Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Của Nam Chính Hắc Hóa - Chương 53

Cập nhật lúc: 2026-04-06 23:09:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Nhã Lệ tò mò chúng: “Em đen ? Em đen a, em tắm trắng trẻo mà.”

Khương Vân buổi chiều đến phòng ươm giống bận rộn một lát, nhổ cỏ ruộng hành, lúc về liền thấy hai em dẫn theo một con gà mái, đang ở đường chuyện với một bé gái ăn mặc thời thượng.

Bé gái đó chính là đứa con gái Tống Chiêm Cương mang về!

Trong đầu cô đột nhiên chịu sự khống chế hiện lên nguyên cốt truyện hai đứa con trai và nữ chính ngược luyến tình thâm, cái loại ngược luyến cẩu huyết đau gan đau mật đó, thật sự là do cô để ý.

Kiếp chúng còn chịu sự hạn chế của cốt truyện nữa, tự nhiên cần dây dưa với nữ chính!

quan tâm Tống Chiêm Cương và bạch nguyệt quang, nhưng cô quan tâm nhất là con trai !

Cô bước nhanh hơn: “Tiểu Hải Tiểu Hà!”

Hai em thấy cô, lập tức tiến lên kéo tay cô.

Khương Vân nhịn sự khó chịu trong lòng, liếc bàn tay Tống Nhã Lệ đang kéo vạt áo Tiểu Hà, hỏi hai em: “Các con mua gà về nhà ở đây chơi thế?”

bao giờ quản con trai chơi ở , tự rõ ràng chính là đợi kiến tiểu nữ chính, sợ con trai kết bạn cẩn thận hố. Bản đối mặt với tình huống , mới sâu sắc cảm nhận tâm trạng của cha lúc can thiệp hôn nhân của cô. Cô nếu đầu óc bình thường, cha hà tất can thiệp?

Cô lo lắng con trai sẽ chịu sự lôi kéo của mệnh cốt truyện, tự nhiên dẫn chúng tránh xa nữ chính.

Cô dẫn hai đứa con trai liền .

Tống Nhã Lệ tò mò cô: “Dì, cho trai nhỏ chơi với cháu?”

Khương Vân đầu cô bé, nữ chính hổ là nữ chính, tuổi còn nhỏ thông minh hào phóng, lớn lên thanh thuần xinh . Nếu là con gái của Tống Chiêm Cương và bạch nguyệt quang, cô liếc mắt một cái sẽ thích ngay.

Cô nhạt nhẽo : “Chúng về nhà việc, thể chơi với cháu.”

Tống Nhã Lệ bật : “Vậy cháu giúp việc nhé.”

Khương Vân bắt đầu mất kiên nhẫn: “Không , chúng hoan nghênh cháu!”

Cô mới quan tâm đối phương là trẻ con là cái gì, phàm là thể khiến con trai cô thương, nhất loạt xếp phe địch!

Khương Vân sửng sốt: “Con gái đen gì cơ?”

Tiểu Hải: “Mẹ Thiết Đầu con gái của Tống Chiêm Cương sinh trong sạch, là đen.”

Khương Vân và Phúc gia gia nhịn bật , cô vui vẻ vô cùng, ôm hai đứa trẻ đến chảy cả nước mắt. Cô chỉ con mèo đen bên cạnh: “Các con tưởng là đen như cái ?”

Mèo đen lập tức ngẩng đầu dựng lỗ tai, chăm chú cô.

Hai em hì hì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-ruot-cua-nam-chinh-hac-hoa/chuong-53.html.]

Tiểu Hà: “Không ? Mẹ Thiết Đầu trắng, là đen mà.”

Khương Vân liền giải thích cho chúng hiểu, kết hôn mà sinh con thì gọi là trong sạch, là đen: “Bây giờ họ kết hôn , thì là con gái đen nữa.”

Hai em cuối cùng cũng hiểu ý nghĩa của từ con gái đen, hóa là da đen, còn tưởng là một cô bé đen trông đặc biệt lắm cơ. Đã đặc biệt thì cũng chẳng gì đáng tò mò nữa.

Khương Vân dẫn Tiểu Hải nhào bột hấp bánh bột hoa màu.

Phúc gia gia dẫn Tiểu Hà đan chiếu cói, đợi trời nóng treo lên cửa sổ che nắng, còn thể trải phơi lương thực, nhiều công dụng.

Khương Vân nhào bột, nhóm lửa, Tiểu Hải phụ trách nặn bánh.

Bàn tay nhỏ bé của linh hoạt, nắm một nắm bột ướt ném ném tay dùng sức ấn một cái, liền thành một chiếc bánh tròn xoe, bên còn in dấu ngón tay út của bé, vô cùng đáng yêu.

Đang bận rộn thì Trịnh Tất Thần từ đại đội mang đến một bưu kiện, bên trong một bộ quần áo mùa hè, một đôi giày giải phóng của , còn một hộp thịt hộp, một cân cá khô, nửa cân lá .

Trước sẽ chia ở điểm thanh niên trí thức, chỉ là đồ ít, ăn hoặc ăn ít sẽ sinh lòng bất mãn, vài mâu thuẫn dứt khoát bảo bố gửi đồ ăn nữa. Bây giờ ăn chung ở chỗ Khương Vân, bắt đầu bảo bố gửi tới.

Anh đưa hết đồ ăn cho Khương Vân, kịp gì mặt bắt đầu nóng bừng, đỏ ửng. Từ khi nảy sinh tâm tư khác lạ với Khương Vân, cứ đối mặt chuyện với cô là đỏ mặt tim đập kiểm soát . Đặc biệt hôm nay Tống Chiêm Cương hươu vượn cái gì mà cha dượng, thấy Khương Vân càng căng thẳng: “Khương, Khương Vân, đồ ăn giao cho cô sắp xếp.”

Khương Vân hào phóng nhận lấy, vui mừng : “Thịt hộp , đồ đấy, chúng ... ừm, dùng mầm tỏi xào ăn, thơm lắm.”

Trịnh Tất Thần thấy cô chút khác lạ nào, trong lòng thở phào nhẹ nhõm đồng thời cũng chút mất mát khó hiểu.

ý gì với nhỉ, cho nên Tống Chiêm Cương câu đó cô cũng chẳng bận tâm.

Tâm trí Khương Vân đều đặt bữa trưa, để ý đến tâm sự của , hấp xong bánh bột hoa màu gắp , dùng nước nóng trong nồi chần qua rau chân vịt rau chân vịt xào tỏi, dùng thịt hộp xào nhanh một đĩa mầm tỏi, cuối cùng nấu một nồi canh trứng rau dại.

Thời thịt hộp là đồ hiếm, mùi thơm độc đáo vô cùng hấp dẫn, thịt màu hồng nhạt ăn kèm với mầm tỏi xanh mướt, còn canh trứng vàng óng, lập tức đẩy sự thèm ăn của lên đỉnh điểm, cuộc trò chuyện bàn ăn cũng sôi nổi.

Nhà Khương Vân xưa nay thói quen ăn chuyện.

Mọi ban ngày , cũng chỉ lúc ăn cơm mới đoàn tụ trò chuyện, cộng thêm hai đứa trẻ bảy tuổi, tự nhiên nhiều chuyện để .

Hai em và Phúc gia gia bàn bạc chuyện bán trứng gà, thảo luận đến mức mặt mày hớn hở, như thêm một món đưa cơm cho bàn ăn .

Mèo đen bên cạnh lặng lẽ uống nước linh tuyền của nó, chịu ăn thức ăn khác, đặc biệt là thịt hộp pha lẫn hương liệu nhân tạo, nó cũng thèm .

Trịnh Tất Thần phát hiện bàn ăn đều vui vẻ, ai nhắc đến tên cặn bã Tống Chiêm Cương , khỏi chút vui mừng.

Khương Vân phát hiện chỉ gặm bánh gắp thức ăn, liền quan tâm hỏi hai câu: “Trịnh thanh niên trí thức khỏe , ăn thức ăn? Không hợp khẩu vị ?”

Trịnh Tất Thần vội lắc đầu, mặt đỏ: “Rất hợp khẩu vị. đang nghĩ ăn nhiều quá , phát hiện béo hơn ?”

 

 

Loading...