Phúc gia gia lắc đầu, chuyện thối nát gì thế .
Đợi ông về, Viên Dã tỉnh.
Anh dậy, khuôn mặt tuấn tú mang theo chút mờ mịt, bộ dạng đang ở .
Phúc gia gia lên: “Chàng trai, ngủ thế nào? Thoải mái hơn ngủ đá trong núi chứ?”
Viên Dã đầu ông, bộ dạng hiểu ông gì.
Phúc gia gia cũng để bụng, ngược cảm thấy trai thể là giả ngốc bán ngoan, tối qua rõ ràng cảnh giác tinh ranh, lúc ngốc nghếch khờ khạo, haha.
“Đi, ăn cơm thôi.”
Vừa ăn cơm, mắt Viên Dã sáng lên, nhanh nhẹn xuống giường.
Phúc gia gia cái bao tải rách , cũng tìm ở , liền bảo cởi , tự tìm một bộ quân phục cũ cho mặc.
Viên Dã cũng từ chối, bao tải rách , liền mặc bộ quân phục cũ .
Vóc dáng cao lớn của , mặc quân phục , cho dù là đồ cũ, cũng cao ngất oai phong, khiến ch.ói mắt.
Phúc gia gia gật đầu: “Tốt, , !”
Ông để cái bao tải rách của Viên Dã sang một bên, cũng vứt .
Đợi khi họ khỏi cửa, cái bao tải rách đó từ từ biến mất.
Họ dọc theo con phố nam bắc về phía nam, hôm nay trong thôn thật là hoành tráng, nam nữ già trẻ cả thôn đều dậy sớm, xem vợ Tống Trường Đối đ.á.n.h chồng.
Giống như cà kheo hát tuồng ngày tết náo nhiệt !
Hai em dẫn theo hai em họ nhỏ cũng đang xem náo nhiệt, thấy Phúc gia gia họ liền chạy tới.
Khương Quang Dập và Khương Quang Côn quyến luyến Tiểu Hải Tiểu Hà, nay thỏa mãn chỉ sáng đến chơi, bây giờ trực tiếp ở đây, đến lúc đó còn cùng học.
Bốn đứa chúng nó ngóng náo nhiệt, về kể cho Khương Vân .
Tiểu Hải Tiểu Hà thấy Viên Dã liền tự nhiên qua cận: “Chàng trai, tối qua chú ngủ ngon ?”
Mọi đều gọi là trai, chúng nó cảm thấy đây thể là tên của .
Viên Dã chúng nó, chớp chớp mắt, đó mỗi tay xách một đứa lên hai vòng, trò xách bổng mà chúng nó thích.
Không ai ngờ rừng thôn ngày đầu tiên, quậy tung cả thôn lên. Tống Văn Xương hố đ.â.m, Hoàng Nguyệt Cô ngoại tình lộ hỏng hôn sự, Tống Trường Đối ngoại tình vợ đuổi đ.á.n.h ngóc đầu lên . Còn Viên Dã bày bộ dạng vô tội gì cả, theo đến nhà Khương Vân ăn cơm.
Khương Vân tò mò hỏi: “Cha, phía nhà sáng sớm hát tuồng ? Gánh hát ở đến ?”
Thực sự là vợ Tống Trường Đối và Tống Trường Đối hai quá khác , một đuổi mắng một chạy trốn cãi , đều giống như hát tuồng .
Bốn đứa Tiểu Hải Tiểu Hà liền phụ trách kể diễn cho Khương Vân, Tiểu Hải thuyết minh, Tiểu Hà diễn vợ Tống Trường Đối, Khương Quang Dập diễn Tống Trường Đối, Khương Quang Côn phụ trách vỗ tay, bốn củ cải nhỏ, leng keng loảng xoảng diễn luôn.
Thực tế chúng nó khảo sát hiện trường.
Khương Vân: “Mẹ hồ đồ, cái hố đó rốt cuộc ai đào?”
Tiểu Hải: “Tống Trường Đối đào, là đường hầm, hố.”
Khương Vân tin: “Nói bậy, nếu chúng nó đào đường hầm trong nhà, ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-ruot-cua-nam-chinh-hac-hoa/chuong-124.html.]
Mấy đứa Tiểu Hải gãi gãi đầu, cũng đúng nhỉ, là ai đào?
Tiểu Hải: “Vẫn là Tống Trường Đối đào, là một cái hố, đường hầm.”
Tiểu Hà: “Tại ông đào hố?”
Tiểu Hải: “Để hại chứ .”
Tiểu Hà: “Hại ai cơ?”
Tiểu Hải: “Tống Văn Xương? Không đúng, Tống Văn Xương học ở nhà ? Vậy là Hoàng Nguyệt Cô?”
Khương Quang Dập: “Ây da em , Tống Trường Đối luôn mặc quần của Hoàng Nguyệt Cô, Hoàng Nguyệt Cô cho, ông tức giận chứ . Nếu họ đều , Tống Trường Đối và Hoàng Nguyệt Cô mặc chung một cái quần chứ?”
Người lớn kể chuyện bát quái, còn trẻ con theo xem náo nhiệt, lớn tự nhiên sẽ rõ với trẻ con. Còn giữa lớn với , chỉ cần một ánh mắt, vài từ khóa là thể tự bổ sung một màn kịch cẩu huyết lớn, tự nhiên cần rõ ràng rành mạch, Hoàng Nguyệt Cô và Tống Trường Đối gì.
Cho nên lớn ăn dưa, trẻ con cả thôn theo c.ắ.n hạt dưa, tốn công sức c.ắ.n , mùi vị khác .
Hạt dưa mà bọn trẻ c.ắ.n là thế :
Hoàng Nguyệt Cô trêu chim của Tống Trường Đối!
Tống Trường Đối cướp quần của Hoàng Nguyệt Cô!
Hai họ là yêu tinh đ.á.n.h ! Tống Trường Đối là chim tinh, Hoàng Nguyệt Cô là quần tinh, vợ Tống Trường Đối là đòn gánh tinh, chuyên đ.á.n.h hai họ!
Còn về việc một nhà họ Từ nữa? Nghe là bảo Hoàng Nguyệt Cô đến nhà ông nấu cơm, kết quả nấu ngon, liền đến đập nồi của bà , cho bà cũng cơm ăn!
Khương Vân: Thế là thế nào với thế nào?
Quả dưa quá phức tạp, độc, còn mùi, xí từ chối!
Cô đầu, đàn ông tuấn tú đang cô, lúc tuấn tú cao ngất, bớt vài phần bất kham, thêm vài phần khí.
Cô nhịn hỏi: “Chàng trai, ăn dưa ?”
Trước đây cô trồng dưa lê, dưa thơm, dưa bở, dưa hấu, dưa gang, ăn gì thì thúc đẩy cái đó, đảm bảo là một quả dưa ngon!
Chàng trai tuấn mỹ vẻ mặt đầy dấu hỏi cô, ánh mắt dịu dàng đến mức gần như thể dìm c.h.ế.t .
Khương Vân tránh ánh mắt thẳng của , mỉm : “Nhà chẳng trồng dưa , lúc thể ăn , đảm bảo chín!”
Sau khi ăn sáng xong, Khương Vân lấy dụng cụ định dẫn bọn trẻ vườn rau hái dưa, cô thấy cái xẻng sắt ở chân tường: “Cha, cha lấy xẻng sắt ở nhà ?”
Phúc gia gia : “Không .”
Phúc gia gia kể chuyện tối qua cho Khương Vân , cũng với .
Ông cái xẻng sắt , tối qua trai lấy lấp hố ? Sao ở đây? Ông nhịn đầu trai, chẳng lẽ là lấy ?
Viên Dã cũng đang đầu cái xẻng sắt, Phúc gia gia, bày bộ dạng cái gì cũng hiểu, cái gì cũng , vô tội.
Nhìn bộ dạng ngốc nghếch của , dường như hiểu và Khương Vân đang gì, Phúc gia gia quyết định giấu chuyện cái xẻng sắt trong lòng.
Ông : “Chắc là hôm qua lấy quên mất.”