Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Của Nam Chính Hắc Hóa - Chương 120

Cập nhật lúc: 2026-04-06 23:12:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phúc gia gia: “Được!”

Hai em lập tức vẫy tay với : “Đến đây đến đây.”

Tiểu Dã liền vui vẻ nhếch mép, với bọn chúng một cái, sải bước tiến lên.

Tiểu Hà: “Oa, chú lên trông thật đấy, thật trai!”

Lúc Thiết Đầu và Trụ T.ử đang định bắt ve sầu lột xác, cũng chạy tới: “Haha, rừng vui quá a!”

Trụ T.ử còn đưa tay nắn nắn cánh tay , thoạt sức mạnh a.

Tiểu Dã thu nụ , mày mắt lập tức lạnh lùng, dọa Trụ T.ử lảo đảo lùi hai bước.

Tiểu Hà vỗ vỗ tay : “Đừng tức giận mà, Trụ T.ử là .”

Trụ T.ử gật đầu như giã tỏi: “Người , , em là !”

Tiểu Dã lúc mới mím khóe môi, đôi mắt phượng hẹp dài sâu thẳm liếc Trụ T.ử một cái hiệu bé tránh , ngay đó nắm lấy tay Tiểu Hà.

Tiểu Hà kinh ngạc .

Tiểu Dã rũ mắt bé, ánh mắt dịu dàng.

Tiểu Hà lập tức khách sáo hiệu xách lên, cách kết bạn của trẻ con độc đáo, chỉ cần cảm giác đúng một cái là lập tức quen thuộc.

Tiểu Dã tốn chút sức lực nào xách bé lên, còn lắc lắc, khiến Tiểu Hà ha hả.

Tiểu Hà: “Tiểu Hải, vui lắm a, các chơi ?”

Tiểu Dã vóc dáng cao lớn, trực tiếp xách bốn củ cải nhỏ quả thực dễ như trở bàn tay, bọn chúng vui vẻ ha hả.

Thiết Đầu và Trụ T.ử ngưỡng mộ c.h.ế.t!

Đáng tiếc, Tiểu Dã ngay cả một sắc mặt cũng cho bọn chúng!

Khương Vân thấy bọn chúng chơi điên như , vội vàng nhắc nhở về nhà ăn cơm.

Cà tím tương hai em , bên mép nồi dán bánh bột lên men, ngoài còn một nồi canh rau.

Khương Vân đang lầm bầm con mèo hoang đó , Tiểu Hà liếc mắt một cái liền thấy một con mèo đen từ cổng sân chui , meo ô một tiếng lên tường, phóng lên nóc nhà, đó chạy mất............

Chạy mất...

Trước quá một phút!

Khương Vân tức giận : “Con mèo hoang , thật sự là hoang dã quá !”

Tiểu Dã chớp chớp đôi mắt vô tội, trong veo cô.

Khương Vân đến mức ngại ngùng: “Ăn cơm thôi.”

Trịnh Tất Thần mấy ngày nay lên huyện tuyên truyền, buổi tối về, mấy bọn họ ăn cơm. Điều khiến Khương Vân và Phúc gia gia cảm thấy kinh ngạc là, mặc dù thêm một đàn ông hoang dã lai lịch rõ, bàn ăn vô cùng hòa hợp, một tia gượng gạo nào.

Đặc biệt là hai đứa trẻ, ở chung với càng vô cùng hòa hợp, cứ như một nhà , hài hòa tự nhiên.

Thật là kỳ lạ!

Khương Vân phát điên, đặc biệt là đàn ông luôn thích dùng một đôi mắt đen láy dịu dàng cô chăm chú, quả thực !

Ăn cơm xong, Khương Vân rửa bát, Phúc gia gia kiểm tra bài tập của hai em.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-ruot-cua-nam-chinh-hac-hoa/chuong-120.html.]

Bên Tiểu Dã đang ngoan ngoãn như học sinh tiểu học đột nhiên dậy, qua giúp Khương Vân rửa bát, động tác của nhẹ nhanh, một lát rửa xong .

Khương Vân: “............” Cảm giác kỳ lạ tự nhiên thế ?

Sau khi rửa bát xong, xách thùng nước sải bước mất. Không bao lâu, Khương Vân liền thấy xách hai thùng nước bước như bay trở về, tiên tưới vườn rau, tưới xong ngoài.

Khương Vân: “Lão cha, ...” Sao kỳ quái thế nhỉ?

Phúc gia gia: “ thấy chính là chuyện, một chút cũng ngốc.”

Khương Vân: “Là ngốc, còn chủ động việc nữa.” Vừa rửa bát tưới đất.

Tiểu Hải: “Chú luôn ăn cơm ở nhà chúng .”

Tiểu Hà: “Mẹ, ông nội, con cảm thấy vui, .”

Tiểu Hải: “Chúng quen chú a?”

Cậu bé như Tiểu Hà cũng hùa theo quen thuộc, một chút cũng sợ .

Điều giống với cảm giác của Khương Vân, Phúc gia gia , mặc dù đàn ông kỳ quái, khiến bọn họ cảm thấy thiết, mảy may đều sợ hãi.

lớn sẽ tùy tiện suy nghĩ, tránh để hiểu lầm, trẻ con thì khác, trong lòng nấy, cũng sợ gì.

Tốc độ gánh nước của Tiểu Dã bình thường thể so sánh , xách hai thùng nước cứ như thường tự nhiên, nhanh tưới xong luống rau còn đổ đầy chum nước.

Người đàn ông cao lớn tuấn mỹ trong sân, thần thái nhàn nhã, mặt đỏ khí suyễn, một giọt mồ hôi cũng .

Hai em: “Oa, lợi hại quá!”

Phúc gia gia cũng ha hả: “Chàng trai một sức lực lớn, thật sự là sức lớn như trâu a.”

Khương Vân mím môi nhạt: “Thường sức lực lớn ăn cơm nhiều, Tiết Nhân Quý một bữa cơm thể ăn một đấu gạo đấy, lượng cơm của và lão cha xấp xỉ , một chút cũng ăn nhiều.”

Trời còn sớm nữa, Phúc gia gia liền bảo Khương Vân cài cửa , ông dẫn Tiểu Dã rời .

Tiểu Dã lưu luyến rời đầu Khương Vân, cuối cùng vẫn theo Phúc gia gia.

Mặt trăng leo lên, sáng vằng vặc, Phúc gia gia quen thuộc đường trong thôn, mượn ánh trăng vững vàng.

Theo bước chân bọn họ qua, tường của những ngôi nhà hai bên liền xuất hiện những con mèo ngay ngắn, chúng cứ như đang hành lễ chú mục Tiểu Dã.

Đang , Tiểu Dã đột nhiên dùng hai tay nhấc bổng Phúc gia gia lên, dọa Phúc gia gia giật nảy .

Anh nhấc Phúc gia gia lên, một bước nhẹ nhàng đặt xuống, đá hòn đá chân .

Phúc gia gia kinh ngạc : “Ây da, trai mắt tinh thật đấy, buổi tối mà còn thấy đất đá?”

Tiểu Dã nhếch khóe miệng, vỗ vỗ vai Phúc gia gia hiệu ông thể tiếp tục , phía an .

Trong lòng Phúc gia gia lập tức nóng hổi, trai thật , thực một chút cũng ngốc hơn nữa lương thiện hiểu chuyện đấy. Ông đột nhiên sinh một loại ý nghĩ trai như thể để , chi bằng cứ giữ , sống những ngày tháng giống như một nhà.

Hơn nữa hai em thích , Khương Vân cũng bài xích , đối với Khương Vân và hai em cũng !

Nghĩ như , Phúc gia gia bỗng chốc liền vui vẻ.

Lúc đến cửa nhà, Phúc gia gia móc chìa khóa định mở cửa, Tiểu Dã một tay kéo tay ông .

 

 

Loading...