Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Của Nam Chính Hắc Hóa - Chương 167
Cập nhật lúc: 2026-04-06 23:13:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ăn cơm xong, Khương Vân bảo Lý Quế Chi nhân tiện mang chút rau xanh về.
Khương Vân mấy ngày nay nhà, rau xanh trong sân nhỏ đều hoa kết hạt, hẹ cũng già , rau chân vịt cũng trổ ngồng hoa kết hạt, rau dại càng cần . Cô liền bảo Lý Quế Chi vườn rau trang trại nhỏ, hái cà tím, cà chua, đậu ván các loại. Vườn rau trang trại nhỏ bây giờ mọc cực kỳ , ngoài các loại rau ăn lá màu xanh, hàng rào tự nhiên đó leo đầy đậu ván, mướp, bầu, bí đỏ, dưa chuột, v. v., căn bản cần tìm luống rau chuyên dụng để trồng.
Lý Quế Chi cõng rau , hai em họ đó đến thì chịu , nhất quyết đòi ở .
Phúc gia gia dẫn bốn đứa trẻ, bảo hai em kể chuyện mắt thấy tai thành phố, đặc biệt là chuyện bé dạy cho các ông lão bài học cai t.h.u.ố.c lá, Phúc gia gia và hai em họ mãi chán.
Khương Vân thì vội vàng dọn dẹp nhà cửa một chút.
Cô ưa sạch sẽ, giường đất mấy ngày ngủ tuy Trương Ái Anh dọn dẹp giúp, cô vẫn quét dọn trong ngoài một lượt, chỗ nào cần lau thì lau, chỗ nào cần quét thì quét.
Chăn ban ngày phơi, trong nhà dọn dẹp gọn gàng, cắm thêm hoa hồng, hoa mào gà, hoa t.ử vi, v. v. mà bọn trẻ cắt từ trang trại nhỏ về cho cô, trong nhà liền sáng sủa rực rỡ hẳn lên.
Hơn tám rưỡi, Phúc gia gia về nghỉ ngơi, Khương Vân đưa cho Phúc gia gia chiếc đèn pin mà Viên Dã xin từ chỗ Lữ đoàn trưởng để ông soi đường.
Phúc gia gia còn nhận, Khương Vân nhét mạnh tay ông.
“Mấy ngày nữa chúng con tự mua thêm hai cái đèn pin nữa, lão cha cứ dùng .” Khương Vân tiễn Phúc gia gia, đóng cổng viện, sắp xếp cho bọn trẻ tắm rửa ngủ.
Lúc buổi tối se lạnh, tắm rửa dùng nước nóng đun trong nồi.
May mà ngày nào chúng cũng tắm, cũng sạch sẽ, đợi chúng tắm xong lên giường, Khương Vân cũng tắm rửa một chút.
Cô tắm xong giặt quần áo phơi ngoài sân, nhà mấy em xếp hàng ngủ say .
Cô đắp chăn mỏng cho chúng, buổi tối lạnh, cô liền thả tấm mành cỏ ngoài cửa sổ xuống chắn gió.
Sau khi về cô hiểu khó ngủ, liền khêu sáng đèn dầu sách một lát.
Có lẽ mấy ngày nay quen với đèn điện, dùng đèn dầu cô còn quen, cảm thấy trong nhà tối om thích hợp để sách nữa.
Cũng thể mấy ngày nay ngủ chung một phòng với Viên Dã, bầu bạn, xung quanh đều là thở nam tính thanh mát của , bây giờ đột nhiên thấy , cũng quen.
Cô chống cằm, tay xoay xoay cây b.út chì, chằm chằm tim đèn bắt đầu thẫn thờ.
Đột nhiên, ngoài cửa sổ vang lên tiếng “meo meo”, âm thanh nhỏ bé mềm mại đó vô cùng quen thuộc.
Doanh trại của phân quân khu thành phố trong núi Thanh Liên, phong tỏa ba ngọn núi cộng thêm hai thung lũng doanh trại.
Nhiệm vụ huấn luyện của Viên Dã vẻ nặng, thực tế đối với khá nhẹ nhàng, suy cho cùng khác với thường. Anh những sức lực đặc biệt lớn, tốc độ đặc biệt nhanh, sức bật cũng đặc biệt mạnh, trí nhớ còn cực kỳ .
Cho nên học cái gì cũng thể qua một là , còn tự suy những thứ khác, cho dù là những loại s.ú.n.g ống phức tạp, cũng thể học một là tháo lắp. Nếu Khương Vân bảo kiềm chế một chút khiêm tốn một chút, thể phá vỡ kỷ lục còn bỏ xa tít tắp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-ruot-cua-nam-chinh-hac-hoa/chuong-167.html.]
Sau bữa tối huấn luyện nữa, mà tự chạy lên một ngọn núi thiền ở đó.
Trong giấc mơ, hóa thành thì chỉ thể nhập cơ thể của bình thường, nhưng bây giờ trực tiếp dùng sức mạnh nguyên thần tu luyện bằng xác mèo, đó cơ duyên xảo hợp hóa hình thành .
Anh cảm thấy môi trường bên ngoài của thế giới cộng thêm linh tuyền của Khương Vân, bổ trợ cho đặc biệt thích hợp để tu luyện, so với một môi trường tu luyện mà lờ mờ , quả thực một ngày bằng ngàn ngày.
Mà kể từ khi xác mèo thể hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt để tu luyện, mèo đen bất kể là ngày đêm, thức ngủ đều đang tu luyện, hơn nữa tiến bộ thần tốc.
Sau khi khôi phục thì càng dễ dàng hơn.
Chỉ tiếc là mặc dù tu luyện tiến bộ thần tốc, nhưng vẫn thể mở cấm chế trong thần hồn của , cũng thể khôi phục ký ức của .
Tuy nhiên, một việc thể , đó chính là phân hóa sức mạnh nguyên thần của , biến một con mèo đen ở gần cô.
Trước mới biến thành sức mạnh đủ, con mèo đen biến trụ mấy phút, bây giờ thể trụ một thời gian đủ dài.
Cùng lắm thì tiêu hao thêm chút sức mạnh.
Anh thiền nhập định, thần du vật ngoại, thử cảm nhận liên kết với sự tồn tại của cô. Anh thể cảm nhận rõ ràng, và linh tuyền trong lòng bàn tay Khương Vân mối liên hệ trực tiếp, lợi ích nhận từ đó nhiều hơn nhiều so với thực vật, động vật và những con khác thế giới nhận . Linh tuyền giống như thiết kế riêng cho hai họ , thể thu hút thần hồn của ở xung quanh cô, cũng thể cung cấp cho sức mạnh để phục hồi nguyên thần.
Dần dần, cảm thấy hòa một với đất trời, biến thành gió, biến thành khí, biến thành ánh sáng mờ ảo .
Sau đó, liền cảm nhận sự tồn tại của cô, quyết đoán phân chia sức mạnh nguyên thần .
Trong khí vang lên tiếng lách tách nhỏ, thành công.
Khương Vân thấy tiếng mèo đen, mừng sợ cúi bò tới, khẽ gọi: “Tiểu Dã? Meo~~”
Một con mèo đen to lớn lông mượt mà bóng bẩy chui qua song cửa sổ , lông cọ xát rối, nó rũ rũ mới vuốt lông cho mượt.
Khương Vân dám tin nó, nó trở về , bỏ rơi cô .
Mèo đen u oán cô, đợi Khương Vân động tác đưa tay , nó liền cọ một cái nhảy phốc lòng cô một cách nhanh nhẹn.
Khương Vân ôm lấy nó cọ lấy cọ để: “A a a, vui quá mất, mày về .”
Mèo đen u oán cô, ánh mắt còn chút tủi , haiz, chỉ nhớ mèo, nhớ ?
Khương Vân nó, cứ cảm thấy ánh mắt của nó lộ vẻ tủi , cô : “Mày tủi cái gì? Mày bỏ nhà về, còn tủi nữa cơ đấy.”