Vừa đến giờ ăn cơm, liền ai tìm nhà nấy.
Trịnh Tất Thần theo lệ cũ ăn ở chỗ Khương Vân, khiến một thanh niên trí thức ghen tị thôi. Đặc biệt là Khương Vân ngày nào cũng đổi món ăn, mà thanh niên trí thức trù nghệ , còn so đo lười biếng với , bữa nào cũng là bánh ngô hoặc bánh bột cứng ngắc, thậm chí sống sượng, sạn răng, bọn họ cải thiện cứ nhắm Trịnh Tất Thần mà ghen tị, đương nhiên sẽ thiếu lời mát mẻ bài xích .
Mọi cùng ăn cơm, món chính nhà nào ăn nhà nấy, rau dưa muối sẽ ăn chung.
Chiêm Quốc rau cải mầm xanh mướt nhà Khương Vân, thèm đến chảy nước miếng.
Khương Vân bảo bọn họ cứ ăn tự nhiên, nhiệt độ thích hợp rau trong vườn bây giờ mọc điên cuồng, rắc xuống vài ngày là lớn.
Vợ Chiêm Quốc lườm Chiêm Quốc một cái: “Sao thế, chê và nấu cơm ngon ?”
Tống Chiêm Quốc: “Ai ? Chẳng thấy nhà rau ăn lá ? Cô xem thật là, trồng chút rau ăn lá? Cả ngày dưa luộc nước muối thì là dưa muối.”
Tiểu Hà ha hả: “Nhà cháu cũng dưa muối!”
Tiểu Hải đấu tranh nội tâm một giây: “Muốn ăn thì đến ăn .”
Tống Chiêm Quốc ăn, e ngại ánh mắt của vợ, chỉ đành lén lút cãi : “Vậy dưa muối nhà cũng đặc biệt ngon?”
Vợ liền véo một cái eo , đau đến mức vội vàng tìm Tống Chiêm Quân.
Kết quả, nhà Tống Chiêm Quân còn xui xẻo hơn mắt to trừng mắt nhỏ, đến giờ vẫn ăn cơm!
Tống Chiêm Quốc: “ đang gì ? Thần tiên , chỉ việc ăn cơm?”
Trương Ái Anh kéo dài khuôn mặt: “Người khác đều vác bụng to đến gặt lúa mì, thì cô ở nhà nấu cơm, còn tưởng đang ấp trứng đấy!”
Vừa nóng mệt đói khát, Dương Kim Linh ở nhà gì, đến giờ vẫn mang cơm đến.
Cô !
Cả ngày lấy chuyện m.a.n.g t.h.a.i , lúc cô m.a.n.g t.h.a.i sắp sinh còn ở ngoài đồng bẻ ngô đấy! Trương Ái Anh liền Vương Thúy Hoa: “Mẹ một bó tuổi còn xuống ruộng?”
Vương Thúy Hoa: “Không xuống ruộng các nuôi ?”
Trương Ái Anh liền bĩu môi, chỉ là thiên vị con trai út , ngay cả con dâu út cũng thiên vị! Hồi cô mang thai, đừng là ba năm ngày một quả trứng gà, mười ngày cũng vớt một quả!
Đến lượt Dương Kim Linh, ba năm ngày một quả , còn cần xuống ruộng việc, kết quả lúc cơm cũng mang đến!
Trương Ái Anh vốn cũng bạo táo như , thật sự là lao động cường độ cao mệt quá đói quá , khó tránh khỏi so sánh với Dương Kim Linh một chút.
Anh em Đản Đản đói chịu nổi, liền chạy tìm Tiểu Hải Tiểu Hà. Tiểu Hà hai lời liền chia cho bạn một miếng, Tiểu Hải cũng chỉ do dự một giây liền chia sẻ.
Khương Vân mang cơm là theo sức ăn lớn của nhà, bánh của Trịnh Tất Thần là hai cái rưỡi hai quả trứng gà, Phúc gia gia là hai cái bánh hai quả trứng gà, cô và hai em mỗi một cái bánh hai quả trứng gà, đủ ăn no căng bụng.
Anh em Đản Đản lập tức vui vẻ xuống, ăn uống hớn hở, ngừng khen Khương Vân ngon, ngưỡng mộ hai em.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-ruot-cua-nam-chinh-hac-hoa/chuong-96.html.]
Áp Đản: “Thím ơi, thím còn cần con trai ? Thím xem con và Tiểu Hà giống , cũng ngoan.”
Nga Đản: “Xì, mày trai bằng Tiểu Hà ?”
Áp Đản: “Con và Tiểu Hà cùng , tôn lên Tiểu Hà càng trai hơn, chẳng lẽ ?”
Người lớn đều chọc .
Khương Vân gọi Trương Ái Anh qua ăn, cô thể chia một ít lót .
Trương Ái Anh xem, Khương Vân bánh xèo cuộn trứng gà, rau cải mầm xanh mướt, còn dưa muối thái sợi đều tăm tắp, cũng thứ gì quá xa xỉ, nhưng ăn đặc biệt thơm ngon thế?
Lại những nhà bọn họ, thái củ dưa muối thật sự là to nhỏ đều, dài ngắn bằng , cái như sợi tóc, cái to bằng ngón tay cái.
Cô cũng tức giận nữa, nhưng chịu ăn bánh của Khương Vân. Bố ăn, cô ăn ngon, đều ăn thì Khương Vân cũng nhiều như , dứt khoát đều nhịn đói.
Cô chỉ lấy nước cho nhà uống, xin Khương Vân, bọn trẻ con thèm ăn.
Khương Vân : “Trẻ con tình cảm , cùng chia sẻ . Rau nhà chúng nhiều ăn hết, chị lấy lót một chút.”
Rau cô nhiều, vốn là chuẩn cho đều nếm thử, liền đưa rau cho Trương Ái Anh, để bọn họ lót .
Nói vài câu, ăn xong vội vàng gặt lúa mì.
Bên Dương Kim Linh run rẩy tới. Vừa đến nơi, cô bắt đầu than vãn: “Nóng c.h.ế.t , nặng thế , Đản Đản hai đứa đón một tay? Chỉ đợi ăn sẵn thôi ?”
Trước Trương Ái Anh tính toán với cô , lúc một buổi sáng thật sự là mất mặt quá , Khương Vân về nhà ngay còn đảm đang hơn Dương Kim Linh ở nhà cả buổi sáng.
Anh em Đản Đản tuy là trẻ con, nhưng mót lúa mì tốn bao nhiêu sức lực !
Cô kéo dài khuôn mặt cầm cơm qua cho nhà ăn, thèm để ý đến Dương Kim Linh.
Dương Kim Linh lập tức càng tủi hơn, trực tiếp lên: “Sao thế, thế, nấu cơm còn nấu ?”
Vương Thúy Hoa: “Sắp trưa . Không còn tưởng cô ở nhà đẻ xong đấy.”
Dương Kim Linh tủi chịu : “ nhào bột, rửa rau, còn đun nước, xong chẳng ăn hai miếng...”
Vương Thúy Hoa vốn còn định mắng cô , lúc cũng sức lực, một bó tuổi đói đến mức hoa mắt ch.óng mặt cảm giác sắp ngất .
Tống Chiêm Dân chỉ lo ăn, cũng quan tâm chị dâu cả tức giận vợ kêu tủi , đói c.h.ế.t a! Ăn quá nhanh còn nghẹn một miếng, vội vàng rướn cổ uống nước nuốt xuống.
Dưa muối Dương Kim Linh mang đến trực tiếp lấy từ trong vại dưa muối thái to nhỏ đều, rửa, bên còn dính những cục muối vụn, mấy ăn một miếng ai đụng đến nữa.
Bọn họ bận rộn ăn cơm, bên Tống Trường Thuận liền bắt đầu mắng: “Ăn bữa cơm ăn đến tối mịt ? Vậy còn mang cơm ruộng gì? Về nhà từ từ mà ăn cho xong! Một đám lớn, luôn vài kẻ lười biếng trốn việc!”