Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Của Nam Chính Hắc Hóa - Chương 137

Cập nhật lúc: 2026-04-06 23:12:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chú giỏi quá!

“Chú ơi, tay chú chảy m.á.u?” Một cô bé tò mò hỏi.

Viên Dã ngẩn một chút, lúc Khương Vân chạy tới xem tay , lập tức nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, tay phủ lên ngón cái nhẹ nhàng vạch một cái, liền một vết thương rõ ràng chảy vết m.á.u đỏ tươi.

Khương Vân một tay kéo tay , dùng răng c.ắ.n mở nút bình nước, vội vã dội nước bên trong cùng với nước Linh tuyền trong lòng bàn tay về phía vết thương của .

“Con ch.ó đáng sợ như , nhỡ bệnh dại thì xong đời !” Giọng điệu cô dồn dập, vô cùng lo lắng.

Viên Dã rủ mắt cô, vì sốt ruột hai má cô đỏ bừng, trán đều rịn những giọt mồ hôi, mùi thơm thanh mát đó liền càng thêm nồng đậm.

Cô đang lo lắng cho .

Anh hối hận một vết thương lớn như , liền thu hẹp vết thương một chút, để m.á.u chảy nhỏ .

Người lớn xung quanh cũng đều qua xem, nhao nhao hỏi thế nào, .

“May mà c.ắ.n sâu, chỉ hai dấu răng?” Lúc đó bộ dạng đó, còn tưởng c.ắ.n nát tay , thế ngược vẫn , chắc là nghiêm trọng lắm.

Một lớn hét: “Con ch.ó đó ngất ? Nhanh, nhổ một nhúm lông ch.ó, đem về đốt bôi bôi nhanh khỏi.”

Năm tháng ở nông thôn cũng là ch.ó thả rông, mỗi thôn mỗi năm luôn vài ca ch.ó c.ắ.n, đều là tìm bác sĩ chân đất sát trùng bôi chút tro lông ch.ó là xong, căn bản cách tiêm vắc xin phòng dại , bởi vì huyện cũng .

nhiều ch.ó c.ắ.n như , phát bệnh dại thì từng , cho nên cũng để tâm.

Khương Vân Linh tuyền bên thì sợ như , khi dùng nước Linh tuyền dội rửa, vi khuẩn virus sẽ cách ly bên ngoài, vết thương, hơn nữa ngày nào cũng uống nước Linh tuyền, khả năng miễn dịch chắc chắn cũng mạnh hơn một chút.

Thấy m.á.u dần dần cầm , cô liền thở phào nhẹ nhõm, lấy khăn tay của dùng nước Linh tuyền ngâm ngâm giúp băng tay .

Tinh thần căng thẳng của cô thả lỏng, hàng mi cong v.út dày rậm đều mang theo cảm giác mệt mỏi, trong đôi mắt xinh dường như giọt nước run rẩy bên trong.

Viên Dã mà đầu quả tim cũng run rẩy theo, thích cô buồn bã, đặc biệt thích vì mà buồn bã, thích cô và hai em vui vẻ như .

bộ dạng hiện tại của cô, khiến trong lòng vô cùng khó chịu, một cảm giác đau nhói sắc nhọn xẹt qua buồng tim, chua xót đau đớn.

Cảm giác , giống như thấy bảo vệ lâu lâu, nâng niu nâng niu, chịu ấm ức.

Anh xót xa.

Anh ôm ôm cô.

Anh giơ bàn tay lành lặn lên dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm chạm khóe mắt cô, dịu dàng an ủi cô: “Không sợ.”

Giọng trầm thấp từ tính, cực kỳ êm tai.

Khương Vân kinh ngạc : “Anh chuyện ?”

Viên Dã mỉm với cô: “Ừ.”

Không chỉ chuyện, sẵn lòng vì cô tất cả việc.

Bên lớn quen học sinh tiểu học còn hỏi thăm họ tên, đại đội của thanh niên kiến nghĩa dũng vi, kết quả đầu thấy .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-ruot-cua-nam-chinh-hac-hoa/chuong-137.html.]

Một học sinh tiểu học chỉ về hướng Khương Vân và Viên Dã rời : “Bên .”

liền đuổi theo hai họ, còn con ch.ó ngất xỉu đó, hiểu chuyện gì xảy .

“Các con ch.ó ngất xỉu nhỉ?”

“Là thanh niên đ.á.n.h đấy chứ, thấy hình như một tay bảo vệ đứa trẻ, một đ.ấ.m nện đầu ch.ó.”

lúc , con ch.ó đó đột nhiên mở mắt, nhảy dựng lên, gào gào gào điên cuồng chạy mất.

Mọi vẻ mặt mờ mịt.

Lại Khương Vân kéo Viên Dã rời khỏi hiện trường, cô vây quanh cảm ơn, liền dẫn Viên Dã đường nhỏ. Trên đường cô còn tìm một ít thảo d.ư.ợ.c cầm m.á.u, vò nát nước cốt đắp lên vết thương của , thể vì cơ thể , m.á.u nhanh cầm .

Đến ngã ba đường, cô về hướng đại đội Hồng Tinh.

Viên Dã chỉ chỉ về phía bên : “Bên .”

Khương Vân: “Anh ch.ó c.ắ.n , còn xử lý vết thương một chút.”

Viên Dã nhíu mày, phiền phức nha, lắc đầu: “Khỏi .”

Khương Vân liền kéo tay mở khăn tay xem thử, quả nhiên nước cốt màu xanh lục đắp lên vết thương, bắt đầu đóng vảy chảy m.á.u nữa.

Nhìn vết thương , Khương Vân nhớ lúc nãy ch.ó c.ắ.n, tim cô lập tức như bóp nghẹt khó chịu, kìm ngẩn . Tại quan tâm như ? Ngay đó cô liền tìm lý do, ngốc nghếch nhiều thứ đều hiểu, trong mắt cô cũng giống như một đứa trẻ .

Lại nghĩ mặc dù nhiều chuyện hiểu, nhưng thích giúp đỡ khác, nhỡ gặp tình huống nguy hiểm gì, cần suy nghĩ liền , đ.á.n.h đổi cả cái mạng nhỏ của thì .

Cô ngửa đầu mắt , nhẹ giọng : “Viên Dã, bất kể gì cũng chú ý bảo vệ bản , hy vọng thương.”

Anh luôn bám lấy cô, vô điều kiện với cô, khiến cô bất tri bất giác đưa đôi cánh bảo vệ của .

Viên Dã gật gật đầu, giơ ngón cái nhẹ nhàng điểm một cái giữa trán Khương Vân: “Không sợ.”

cung chủ hồn, trẻ con sợ mất hồn chính là từ đây thoát .

Khương Vân lên: “Vậy thì về nhà thôi, chuyện, họ sẽ vui mừng cỡ nào .”

Lúc đến cửa nhà, Khương Vân thấy mấy con mèo đang dạo bên ngoài, cô nhịn lẩm bẩm: “Con mèo đen đó cũng , hoang dã như , chịu về nhà .”

Viên Dã cô khom lưng tìm kiếm trong bụi rậm, màu mắt dần sâu, nhẹ nhàng nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, liền một con mèo đen ở bên meo meo kêu với cô.

Khương Vân: “A, tìm thấy mày , cái đồ hoang dã nhỏ , về nhà nữa ?”

“Meo gào~~” Mèo đen kêu với cô.

Khương Vân đưa tay về phía nó, hiệu nó đến uống nước Linh tuyền, nó meo gào hai tiếng chạy mất.

Đợi Khương Vân tìm thì thế nào cũng tìm thấy, cô chậc một tiếng: “Thôi bỏ , mày thích thiên nhiên thì lang thang .”

Cô thẳng lưng lên trong lòng hụt hẫng, cô cảm thấy giữa và con mèo con một mối liên hệ thiết, bây giờ nó chủ động cắt đứt mối liên hệ , khiến trong lòng cô chút khó chịu nên lời.

 

 

Loading...