Vừa trong phòng còn ríu rít, bây giờ bỗng nhiên yên tĩnh , cô cũng cảm thấy , cô đầu hai em, Viên Dã, ?
Cô Viên Dã một cái. Anh đang ở cuối giường bên cô, ánh mắt còn trong sáng như , mà mang theo một lớp u buồn, sự dịu dàng vốn như nắng ấm cũng mang theo vẻ sâu lắng khó hiểu.
Sao ?
Khương Vân hai em, hai em cũng lắc đầu với cô, chúng cũng .
Tiểu Hà liền chạy qua, bên cạnh Viên Dã, “Chú Viên Dã, chú mệt ? Có cần cháu đ.ấ.m lưng cho ? Ông bí thư thích chúng cháu đ.ấ.m lưng lắm.”
Cậu bé nghĩ Viên Dã huấn luyện quá mệt, vì Triệu Kim Nghĩa quân huấn mệt, năm đó ông huấn luyện nửa tháng lột một lớp da, phơi nắng thành cục sắt đen. Tuy chú Viên Dã vẫn trắng như phơi đen, nhưng chắc chắn cũng mệt, nếu thể đạt thành tích như ?
Tiểu Hải liền chạy sang bên , cúi mắt Viên Dã, “Chú Viên Dã, chú vui ? Có tối ăn no ? Có mấy lính cũ cướp thịt của chú ?”
Hai đứa nhóc đoán mò nhưng như chuyện nghiêm túc, khiến cảm thấy ấm lòng.
Viên Dã đưa tay xoa đầu hai đứa, “ chuyện riêng với đồng chí Khương Vân một lát ?”
Hai em , đầu Khương Vân, “Đồng chí Khương Vân, chú Viên Dã chuyện riêng với , thấy ?”
Khương Vân bỗng nhiên căng thẳng, : “Chúng gì để .” Ngày nào cũng gần như ở bên , gặp mặt chuyện gì thể , còn tránh mặt bọn trẻ để chuyện ?
Viên Dã cô sâu sắc, trong mắt chút bi thương, “Cô để ý đến ?”
Khương Vân kinh ngạc , cái mũ chụp lên thật nghiêm trọng, cô nào để ý đến .
Cô vội vàng dậy, “Vậy chúng ngoài dạo một chút?” Cô với hai em: “Hai đứa ở trong phòng chơi ?”
Tiểu Hải : “Tuân lệnh, chúng con sẽ kiên quyết giữ vững trận địa.”
Tiểu Hà đeo l.ự.u đ.ạ.n của lên, “Bảo đảm thành nhiệm vụ!”
Khương Vân liền hiệu cho Viên Dã ngoài dạo, cô hỏi cho rõ rốt cuộc .
Lẽ nào nhớ điều gì ? Hồi phục trí nhớ là chuyện mà, vui? Có chuyện gì ?
Từ ngày cô nhặt Viên Dã, trong mắt cô là một đơn thuần, ban đầu chuyện, ngơ ngác, đó bắt đầu chuyện, hiểu cũng ngày càng nhiều, trông giống như học thứ mới nên khai khiếu .
Từ khi đến thành phố, vì thấy thế giới mới kích thích trí nhớ của , mà cả trưởng thành nhanh ch.óng, trở nên chín chắn hơn.
Mấy ngày nay cô cũng phát hiện, Viên Dã đổi nhanh, còn ngốc nghếch nữa, chín chắn hơn nhiều.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, khí chất của từ một trai đơn thuần trở thành một đàn ông trưởng thành, một ánh mắt một hành động, đều mang theo sự quyến rũ và tự tin của một đàn ông trưởng thành.
Vốn dĩ Khương Vân cảm khái tự hào vì trưởng thành nhanh ch.óng, bây giờ lo lắng nhớ chuyện gì .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-ruot-cua-nam-chinh-hac-hoa/chuong-161.html.]
Ra khỏi cổng nhà khách, họ về phía bên , ở đó một khu rừng mấy rậm rạp, ít đang dạo.
Hai ai gì, nhưng bước chân đều đặn và ăn ý.
“Viên Dã, ?”
Khi xung quanh ai, Khương Vân đầu hỏi .
Viên Dã dừng bước, cúi mắt cô, im lặng một lúc, : “ mơ một giấc mơ về cô.”
Khương Vân cuối cùng cũng hỏi một câu, “Là giấc mơ ?” Nếu thì đến mức như chứ?
Viên Dã cô chăm chú, “Không thể .”
Ban đầu mơ những giấc mơ về cô, chỉ mong cô đến hỏi, để thể kể chi tiết cho cô .
đó, hễ ngủ là sẽ mơ về cô, tất cả đều là hiện tại, mà là những câu chuyện .
Có một cô là con chim trong l.ồ.ng của một bạo chúa, chịu đủ dày vò, liền cố gắng theo đuổi cô, biến thành một con mèo đen nhỏ để bầu bạn, bảo vệ cô.
Có lúc cô là một thiếu nữ xinh yếu đuối, nhưng cha trọng nam khinh nữ bán cho côn đồ để lấy tiền cho em trai cưới vợ, còn vì sức mạnh nguyên thần tiêu hao quá nhiều thể biến thành , thậm chí biến thành mèo cũng , chỉ thể biến thành một cây thực vật bên cạnh cô. Cô sống khổ, liền cố gắng hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt để tu luyện, cố gắng kết đậu vàng cho cô.
Chỉ cần cô ở thế giới đó nắm quyền chủ động, là thể phá vỡ xiềng xích của phận, phản công càng thành công, sức mạnh nguyên thần tiêu hao của sẽ phục hồi càng lớn.
nào cũng may mắn, thể ở thế giới đó sống sung túc, thoát khỏi xiềng xích của phận, một khi thất bại, sức mạnh nguyên thần của sẽ tổn hại nặng nề, thể bảo vệ cô một cách nhất.
Đặc biệt là chiều nay, trong lúc nghỉ ngơi giữa buổi huấn luyện ở doanh trại, đột nhiên ngủ gật, mơ thấy cuối cùng chống đỡ nổi mà biến mất, cô một lang thang trong thế giới bao la, giống như một tia lửa nhỏ le lói trôi hố đen vũ trụ tối tăm, thể nuốt chửng bất cứ lúc nào.
Tuy là mơ, nhưng khó chịu, cảm thấy lẽ đó là thật.
Tiếc là cũng nhớ tại cô cứ mãi lang thang, cũng rõ tại cứ mãi theo đuổi cô.
Có lẽ vì sức mạnh nguyên thần suy yếu, thể gánh vác những ký ức phức tạp đó mà lựa chọn vứt bỏ hoặc phong ấn, bây giờ sức mạnh nguyên thần của phục hồi một chút, nên trong mơ sẽ hiện lên một mảnh vỡ.
Càng đoán càng sợ, giống như cô đang một tảng đá cô độc, trái là vực sâu đáy đen ngòm, cô về hướng nào cũng chỉ thể rơi xuống.
Lúc tỉnh táo, dù cố gắng thế nào cũng nhớ chút nào, lúc mơ màng luôn mơ thấy những câu chuyện rời rạc.
Mỗi mơ thấy một chút, càng kiên định hơn với ý định luôn theo đuổi và bảo vệ cô.
Mỗi mơ cũng khiến sợ hãi thêm một phần. Anh sợ, sẽ bao giờ tìm thấy cô nữa.