Diệp Hoan chìm đắm trong cốt truyện, cô vô tri vô giác, cuối cùng mới : “Con trai lớn lên một chút, nó rốt cuộc cũng kiếm tiền, đó liền thu mua mấy gia tộc hào môn đỉnh cấp, cuối cùng sáng lập công ty của riêng .”
“Sau đó nó trở về tìm em gái.” Diệp Hoan thở dài, “Cuối cùng, chờ An An tìm em gái, mấy kẻ vẫn luôn bạo lực học đường con gái liền dùng tính mạng con bé uy h.i.ế.p con trai, đối phương yêu cầu con trai tự sát, còn dùng đủ loại ngôn ngữ vũ nhục con trai.”
Diệp Hoan: “Cuối cùng, con gái vì trai chịu nhục trực tiếp nhảy cầu tự sát.”
Trong phòng chỉ còn giọng từ từ của Diệp Hoan, trong giọng chút đau đớn, cô bỗng nhiên nhớ tới câu chuyện của tam thúc, tam thúc lúc đau đớn bao nhiêu, chắc hẳn con trai cũng đau đớn bấy nhiêu.
Cô bất tri bất giác đặt lên chiếc giường êm ái, đàn ông từ bên cạnh áp sát , cô vẫn chìm đắm trong loại cảm xúc , lúc cô bỗng nhiên thể cảm nhận nỗi bi thống tột cùng của thiên tài tiểu nam chủ trong văn.
Khi cô chuyện, chỉ cảm thấy n.g.ự.c như chặn , cả như tảng đá lớn đè nặng, nặng nề : “Sau đó, nó trả thù.”
Diệp Hoan chuyện cảm giác n.g.ự.c đau âm ỉ, cô : “Lúc , thăng chức, chức vị cao cao, tìm bọn chúng lâu lâu.”
“ chờ tìm bọn chúng, chính là sinh ly t.ử biệt, đó liền ngăn cản con trai trả thù.”
Tay cô đàn ông nắm c.h.ặ.t, từng câu , cô phát giác cổ tay bóp c.h.ặ.t, lực đạo lớn tựa như bẻ gãy cổ tay cô.
Anh trầm mặc thật lâu, giọng nghẹn , hỏi: “Sau đó thì ?”
Diệp Hoan hít thở thật sâu nhiều , mới : “Sau đó, An An phẫn nộ rời khỏi trong nước, liền bao giờ trở nữa.”
Nói tới đây, cô bỗng nhiên kích động xoay , vô tri vô giác gọi một cái xưng hô lướt qua trong lòng nhiều : “Lão công, em bỗng nhiên nghi ngờ An An những ký ức . Cho nên nó mới nhỏ như kiếm tiền, mới thể lợi dụng Điền Tam bọn họ tới tìm em thẻ.”
“Anh xem Ôn Ôn thẻ ngân hàng là gì ?”
Cô còn từ từ thêm một câu: “Em tìm nó chuyện, nó ‘6 tuổi kiếm tiền, 10 tuổi đại học, 13 tuổi du học’.”
“Anh nghĩ xem, một đứa trẻ con những thứ ?” Nói tới đây, đôi mắt cô chứa đầy nước mắt.
Nga
Đáy lòng cô đau âm ỉ, nước mắt trong mắt càng lăn càng nhiều.
Cho nên con trai cô từng tuổi thơ?
Hay là cô nghĩ nhiều?
Người đàn ông một câu , chỉ trầm mặc hôn sạch nước mắt của cô, đó khi mật với cô, lực đạo lớn hơn nhiều.
Sau một hồi mật, đàn ông ôm cô trong phòng một hồi lâu nhúc nhích.
Sau đó, bế Diệp Hoan sang phòng bên cạnh, cúi đầu hôn lên mí mắt cô, ôn thanh một câu: “Ngủ bảo bối nhi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-ruot-vai-ac-cua-thien-tai-nam-chu/chuong-526-con-ac-mong-cua-me-loi-hua-cua-cha.html.]
Nói xong liền dậy phòng khách hút t.h.u.ố.c hơn nửa ngày, trong quá trình , đàn ông vẫn luôn lên tiếng.
Diệp Hoan đều đau, n.g.ự.c càng là đau tức, cô cúi đầu hôn con gái một cái, hôn lên trán con trai vài cái, cuối cùng ôm con trai mới nghiêng ở mép giường, cô dựa giường, vẫn luôn quấy rầy chồng.
Thời gian , phòng ngủ và phòng khách đều yên tĩnh, Diệp Hoan nghẹn ngào một hồi lâu cảm xúc cũng hòa hoãn .
Cô cẩn thận suy nghĩ cốt truyện mà thiên tài nam chủ trong văn trải qua, dám nghĩ, nghĩ đến nước mắt liền chảy ngừng.
Chỉ khi văn tự, những con chữ đó đều lạnh băng.
nghĩ đến việc đây là những gì con trai thực sự thể trải qua, nỗi đau đó liền giống như d.a.o cùn, từng chút từng chút cứa tim cô, đau đến mức cô hô hấp cũng khó khăn.
Ngay khi cô cảm thấy sắp ngạt thở, tiếng bước chân “lộc cộc” hữu lực của đàn ông vang lên, cô ngẩng đầu liền phát hiện trở .
Người đàn ông ở mép giường, dùng ngón cái lau khô nước mắt nơi khóe mắt cô, thấp giọng hỏi: “Đã ?”
Diệp Hoan lên tiếng.
Người đàn ông cúi đầu hôn lên khóe mắt cô, cuối cùng nắm lấy tay cô, in một nụ hôn lên mu bàn tay mới hỏi: “Tức phụ nhi còn hỏi, trong giấc mơ, lúc em ở ?”
Diệp Hoan hoãn một lát, mới mắt : “Ân em…”
“Em lúc cùng tư bôn bỏ trốn.”
Cô dứt lời, liền cảm giác đàn ông siết c.h.ặ.t cổ tay cô, lực đạo lớn sắp gãy tay cô.
Anh cúi đầu c.ắ.n nhẹ vành tai cô: “Tức phụ nhi đừng nữa, tin.”
“Anh chỉ tin tức phụ nhi mắt là bảo bối cả đời của , em yên tâm, sẽ để con trai con gái lên con đường như .”
Anh xuống bên cạnh, nắm c.h.ặ.t t.a.y cô: “Em đem tâm giao cho chồng em, vui vui vẻ vẻ là .”
Nói xong, dùng cằm cọ cọ đỉnh đầu cô, ôn nhu hỏi: “Tức phụ nhi, còn gì nữa ?”
Diệp Hoan trầm ngâm một lát, : “Ân, sang năm khôi phục thi đại học, em nghĩ qua hai năm nữa là thi đại học. Bên Bộ Văn hóa, em cảm thấy em cần bồi dưỡng một chút nhân mạch cho .”
Người đàn ông vẫn luôn yên lặng cô , phối hợp hỏi: “Còn gì nữa?”
Khôi phục thi đại học.
Tin đủ để khiến đầu óc Cố Diệp Lâm nổ tung, nhưng đêm nay Cố Diệp Lâm chịu đả kích quá lớn: con cái bán, vợ bỏ trốn, cuối cùng con cái chịu hết cực khổ mà c.h.ế.t.