Nàng liền ở cửa. Bí thư Trần để dễ chuyện cũng ở bàn việc, đơn giản bê ghế đối diện nàng. Giữa hai đặt một cái ghế nhỏ, bên còn để ít hoa quả.
Bí thư Trần bảo nàng đừng khách khí, cứ tự nhiên ăn.
Diệp Hoan , bình thường nha. Nàng liền thẳng: “Bí thư Trần, chuyện gì cứ thẳng là . Chuyện của phiền chạy vạy suốt, năm bảy lượt chậm trễ thời gian của để điện thoại.”
Bí thư Trần nàng , ha hả, cũng cảm thấy lo xa quá, là tính tình phóng khoáng.
Bí thư Trần gần đây thật sự t.r.a t.ấ.n đủ , mỗi ngày đều đau khổ đến mức màng nhĩ ong ong, thái dương giật thình thịch, cố tình bọn họ còn trốn thoát . Chuyện tào lao như , bọn họ trải qua đến bao giờ mới chấm dứt.
Nga
Hiện tại ngay cả lãnh đạo cũng lăn lộn đến mức tinh thần sa sút, nhưng bọn họ kinh tế cho Nam Thành, đôi khi là cán bộ thì chứ, còn phục tùng lợi ích chung của tập thể.
cũng t.r.a t.ấ.n như a.
Bí thư Trần nén tâm tư bóp c.h.ế.t đám đài phát thanh xuống, điều chỉnh cảm xúc, mặt treo nụ ôn hòa: “Cái đó , như , cứ thẳng nhé.”
“Cô chắc cũng ‘Đài phát thanh Nam Thành’ phát sóng chứ? Lưu chủ nhiệm đến những lời , lãnh đạo của chúng thực cũng tán đồng việc bọn họ quản lý đài phát thanh. Hiện tại động đến đối phương, là bởi vì phận đối phương đặc thù.”
Diệp Hoan hỏi đặc thù thế nào?
Bí thư Trần ho khan một tiếng, tầm mắt cũng nàng, chỉ : “Chủ yếu là nhà bọn họ ở Cách Ủy Hội, chúng cũng chỉ là công việc, đôi khi cũng thể nhượng bộ ở một phương diện.”
“Chuyện của cô lãnh đạo xong tức giận, bảo sang đài phát thanh giao thiệp. Ban đầu giao thiệp thuận lợi lắm, ngay từ đầu đối phương kiên quyết bắt cô ở phía màn.”
Bí thư Trần tiếp tục: “Về , lãnh đạo gọi điện thoại qua, đối phương mới từ từ nhả , ‘ thể cần phát thanh viên, chỉ cho cô một công việc chạy vặt, mỗi tháng trả cô 30 đồng tiền lương’. nghĩ cũng cô sẽ đồng ý, nên với cô.”
Diệp Hoan lẳng lặng mà cảm thấy kinh ngạc. Lãnh đạo gọi điện thoại qua mà đối phương còn như , cũng khó trách thể chạy tới với nàng chuyện ‘ thế phát thanh viên’, đây quả thực kiêu ngạo bình thường.
Trong văn phòng tiếp tục vang lên giọng của bí thư Trần: “Sau đó lãnh đạo nổi giận, đối phương mới chịu nhả , cho cô đến đài phát thanh việc, cô vẫn phát thanh viên, cần thế cho ai cả. Chuyện thế , lãnh đạo chúng kiên quyết phản đối và phê bình.”
Ngừng một chút, bí thư Trần chút khó xử : “Chính là vấn đề tiền lương, đại khái là trả cho cô 40 đồng một tháng, đó thời gian phát sóng theo sự sắp xếp của bọn họ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-ruot-vai-ac-cua-thien-tai-nam-chu/chuong-355-su-ngong-cuong-cua-luu-chu-nhiem-va-the-kho-cua-huyen-truong.html.]
Đều Diệp Hoan ở Lâm Thành chắc chắn nhận mức lương , nhưng tương đối mà , kết quả cũng coi như tệ.
Bí thư Trần vốn dĩ nhận tin liền định tìm , kết quả chạy mấy chuyến đến khu tập thể đều vồ hụt.
Đệ còn bận rộn hơn cả , một bí thư huyện ủy.
Hắn xong, thấy lên tiếng, bí thư Trần cũng chẳng màng giữ thể diện nữa, liền : “Vốn dĩ theo ý của lãnh đạo, mức lương thế nào cũng thể thấp hơn mức lương cô nhận ở đài phát thanh Lâm Thành. hạng mục đài phát thanh lúc đầu là do thư ký Chu đầu, phía cũng để bí thư mới đến quản lý.”
“Như , lãnh đạo chúng tiện nhúng tay quá nhiều.” Nói đến đây, bí thư Trần còn cố ý vẻ khổ sở : “Đệ , cô thể rõ lắm, lúc đầu chúng giao thiệp với đối phương, đối phương kiêu ngạo lắm.”
Diệp Hoan đối phương: “Nói thế nào?”
Bí thư Trần: “Đối phương ‘Huyện trưởng tính là cái gì, cho cái mặt thì mang ơn đội nghĩa. Hắn chỉ là một cái huyện trưởng quèn quản cái gì, bộ phận quản cũng là bí thư quản’, chính vì nên lãnh đạo cũng khó xử.”
Diệp Hoan: “Này... kiêu ngạo đến thế ?”
Diệp Hoan sợ ngây , nàng há hốc mồm, thật sự chấn động.
Nàng của đài phát thanh Nam Thành sẽ tung những chiêu trò ngu ngốc, nhưng cũng ngờ đối phương thể ngu ngốc đến mức , đây cũng quá là tìm c.h.ế.t .
Huyện trưởng dù cũng là phó lãnh đạo của Nam Thành, cũng là phó thủ của bí thư, kinh tế và công tác quản lý một vùng, bí thư và huyện trưởng thường xuyên hợp tác.
Cách Ủy Hội hiện tại lợi hại thật, nhưng sang năm phong trào kết thúc a. Lại năm 70, mà sắp là năm 76 .
Diệp Hoan ôm đầu , đối thủ tự tung chiêu ngu ngốc kéo chân , nàng cũng gì cho .
Bí thư Trần thấy há hốc mồm, liền mức độ là .
Muốn Diệp Hoan hiểu rõ hơn một chút, liền mắt là một con tiếu diện hổ. Hắn mặt nhưng trong lòng gì, ai hố cũng chừng. Nếu của đài phát thanh t.r.a t.ấ.n quá độc ác, cũng sẽ tích cực Diệp Hoan nhanh ch.óng đến đài phát thanh việc như .