xương. Nể tình ông nội và bố đứa trẻ cũng giữ chút thể diện, đừng ầm ĩ khó coi, nhưng bảo quản thêm một chút, đó là chuyện thể nào.
Ông đối với đứa trẻ từ năm ngoái từ bỏ , bây giờ bất kể Tống Văn Xương ầm ĩ thế nào châm chọc thế nào, tự khinh tự tiện thế nào, ông đều sẽ mềm lòng.
Ai mạc đại vu tâm t.ử (Nỗi bi ai lớn nhất là lòng c.h.ế.t), chính là như .
Còn tiền của cho ai tiêu thì cho đó tiêu, nợ con bọn họ. Hơn nữa Tống Văn Xương đúng, ông bây giờ Tiểu Hải và Tiểu Hà, thật sự sống , những thứ khác cái gì cũng thèm nữa. Hai em tình nghĩa, hiếu thuận hiểu chuyện, đầu óc thông minh, việc học hành căn bản thành vấn đề, đương nhiên, Phúc gia gia mới với Tống Văn Xương, tránh kích thích .
Thái độ lạnh nhạt như của Phúc gia gia, nghi ngờ gì nữa càng đ.â.m trái tim cực độ nhạy cảm đố kỵ của Tống Văn Xương, nghiến răng nghiến lợi, mắt đỏ ngầu giống như dã thú chọn mà c.ắ.n .
Tống Văn Xương đang ầm ĩ, Hoàng Nguyệt Cô dẫn con gái chạy tới. Đến nơi cô hỏi qua loa một chút, liền kéo con gái vội vàng cúi chắp tay: “Các ông các bác, chuyện là a? Trẻ con sai thì cứ việc giáo d.ụ.c, thể phá hoại lương thực ?”
Có hét lên: “Con trai của cô tự đập đấy.”
Hoàng Nguyệt Cô bắt đầu : “Bố đứa trẻ mất sớm, ai dạy nó. Nó vẫn là một đứa trẻ, bắt nạt kỳ thị nhịn , nó cố ý a. Mẹ con góa bụa chúng dễ dàng a, đều là dựa đôi bàn tay của , tự cần cù lao động từng chút một kiếm a, giống một ...”
Cô bắt đầu lải nhải, kể lể nỗi khổ của , dễ dàng bao, giống một dễ dàng như .
Mọi cần nghĩ cũng cô đang ám chỉ nhà Khương Vân.
Khương Vân xinh , mèo đen bắt chuột kiếm lúa mì, Khương Vân ươm mầm trồng hành lá cà chua kiếm mười công điểm, Khương Vân chữa bệnh cho gà mái ấp kiếm trứng gà, còn nuôi gà cho đại đội Trần gia kiếm lương thực...
Cùng là đàn ông dẫn theo hai đứa con, Khương Vân sống ngày càng sung túc, càng mệt càng xinh , cô thế nào cũng phục, luôn cảm thấy Khương Vân chính là dựa việc câu dẫn đàn ông mới như !
cô chỉ đích danh, chỉ là một mực lao động vất vả, đường ngang ngõ tắt, khác cũng hết cách chỉ trích cô ám chỉ khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-ruot-cua-nam-chinh-hac-hoa/chuong-104.html.]
Trương Ái Anh đang vội chia lúa mì chịu nổi nữa: “Được , chia lương thực là dựa theo công điểm, liên quan gì đến vất vả vất vả? Ai việc vất vả? Ai nỗ lực? Chỉ nhà cô nỗ lực dễ dàng, khác đều là nhặt ?”
Cả ngày chỉ “Chúng dễ dàng bao a, chúng nỗ lực bao vất vả bao, các thấy ?”
Chẳng lẽ khác thì dễ dàng? Người khác nỗ lực vất vả?
Bị cô mắng như , Hoàng Nguyệt Cô liền gì nữa, chỉ là một mực , một bộ dạng vô cùng đáng thương.
Làm như , ngược giống như cả thôn bắt nạt con góa bụa cô .
Đại đội trưởng và Bí thư Tống từ ngoài đồng về. Hai bọn họ từ ruộng lúa mì tuần tra ruộng hành và ruộng cà chua của Khương Vân, đang vui mừng những quả cà chua đỏ tươi đó thể đưa đến Ủy ban Cách mạng huyện để kiếm thêm tem phiếu, kết quả liền chỗ chia lương thực xảy chuyện.
Vốn tưởng Phúc gia gia ở đây, bọn lưu manh lười biếng trong thôn cũng dám giở trò vô , nếu thể ầm ĩ lên, ước chừng chính là Phúc gia gia quản hoặc lười quản.
Vậy thì chỉ một nhà Hoàng Nguyệt Cô .
Đại đội trưởng thuận miệng hỏi một chút, liền thấy con trai là Tống Chiêm Kiệt đang ở đó hả hê nỗi đau của khác một bộ dạng khinh bỉ nhà ba Hoàng Nguyệt Cô.
Anh tức chỗ phát tiết, một cước liền hướng về phía con trai đá tới: “Thằng nhóc thối nhà mày, mày ngứa mồm mày ngứa miệng, tường mà cọ!”
Tống Chiêm Kiệt: “Con mà bố đá con? Bản lười việc kiếm công điểm, còn chia bằng khác? Có chuyện như ? Vậy chúng cũng nữa.”
Đại đội trưởng quản lý sản xuất và phân phối của đại đội, tự nhiên thể chỉ một điểm, còn chú ý ảnh hưởng vân vân. Nếu Hoàng Nguyệt Cô dắt díu con cái cổng Ủy ban Cách mạng công xã quỳ xuống, lóc kinh thiên động địa kiện cáo, đại đội Hồng Phong cho dù sai cũng gánh nổi sự mất mặt đó!
Cách giải quyết kẻ vô nhiều loại, thằng nhóc cứng như là hạ sách nhất, thật sự là tức c.h.ế.t lão t.ử.
Bí thư Tống: “Được , cũng tuyệt tự, đây chẳng còn con trai ? Vậy thì ghi sổ, đem những món nợ cũng tính toán đàng hoàng, đợi Tống Văn Xương lớn từ từ trả. Cả đời còn dài mà, sợ nợ a.”
Tưởng lao động là ăn chiếm ? Không thể nào. Hộ khẩu, quan hệ lương thực dầu mỡ, đều trong tay đại đội đấy. Lên cấp ba, còn đại đội đóng dấu, kết hôn cũng đại đội đóng dấu đồng ý, sinh con nhập hộ khẩu đều đại đội quyết định, một cọng lông cũng chạy thoát.