Tiểu Hải : “Tại bà bán sáu xu? Chúng đều kiếm thêm .”
Bà lão: “Nếu bà cũng sáu xu, đều mua của các cháu mua của bà.”
Trứng gà hai em mang đến rõ ràng to hơn của bà một vòng, tính theo quả mà bán, tự nhiên chọn quả to mà mua.
Một quả trứng gà rẻ một xu, lúc thể ưu thế lớn, cho nên khi giỏ trứng gà của bà lão đó bán hết, bọn Tiểu Hải đừng hòng bán một quả.
Bà lão thấy vợ Tần qua, vội vàng chào mời: “Chị bạn già, mua trứng gà , năm xu một quả!”
Tiểu Hải chậm rãi : “Bà nội , trứng gà nhà cháu to hơn một vòng, bên trong lòng đỏ kép, sáu xu một quả.”
Thời gà mái ăn dinh dưỡng đủ, trứng hai lòng đỏ ít, nhiều gà mái ăn thằn lằn ngoài đồng mới đẻ trứng hai lòng đỏ.
Nếu ai đập một quả trứng hai lòng đỏ, đó chính là một điềm lành, thể c.h.é.m gió mấy ngày liền.
Tiểu Hải như , hai phụ nữ đang xổm bên chỗ bà lão chọn trứng gà lập tức hứng thú, mà vợ Tần vốn dĩ là nhắm họ mà đến, tự nhiên thẳng đến sạp hàng.
Bà lão bên cạnh cuống lên, bà lão một đôi giày bông nhung kẻ, là vải kaki đen gọn gàng sạch sẽ miếng vá, tóc chải bóng mượt, là gia đình cán bộ điều kiện .
“Chị bạn già, mua của ! Chị mua mười quả còn tặng chị một quả!” Bà sức thuyết phục.
Tiểu Hà tức giận đến mức má phồng to hơn.
Phúc gia gia mỉm : “Vẫn là để em gái tự quyết định mua gì , đồ ăn miệng , thể mua bừa , tinh tuyển lựa chọn kỹ càng mới .”
Trứng gà của bà lão quả nào cũng sạch sẽ, quả dính tia m.á.u hoặc dính phân gà, còn bên Tiểu Hải thì quả nào quả nấy nhẵn thín, vỏ đỏ vỏ trắng, sạch sẽ gọn gàng, lấp lánh ánh sáng ngọc ngà, là thấy thoải mái.
Mẹ vợ Tần , hỏi: “Chỗ còn bao nhiêu quả?”
Tiểu Hải: “Bà nội, bà lấy hết ạ?”
Mẹ vợ Tần gật đầu: “Nếu cháu giảm giá một chút bà lấy hết.”
Tiểu Hải mỉm , hất cằm về phía bà lão : “Bà nội, bà lão năm xu một quả, rẻ đấy, xem chừng cũng sáu bảy mươi quả, bà mua của bà cũng thế.”
Bà lão vốn đang tranh giành đến mức đỏ mặt tía tai bên cạnh lập tức ngẩn , chuyện gì thế ?
Mẹ vợ Tần cũng bật , hai nhóc sinh đôi, giống hệt , lớn lên tuấn tú thế , là khiến sinh hảo cảm. Lại còn giỏi giang thế , thật mang về nhà cháu trai!
Bà : “Sao cháu tự giảm giá, thà để bà mua của nhà khác ?”
Tiểu Hà và Phúc gia gia cũng tò mò.
Tiểu Hải khẽ : “Bà mua của nhà bà , cuối cùng cháu tặng bà một quả của cháu, đợi bà về nhà nấu cơm xem thử, sẽ mua của cháu .”
Bà lão: “............”
Cái thằng nhóc gian xảo nhà mày!
Mẹ vợ Tần ha ha: “Cháu sáu xu một quả, nỡ giảm giá một xu, vô cớ tặng bà một quả lỗ sáu xu, nghĩ ?”
Bà lão cũng trừng tròn đôi mắt đậu xanh chằm chằm Tiểu Hải, Phúc gia gia và Tiểu Hà, thậm chí cả bán rong bán gà con vịt con bên cạnh cũng tò mò chằm chằm bé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-ruot-cua-nam-chinh-hac-hoa/chuong-67.html.]
Tiểu Hải hề hổ căng thẳng chút nào, bé chậm rãi : “Bà nội mua nhiều như , là khách sộp, chắc chắn là quản lý nhà ăn. Nếu cảm thấy trứng gà của cháu , tự nhiên đến mua của cháu.”
Mọi thầm nghĩ: Quả nhiên là , bé chúng nghĩ .
Thời gia đình bình thường hiếm khi một lúc mua sáu bảy mươi quả trứng gà để đó, suy cho cùng để lâu sợ hỏng.
Tuổi còn nhỏ đầu óc , ánh mắt bé nhiệt tình thêm vài phần.
Mọi khen Tiểu Hải, Tiểu Hà còn tự hào hãnh diện hơn bé, chống nạnh phồng phồng má với bà lão.
Lần đến lượt bà lão tức phồng má.
Mẹ vợ Tần tự nhiên trứng gà của Tiểu Hải, bởi vì quả to, còn trứng hai lòng đỏ, xào đĩa trứng gà đó bà đập một quả trứng hai lòng đỏ đấy.
Quan trọng là lão già tham ăn trứng gà đặc biệt thơm!
Bà hào phóng, xem xem lấy hết.
Tiểu Hải: “Bà nội, là bà mua bốn mươi quả , nếu còn cần, ngày mai chúng cháu mang đến giao cho bà?”
Mẹ vợ Tần hiểu: “Tại ?”
Tiểu Hải lộ một tia ý : “Đủ cho nhà tự ăn, nhà ăn thì, ăn của bà lão cũng thế, còn thể tiết kiệm tiền.”
Những xung quanh phục , đứa trẻ e là tinh nhân!
Cậu bé như , đều thích mua trứng gà của bé, bà lão bên cạnh đều tâm phục khẩu phục, còn nửa điểm tâm tư cạnh tranh ác ý nữa.
Trứng gà của bằng , chịu thua.
Mẹ vợ Tần càng hai em càng thích, nhịn với Phúc gia gia: “Ông , cháu trai nhỏ nhà ông thật khiến thương, cái nếu lớn lên còn bản lĩnh đến mức nào .”
Phúc gia gia cũng tự hào hãnh diện như Tiểu Hà, khiêm tốn chút nào: “Đó là đương nhiên, hai đứa cháu trai của dựa bản lĩnh của cũng thể thành phố đấy.”
Trò chuyện một lát, vợ Tần liền họ là của đại đội nào, bà cũng tự xưng danh tính, đó hẹn phiên chợ giao đến ít nhất năm mươi quả trứng gà.
Con dâu bà quản lý nhà ăn của Ủy ban Cách mạng công xã, bà phụ trách mua sắm, quyền lực .
Thấy Tiểu Hải đến bán trứng gà một bàn xong mối ăn lâu dài, bà lão bên cạnh ghen tị đến mức nước mắt cũng chảy . Bà gần như phiên chợ nào cũng đến bán trứng gà, qua năm mới thể bán ba bốn mươi quả, lúc kém một quả cũng bán , từng ai mua lâu dài của bà a.
Mẹ vợ Tần tự nhiên sẽ đó ăn trứng gà nhà Tiểu Hải, cũng theo lời khuyên của Tiểu Hải, mua ba mươi quả từ chỗ bà lão.
Lại mua trứng gà thấy bà lão cán bộ mua của Tiểu Hải, họ cũng hùa theo mua, chẳng bao lâu trứng gà của hai em bán sạch.
Bán xong, chúng liền đó ăn lương khô, ăn trò chuyện với những bán rong bên cạnh.
Tiểu Hà mua hai con thỏ con, còn mua mấy con gà con vịt con, dù thấy động vật nhỏ là mua.
Phúc gia gia bảo bé vịt con thể mua, nhưng gà con nhất đừng mua, bởi vì dễ c.h.ế.t.