Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Của Nam Chính Hắc Hóa - Chương 134

Cập nhật lúc: 2026-04-06 23:12:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trịnh Tất Thần thầm nghĩ: Người đúng là tâm sự, xuống là ngủ.

Anh khó ngủ, trong đầu suy nghĩ miên man, tâm trạng nhấp nhô. Cũng qua bao lâu, trong lòng phiền loạn, liền dậy.

Bên ngoài mặt trăng sáng vằng vặc treo trời, chiếu lên bệ cửa sổ giống như phủ một lớp sương trắng, khiến nhớ tới ánh sáng bóng bẩy đôi má trắng ngần của Khương Vân.

Phúc gia gia: “Tiểu Trịnh, ngủ ?”

Một lát , Trịnh Tất Thần: “Vâng. Hơi khó ngủ ạ.”

Phúc gia gia: “Tiểu Trịnh, bác cũng từ thời trẻ qua, tuổi ngủ chính là tâm sự quan trọng, bác thể giúp gì ?”

Có lẽ vì trong nhà tối, hai bên thấy , chỉ âm thanh chảy xuôi trong bóng tối, gan của con sẽ lớn lên, tâm lý hổ cũng sẽ nén góc trở nên quan trọng, những lời đây dám miệng cũng thể .

Trong bóng tối, Trịnh Tất Thần chỉ thấy tiếng tim đập và tiếng hít thở của .

Anh : “Bác, bác xem cháu nếu cứ cắm rễ ở nông thôn…… thực cũng nhất định cứ ở nông thôn, bây giờ cũng cơ hội thành phố……”

Anh ngừng , dường như đang cân nhắc từ ngữ, Phúc đại gia cũng ngắt lời , còn lời hết, quả nhiên, Trịnh Tất Thần tiếp tục : “Có thể đưa nhà thành phố. Chỉ cần cháu nỗ lực việc nhiều bài, thể nuôi sống vợ và con, bác xem……”

Phúc gia gia: “Là một công việc , Tiểu Trịnh cháu nỗ lực nhiều .”

Trịnh Tất Thần: “Cháu …… Bác, bác cảm thấy cô sẽ đồng ý ?”

Anh đưa Khương Vân và hai em thành phố.

Phúc gia gia gì: “Tiểu Trịnh , thực trong lòng cháu tự tính toán. Cháu hỏi bác, bác đương nhiên hy vọng các cháu ai cũng . trong lòng con bé nghĩ thế nào luôn giấu , cháu chắc chắn .”

Khương Vân ngoài chuyện xuyên và Linh tuyền tuyệt đối miệng, những chuyện khác đúng là gì giấu .

Trịnh Tất Thần nhớ những lời cô từng , cô căm hận đây mù quáng ngu xuẩn, hối hận đối xử với bọn trẻ đủ , thề ân đoạn nghĩa tuyệt với Tống Chiêm Cương yêu thương bọn trẻ đàng hoàng. Cô hàn gắn quan hệ với nhà đẻ, hiếu thuận với cha đàng hoàng, báo đáp tẩu đàng hoàng, yêu thương các cháu trai cháu gái. Cô giúp đại đội trồng trọt đàng hoàng, kinh doanh ruộng thí nghiệm, vườn rau, nghề phụ của đàng hoàng. Cô ai với cô cô sẽ với đó hơn, bất kể là Phúc gia gia, Trịnh Tất Thần là Trương Ái Anh, Bí thư Tống v. v.

với Khương Thịnh cô đối xử với Trịnh Tất Thần như em, cũng thiết như hai trai nhà đẻ, cô cô sẽ xem mắt với Trần Phúc Niên, tuyệt đối sẽ kế cho , cô ……

tuyệt đối tái hôn, nhưng cô đối xử với như em.

Anh em .

Trịnh Tất Thần mỉm , tâm trạng vốn hụt hẫng nhẹ nhõm trở . Nếu phân tích kỹ , đối với Khương Vân nhiều hơn là sự thưởng thức, ca ngợi, loại d.ụ.c vọng chiếm hữu cố chấp đó, bởi vì ánh mắt trong veo thẳng thắn của cô khiến cảm thấy thể mạo phạm.

Cô thẳng thắn vô tư, như chị như em thì giống đối tượng yêu đương, đối với nửa điểm mập mờ, một tia bẽn lẽn, quang minh lạc khiến thở dài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-ruot-cua-nam-chinh-hac-hoa/chuong-134.html.]

nhân sinh chỉ tình yêu, còn tình và tình bạn, còn sự nghiệp đam mê.

Cô lưu luyến từng giọt từng giọt của cuộc sống, cô thích hương thơm của bùn đất, thích mùi thanh mát của rau củ cỏ dại, cô thích khói lửa chốn nhà bếp……

Cô thích nụ ngây thơ của bọn trẻ, thích khuôn mặt hiền từ của già, thích tiếng reo hò của xã viên lúc lao động, thích……

Trịnh Tất Thần lặng lẽ gật đầu, đúng , cũng thích, thích dung nhan xinh của cô, thích ánh mắt trong veo của cô, thích thái độ thẳng thắn của cô, thích nụ vui vẻ của cô, thích nguồn cảm hứng cô mang cho , thích lang thang trong thế giới ngôn từ, thích bài của từng bài từng bài đăng báo, tạp chí, thích……

Anh thích chân trời góc bể rộng lớn hơn!

Anh thích ước mơ của trẻ tuổi!

Anh thích non sông gấm vóc của tổ quốc!

Anh thích nhân gian yêu mà càng thêm tươi !

Anh với Phúc gia gia: “Phúc gia gia, cháu , cháu quyết định nhận công việc huyện!”

Phúc gia gia đáp , ông ngủ say .

Trịnh Tất Thần nghĩ thông suốt xong ngả đầu là ngủ, gần như là đồng thời với lúc xuống chìm giấc mộng say sưa ngọt ngào.

Trong bóng tối, Viên Dã mở mắt , ngửi thấy mùi thơm thanh mát tóc , đó là thở đến từ cô.

Anh liền mang theo cõi lòng đầy vui vẻ chìm giấc ngủ.

Trịnh Tất Thần nhận công việc huyện, từ đó liền chuyển lên huyện, thời gian rảnh thì về đại đội Hồng Phong.

Đất phần trăm của Khương Vân cuối cùng cũng dọn dẹp gọn gàng, đại đội cắt luôn mảnh đất hoang bên cạnh cho cô dùng.

Cô tự vẽ bản vẽ kết cấu, từ đại đội Hồng Phong, đại đội Hồng Tinh chuẩn vật liệu, cô dựng chuồng gà chuồng vịt, chuồng gia súc, chuồng lợn v. v. đất hoang, nối liền trực tiếp với trang trại. Ban ngày thể trực tiếp mở hàng rào cho chúng trang trại thả rông hoạt động.

Có Viên Dã chủ lực, Tống Chiêm Quân, Tống Chiêm Kiệt, Tống Chiêm Quốc mấy đến giúp đỡ, vài ngày công phu dựng xong các công trình kiến trúc, còn đào rãnh thoát nước, ao chứa nước v. v. theo yêu cầu của Khương Vân.

Sáng sớm hôm nay ăn cơm xong Khương Vân thu dọn một ít dưa quả mang theo bình nước của định đại đội Trần gia, Viên Dã liền lượn lờ bên cạnh cô.

Một đàn ông cao lớn tuấn tú ngừng lượn lờ bên cạnh, thật, Khương Vân cảm thấy càng dễ ch.óng mặt hơn.

Mái tóc đen nhánh dày rậm của vốn dĩ hoang dã, dài ngắn đều hơn nữa dễ che mắt, hôm qua Khương Vân nhờ Bí thư Tống cạo giúp một chút. Hôm nay hình như cũng cạo, ngược ngắn một chút, nhưng vẫn hoang dã bất kham, cô nghi ngờ là tự dùng kéo cắt bừa.

 

 

Loading...