Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Của Nam Chính Hắc Hóa - Chương 110

Cập nhật lúc: 2026-04-06 23:12:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cũng may cô đối với ai cũng ý đó, cho nên tỏ tình thì sẽ từ chối, cảm thấy cũng .

Có lẽ canh giữ ở đây, lỡ như đợi ngày nào đó cô lấy chồng , thể gần quan lộc thì .

Tâm tư yêu thầm , vốn dĩ là ngọt ngào và đau thương, ở chỗ Trịnh Tất Thần thấy nửa điểm đau thương, chỉ ngọt ngào và mong đợi, còn cảm giác thỏa mãn tràn đầy.

Bởi vì Khương Vân thật sự quá đồ ăn !

Cứ cháo kê nấu buổi sáng, cháo đặc sánh, lớp váng gạo dày mang theo mùi thơm thanh của hạt kê, thật sự ăn cũng thể húp mấy bát.

Còn một chậu nhỏ tương trứng gà hầm hành lá dưa muối, còn rau xanh chần nước sôi, ăn no ngon.

Cho dù chọn , thể ăn qua những bữa cơm ở nhà cô, cũng mãn nguyện !

Cả đời vô cùng cảm kích!

Anh đang cảm khái, hai em và Phúc gia gia bước .

Phúc gia gia chống một cây gậy, má trái sưng một mảng bầm tím, chân cũng thọt. Hai em một trái một đỡ, cẩn thận từng li từng tí bước .

Khương Vân và Trịnh Tất Thần vội vàng đón lấy đỡ Phúc gia gia: “Sao thế ạ?”

Phúc gia gia hầy một tiếng: “Tuổi lớn dùng nữa. Tối qua dậy vệ sinh, cái gì vấp ngã một cái.”

Tiểu Hải: “Ông nội, ông ở nhà nhắm mắt cũng nhầm, sân cũng bằng phẳng lắm, ngã ?”

Khương Vân sốt ruột : “Có bệnh gì ? Lên huyện kiểm tra thử .”

Tuổi lớn , dễ bệnh về huyết áp, mạch m.á.u, hơn nữa già ngã dễ nứt xương các loại vết thương ngầm.

Phúc gia gia vội xua tay, chỗ của : “Không , đừng căng thẳng cũng đừng lo lắng, thật sự là cẩn thận. từng lính, cơ thể , lừa a, khỏe lắm.”

Trước bệnh cũ nhiều, mất ngủ ngủ a, đau chân a, tim đập nhanh a, lúc đều hơn nhiều , một giấc đến sáng, ăn gì cũng ngon.

Thấy ông kiên trì Khương Vân cũng tạm thời thả lỏng: “Thật sự , ông dọn qua đây ở , dù gian phía đông cũng dọn dẹp xong .”

Phúc gia gia chịu, mặc dù là con gái nuôi, nhưng ông dọn qua ở khó tránh khỏi khiến lời tiếng về Khương Vân. Bản ông vốn sĩ diện, thích thị phi, hiện giờ để ý Khương Vân và hai em, càng thể chịu đựng khác bọn họ.

Trịnh Tất Thần vội vàng : “Phúc gia gia thương chân, từ tối nay cháu qua ngủ cùng Phúc gia gia, nhân tiện chăm sóc một chút.”

Khương Vân lúc mới yên tâm: “Thanh niên trí thức Trịnh, chịu mệt nhiều . Anh chăm sóc lão cha cho , nước thì đừng gánh...”

“Vẫn gánh chứ, chăm sóc lão cha và gánh nước xung đột, , bây giờ xuống ruộng, bận rộn qua , cô yên tâm .”

Tiểu Hải Tiểu Hà thấy Phúc gia gia thương, đau lòng lắm, hận thể giúp ông đút cơm.

Trong lòng Phúc gia gia nóng hổi, ông : “Các cháu xem các cháu kìa, ông chỉ là ngã một cái, tay vẫn khỏe mà, ông tự ăn a.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-ruot-cua-nam-chinh-hac-hoa/chuong-110.html.]

Khương Vân liền lặng lẽ rót một ít nước linh tuyền bát ông, mặc dù nước linh tuyền thể chữa khỏi vết thương của con , nhưng thể khiến cơ thể ông cường tráng, hy vọng ông mau ch.óng khỏe .

Lúc mèo đen vốn sấp bệ cửa sổ đột nhiên nhảy phốc xuống, thong thả bước đến bên cạnh Phúc gia gia, thò đầu ngửi ngửi.

Phúc gia gia sờ sờ lưng nó, cho sờ đầu, liền vỗ vỗ nó: “Cảm ơn Tiểu Dã quan tâm ông.”

Con mèo đen thường ngày ngoài Khương Vân , đều lười để ý đến khác đấy, thế mà đặc biệt đến quan tâm , Phúc gia gia cảm động lắm.

Vốn dĩ hôm nay Khương Vân định hấp bánh bột mì về nhà đẻ, nhưng Phúc gia gia thương , thì hoãn hai ngày.

Sau bữa cơm Khương Vân đến phòng ươm giống, bây giờ chọn hạt giống ngô, đó ngâm giống ủ mầm, vài ngày nữa trồng ngô vụ hè.

Vì Phúc gia gia ngã, hai em cũng đến nhà ông ngoại, cứ ở nhà giúp chăm sóc.

Khương Quang Dập theo lệ cũ cùng cháu trai nhỏ nhà bác gái hai chạy đến tìm hai em chơi, buổi chiều về nhà liền kể chuyện Phúc gia gia ngã cho Khương Thịnh .

Sáng hôm bữa sáng, Khương Thịnh liền đeo hòm t.h.u.ố.c, mang theo cao dán trật đả tự chế của nhà đến thăm Phúc gia gia.

Hai ông già trò chuyện rôm rả, Khương Thịnh đắp t.h.u.ố.c xoa bóp cho, như sẽ nhanh khỏi hơn nhiều.

“Lão ca, vết thương của ông giống tự ngã .”

Ở trong nhà , cho dù từ giường lò ngã xuống cũng đến mức như , ngã đất bằng thì càng thể, hơn nữa Phúc gia gia còn từng lính từng luyện tập nữa.

Theo Khương Thịnh thấy, tám phần mười là lăn xuống mương .

Phúc gia gia thở dài: “Lão ông lợi hại, thấu toạc, bỏ . Nói mất mặt.”

Ông sĩ diện, nhiều chuyện đều thích mang .

Khương Thịnh: “Hai còn gì sợ mất mặt nữa, ông còn tin ?”

Phúc gia gia: “Đương nhiên , ông kín miệng, miệng , bẩn thỉu.”

Khương Thịnh liền hiểu , đây là tính kế a. Ông : “Hắn tính kế ông một , nếu tính kế ông thứ hai thì ? Nếu ông dung túng bao che, chẳng là dung túng cho sự kiêu ngạo của ?”

Phúc gia gia: “ cảnh cáo bọn họ đây là cuối cùng, tuyệt đối khách sáo.”

Ngập ngừng một chút, ông : “Thật sự là tiện xé rách mặt, một bó tuổi sống đều dễ dàng. Nếu xé rách mặt, mấy con bọn họ ngẩng đầu lên , đường sống. và ông cụ nhà cũng là em họ, lúc trẻ tình cảm lắm. Năm đó hạn hán lớn gặp nạn đói, già suýt c.h.ế.t đói, là bà cụ nhà tiếp tế nửa bát cháo mới sống sót, chút sức đào rễ rau dại ăn.”

Khương Thịnh thở dài nặng nề, ông đồng cảm sâu sắc, cảm giác lấy ơn báo oán thật sự .

Năm đó ông Tống Chiêm Cương uy h.i.ế.p, chẳng cũng như ? Để con gái sống thoải mái một chút, ông cũng chỉ đành mặc cho Tống Chiêm Cương kiêu ngạo. Bây giờ vì tên khốn đó vẫn là bố ruột của Tiểu Hải Tiểu Hà, cũng nữa, tránh để hai đứa trẻ lớn lên buồn bực.

 

 

Loading...