Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Của Nam Chính Hắc Hóa - Chương 197

Cập nhật lúc: 2026-04-06 23:14:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Viên Dã nhà im lặng như gà, hé răng nửa lời.

Khương Vân : “Tại hứng thú với việc tìm nhà, ngược tự nhiên coi chúng em là nhà như ?”

Cô ngẩng đầu nâng mặt lên, trong phòng tối om chỉ ánh sáng yếu ớt, cô rõ mặt , nhưng lờ mờ thấy đường nét thanh tú của , sống mũi cao thẳng in một bóng hình tuyệt trong bóng tối.

Bên ngoài gió to, trong phòng ấm áp, cơn gió lạnh nghịch ngợm luồn qua rèm cỏ chui , nhưng cũng chỉ thổi đến bệ cửa sổ biến mất.

Hơi thở của nhẹ, phả lên mặt cô nóng rực, đang , nhưng một lời.

Khương Vân véo mũi , hờn dỗi: “Anh cái gì? Có khôi phục trí nhớ ?”

Viên Dã: “Một chút, vẫn nhớ vốn là ai, nhà ở .”

Nói xong còn căng thẳng, lo lắng cô tức giận, ghé sát hôn cô: “Em sẽ tức giận ?”

Khương Vân khẽ: “Giận cái gì? Giận xuất sắc như nhớ là ai ? Hay là giận mất trí nhớ vô duyên vô cớ đối xử với em như ?”

Viên Dã: “Anh vô duyên vô cớ đối xử với em.”

Khương Vân: “Đó là đương nhiên, ai ăn của em…” Cô suýt chút nữa thì linh tuyền của , kịp thời dừng , “Anh ăn cơm của em, chính là của em .”

Viên Dã: “Anh mãi mãi của em, cho nên em ngàn vạn đừng bỏ rơi .”

Trong giọng điệu của mang theo sự bùi ngùi như sâu đậm như vô tình, giống như đang đùa, khiến Khương Vân cảm nhận sự ỷ và chiều chuộng của .

trong lòng , cảm thấy vô cùng thư giãn và an , giống như đao to b.úa lớn của thế giới bên ngoài đều sẽ tổn thương đến cô, để cô thể giống như một đứa trẻ kiêng nể gì mà nũng giở tính trẻ con. Cô nhỏ giọng : “Chỉ cần lòng, em mãi mãi sẽ bỏ rơi .”

Cô còn thầm thêm một thời hạn: Cả đời.

Cô nghiêm túc nhớ tình huống xuyên đây, điều khiến cô kỳ lạ là, ký ức xuyên của cô ngày càng mờ nhạt.

Cô rõ ràng nhớ xuyên qua mấy thế giới, nhưng tại bây giờ chỉ nhớ kiếp ở đây và một chút trải nghiệm chủ trang trại lớn ở hiện đại đó, những thứ khác hình ảnh cụ thể nào nữa.

Rốt cuộc là ký ức của sẽ xóa định kỳ, đến tận cùng của tổng thể sinh mệnh?

Nếu như , thì hãy giống như bình thường mà sống mà yêu , cứ coi như đây là sinh mệnh cuối cùng, sẽ còn kiếp nữa.

Đối với cô mà , kiếp yêu như Viên Dã, cho dù xuyên nữa, cô cảm thấy cũng sẽ yêu khác nữa.

Cho nên, kiếp khi ở bên , thì hãy yêu cho thật .

Cô ngẩng đầu ghé sát , chủ động hôn lên cằm , mật với hơn một chút, để bày tỏ nỗi nhớ và tình yêu của đối với , đợi cô tiếp tục, nụ hôn nồng nhiệt của áp xuống.

Hồi lâu, thở dốc ôm cô dậy, nghiêng tai lắng , nhỏ giọng : “Tuyết rơi .”

“Thật ?” Khương Vân lập tức bò đến cửa sổ, vén rèm cửa sổ bằng vải thô dày đẩy rèm cỏ bên ngoài ngoài, bên ngoài quả nhiên trong đen trắng.

Gió nhỏ nhiều, bông tuyết rơi xuống phát tiếng sột soạt nhỏ xíu, trong đêm tối tựa như lời nỉ non của tình êm tai đến .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-ruot-cua-nam-chinh-hac-hoa/chuong-197.html.]

Tâm trạng của cô lập tức lên, chút bùi ngùi vì xuyên đó bay lên chín tầng mây . Cô vô cùng hớn hở: “Sáng mai chúng thể ném tuyết .”

Vì lạnh, Viên Dã quấn cô trở trong chăn, cô nhỏ giọng chuyện , ném tuyết, bánh nếp vàng, trứng cuộn chiên, còn thể g.i.ế.c lợn chia thịt… Những chuyện từng cọc từng cọc, đều tràn ngập khói lửa nhân gian của cuộc sống bình phàm, khiến cảm thấy quả nhiên vẫn là một con .

Một yêu cô sâu đậm, một thể thể hội niềm vui thuần túy chân thật nhất của phàm nhân.

Nếu cô chịu ngủ, đột nhiên nổi lên tâm tư chút gì đó.

Khương Vân: “Khuya lắm , lái xe đêm mệt lắm, mau ngủ .”

Viên Dã: “Anh hình như sợ mệt .”

Cuối cùng rốt cuộc cũng tha cho cô, luôn nghĩ phàm nhân lúc kết hôn đều giữ đầu tiên đến đêm động phòng hoa chúc, thắp một cặp nến đỏ to bằng cánh tay trẻ con, trong ánh nến ngắm mỹ nhân, mỹ nhân liền càng là tuyệt sắc.

Anh chút kích động, hận thể mau ch.óng qua năm mới, hoặc là nên kết hôn sớm một chút ?

Đợi đến qua năm mới, quá lâu ?

Anh ngẩng đầu lên khỏi cô, thấp giọng hỏi: “Em tháng mười một kết hôn , là tháng chạp ?”

Khương Vân: “Ừm… sang năm…”

“Hay là bây giờ !” Anh cúi đầu xuống.

Khương Vân vội vàng cầu xin tha thứ: “Em thấy tháng mười một .”

Anh tha cho cô, cuộn cô lòng: “Anh mang một xe đồ về, ngày mai hoặc ngày tặng sính lễ cho bố vợ vợ.”

Khương Vân: “ em sẽ xuất giá từ nhà họ Khương .”

Viên Dã: “Anh thích cho, cảm ơn họ sinh em, nuôi em như .”

Khương Vân thấy thật sự buồn ngủ, cô ngủ một giấc nhất thời cũng ngủ , liền rúc lòng trò chuyện. Dạo tham gia xong đại hội võ thuật, chút hồi hộp nào, cách đấu hạng nhất, sinh tồn dã ngoại hạng nhất, b.ắ.n s.ú.n.g hạng nhất, giải đồng đội vẫn là hạng nhất.

Khương Vân: Bằng sức lực của một , gánh vác vinh dự của cả đội ngũ đàn ông a!

nghịch những ngón tay thon dài của khen : “Anh thật cừ, vinh dự của đoàn, niềm tự hào của thôn !”

Viên Dã: “Sau đó biên chế quân khu tỉnh nhảy dù tạm thời tham gia diễn tập quân sự liên hợp của ba đại quân khu, đột kích sở chỉ huy của họ xong, diễn tập quân sự liền kết thúc, liền về sớm.”

Khương Vân: “…………”

Không , , như là phạm quy chứ, cao điệu như ?

Cô yếu ớt hỏi: “Họ trả thù ?”

Viên Dã gục vai cô bật , l.ồ.ng n.g.ự.c phát tiếng rung trầm thấp: “Đương nhiên là . Bởi vì tư lệnh quân khu tỉnh chúng , nếu thể xoay chuyển tình thế, sẽ cho nhiều nhiều phần thưởng. Muốn gì cho nấy.”

 

 

Loading...