Thập Niên 70: Xuyên Thành Mẹ Ruột Của Nam Chính Hắc Hóa - Chương 90
Cập nhật lúc: 2026-04-06 23:11:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô : “ chỉ một ít lương thực tinh, với lúc đại đội mổ lợn, thể chia cho chúng vài cân thịt lợn .”
Trần Phúc Cơ kinh ngạc cô, chỉ thế thôi ? Còn tưởng sẽ sư t.ử ngoạm miệng, đòi phiếu công nghiệp, bông, vải vóc các loại chứ.
Xem ý của Khương Vân, là lúc gặt lúa mì chia cho cô vài trăm cân lúa mì, ăn tết mổ lợn chia vài cân thịt lợn là ?
Anh : “Thịt lợn ăn tết mới mổ, là ngoài mỗi tháng chúng cho cô một con gà để ăn.”
Một tháng một con?
Khương Vân và hai em cũng kinh ngạc, hào phóng quá, tháng nào cũng ăn gà, ở nông thôn thời buổi , đó là cuộc sống của đại địa chủ đấy.
Tiểu Hà: “Bác Trần, bác quá!”
Chú là cách gọi quen thuộc của , lúc gọi bác, chứng tỏ Trần Phúc Cơ là nhà .
Trần Phúc Cơ thấy dáng vẻ vui mừng của bọn chúng cũng đắc ý hẳn lên: “, một tháng một con, chuyện bàn bạc với bí thư đại đội trưởng của chúng .”
Đại đội bọn họ ngoài ấp gà con, còn nuôi ít gà mái và gà trống, để thu thập trứng giống. Ấp gà con tốn trứng giống, xã viên bình thường trong nhà thích nuôi gà trống, thì sẽ trứng gà thụ tinh, chỉ dựa thu mua còn tự nuôi một lứa. Những con gà mái đó đến thời gian cũng cần xử lý, thường đều là bán cho hợp tác xã mua bán, một tháng cho Khương Vân một con, bọn họ trả nổi.
Thế là bọn họ thỏa thuận xong, mỗi ấp gà con Khương Vân đến giúp đỡ một chút, thời gian khác cần quản. Sau khi thu hoạch lúa mì, bọn họ cho Khương Vân ba trăm sáu mươi cân lúa mì, một tháng một con gà, cuối năm cho ít nhất mười cân thịt lợn!
Chỉ những thứ còn đến một trăm đồng, thể chủ!
Mà hiện tại chính sách nuôi gà mở cửa, nhu cầu về trứng gà, gà thành phố vô cùng lớn! Đại đội bọn họ quyết định mở rộng quy mô ấp gà con, mở rộng quy mô nuôi gà của thôn , đến lúc đó cũng thể bán trứng gà và gà sống cho công xã. Bán gà con, gà sống, trứng gà, những thứ đều thể tăng thêm thu nhập nghề phụ cho đại đội, là một trăm đồng cỏn con thể so sánh .
Khương Vân liền hợp tác thử một năm , đến cuối năm tổng kết kinh nghiệm, tìm phương thức hợp tác nhất.
Trần Phúc Cơ liền mặt đại đội đồng ý, bọn họ đang ấp lứa gà con tiếp theo, bảo Khương Vân ngày mốt đến xem thử.
Khương Vân đồng ý, liền giữ Trần Phúc Cơ ăn cơm.
Trần Phúc Cơ khỏi nhà mang theo lương khô, cũng đói, liền đồng ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-ruot-cua-nam-chinh-hac-hoa/chuong-90.html.]
Khương Vân tiên hấp bánh bao bột ngô pha lúa mì trong nồi gian phía tây, nhân tiện hầm tương trứng gà. Tương nông thôn thêm hành, tép khô, thêm chút dầu, đậy miếng gạc lên hấp trong nồi là . Cô dùng mỡ lợn trộn bột mì luyện nồi gian phía đông, đó một bát canh trứng gà rau thập cẩm, rửa sạch cà chua, thái thành miếng nhỏ rắc một muỗng đường trắng, nhúm một tí muối trộn đều.
Trần Phúc Cơ ngờ nhà Khương Vân ăn ngon như , bánh bao pha bột mì tinh, canh trứng gà, tương trứng gà, cà chua ướp đường. Thời buổi , nhà vườn rau, trồng hai cây cà chua hiếm, hiếm là bữa cơm thường ngày thế mà nỡ lấy đường trộn! Người nhà quê một năm cũng gom đủ một cân rưỡi phiếu đường .
Đường trắng nhà Khương Vân tự nhiên là của Trịnh Tất Thần và Phúc gia gia, cô và hai em phiếu.
Trần Phúc Cơ ăn xong bữa cơm , càng thêm khâm phục Khương Vân, nhắc đến chuyện hôn sự, nhưng sợ Khương Vân ngại ngùng, liền lặng lẽ với Phúc gia gia.
Phúc gia gia xong, vội xua tay: “ cháu trai cháu đừng bận rộn, con gái nhà tâm tư đó.”
Mới từ một hố lửa nhảy , thể lập tức nhảy một cái hố khác, cho dù đàn ông đó vẻ tồi, nhưng nam nữ xa lạ đều mang theo con cái, còn mài giũa, e là dễ dàng như . Chuyện vẫn nên từ từ, đợi Khương Vân ý đó hẵng . Hơn nữa cho dù nhắc, cũng là để Khương Thịnh hoặc bác gái hai nhắc, ông nhắc thì tính là gì? Ông và Khương Vân bao giờ đến chủ đề riêng tư như , hổ lắm.
Trần Phúc Cơ hiểu , : “, ngày tháng còn dài mà.”
Anh Trịnh Tất Thần thích Khương Vân, ban đầu tưởng Khương Vân cũng thích Trịnh Tất Thần, thể gả cho thanh niên trí thức. thời buổi thanh niên trí thức ở nông thôn kết hôn với , hiếm nữ thanh niên trí thức gả cho nông dân, nam thanh niên trí thức lấy gái làng. Chủ yếu là đều mong về thành phố, mà kết hôn ở nông thôn, thể cả đời đều là nhà quê, thể về thành phố nữa. Đàn ông còn thể bỏ vợ con nhẫn tâm , phụ nữ chắc nhẫn tâm bỏ con cái.
Cho nên cảm thấy Trịnh Tất Thần và Khương Vân thành , sẽ đợi tìm cơ hội chuyện . Anh sớm gửi thư cho em họ bảo mấy ngày nay về, ước chừng ngày mốt là thể gặp mặt, để ấn tượng cũng dễ giới thiệu.
Buổi chiều hai em cắt hẹ và rau chân vịt, mang đến nhà bà ngoại tìm các chị chơi, Khương Vân tiếp tục ở nhà may quần áo.
Sau bữa tối Khương Vân liền giao cho Trịnh Tất Thần một cái ổ khóa và chìa khóa, bảo khóa cửa rào . Trịnh Tất Thần cũng hỏi, cô bảo khóa thì khóa.
Sáng sớm hai ngày , Khương Vân dậy dọn dẹp bữa sáng, ăn xong cô đến đại đội Trần gia một chuyến.
Trịnh Tất Thần gánh nước qua, cửa : “Mọi đoán xem tối qua xảy chuyện gì?”
Thấy gian xảo như , Khương Vân liền hiểu, chắc chắn là hái trộm cà chua của cô, đó tướng quân khóa chặn . , chặn thì chặn , gì đáng buồn ?
Hai em cũng tò mò, liền hỏi chuyện gì.
Trịnh Tất Thần đổ nước chum, : “Kinh Trạch Diễm vẫn luôn nhòm ngó cà chua của chúng , thấy đỏ Khương Vân hái, cô liền nhung nhớ tối ăn trộm. Kết quả chúng khóa , cô trèo , liền chui qua khe hở hàng rào cây. Nào ngờ, khe hở vốn lớn hai ngày nay mọc kín , cô kẹt trong khe cây, còn bụi gai kẹp c.h.ặ.t trái , haha, đừng nhắc tới t.h.ả.m cỡ nào.”