Cố Ninh An ba , khi cúi đầu, nước mắt từng giọt lăn xuống.
“Con trai, hành vi bảo vệ của con là , ba tán thưởng.”
Bên tai còn vang lên giọng nhu hòa của ba, ông : “ con còn nhỏ, 18 tuổi, các con đều là trẻ con, đều là những đứa trẻ mà ba bảo vệ, ?”
“Sự khỏe mạnh, hạnh phúc, cùng với năng lực chịu đựng thất bại của các con, là điều cha theo đuổi cả đời.”
Nước mắt nơi khóe mắt ba lau khô, ba : “Bảo bối , chính chân chính, hơn nhiều so với việc con ích lợi gì. Nếu con thành tài thì vẻ vang cho đất nước, nếu năng lực bình thường thì vui vầy gối cha .”
Ba gắt gao ôm lòng, vô hạn yêu thương : “Ba đều vui vẻ như .”
Cố Ninh An cúi đầu, trầm mặc thật lâu, cuối cùng mới hỏi: “Ba ba, con là thiên tài, con học theo khuôn khổ ?”
…
Cố Diệp Lâm xoa đầu con trai .
Hoãn một lát, nhấn mạnh một câu: “Bất quá con trai, nếu con kiếm tiền, đều chờ khi con 10 tuổi, ?”
“Về ngoài cũng cần theo, ai thể giữ sơ tâm lợi ích.”
Anh nghĩ nghĩ, bổ sung một câu: “Ân tình cũng thể. Chúng thể đặt nguy hiểm, hiểu ?”
Cố Ninh An ngẩng đầu ba, nhất thời lên tiếng.
“Con trai, con thật sự xảy chuyện gì, con cả đời sẽ hết nước mắt.”
Ba cúi đầu hôn lên trán , đó tiếp tục : “Mẹ con mơ thấy các con gặp chuyện trong mơ, cô đều ngày đêm bất an. Các con thực sự mệnh hệ gì, cô sẽ sống nổi.”
Nga
“Bảo bối , hứa với ba. Đừng mạo hiểm ?”
Giọng ba chỉ nhu hòa từ ái như , mỗi khi ba một câu, trái tim liền đập theo một nhịp.
Cố Ninh An tháo bỏ lớp phòng , cứ như dựa đầu n.g.ự.c ba, tiếng tim đập của ba, sờ tiếng tim đập của chính , mới cảm giác loại cảm giác sống .
Bàn tay nhỏ của nắm lấy áo ba, ba từng tiếng từng tiếng trấn an , bảo ban , ông : “Con trai, cần vội, chúng cần vội. Chúng cần nhiều tiền, nhà chúng cũng cần nhiều tiền, buông bỏ tâm tư ?”
Cố Ninh An vốn dĩ lập tức kiếm tiền, nhưng thấy ba lo lắng như , đành một tiếng: “Vâng.”
Nghĩ nghĩ, hỏi một câu: “Ba ba, con tích tiền tiêu vặt cho ?”
Ba cuối cùng xoa đầu : “Được.”
Sau khi trấn an con trai, đêm hôm Cố Diệp Lâm trông hai đứa nhỏ đến khuya mới ngủ.
Ngày hôm riêng với Tằng tẩu, chờ Tạ Kỳ Thành trở về, bảo Tạ Kỳ Thành nhất định trông chừng bọn trẻ, cho phép chúng chợ đen, cho phép chúng gặp Điền Tam bọn họ.
Hiện tại Tạ Kỳ Thành ở đây, đành để Tằng tẩu chú ý nhiều hơn, chờ Tằng tẩu đồng ý mới .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-ruot-vai-ac-cua-thien-tai-nam-chu/chuong-530-tam-long-cha-me-bi-mat-tra-no.html.]
Thời gian đó, Cố Diệp Lâm vẫn luôn sớm về trễ, khi ngoài nhiều chuyến, liền ở trong căn phòng thuê riêng bên ngoài khu nhà nhiều ngày radio, máy phát thanh, liên tục thức trắng nhiều đêm, mới tìm riêng Điền Tam và Nguyên Nhất tới.
Cố Diệp Lâm tổng cộng 10 cái radio và 20 cái máy phát thanh, cộng thêm những cái radio và máy phát thanh từ , tổng cộng là 30 cái máy phát thanh và 40 cái radio.
Cố Diệp Lâm chỉ đống radio và máy phát thanh đất, đó : “Các mang những thứ bán, cũng đủ trả nợ .”
“Máy phát thanh, 200 đồng một cái, 10 cái là 2000, 30 cái máy phát thanh cũng gần 6000 đồng. 40 cái radio, radio 120-150 đồng một cái, cũng hơn 5000 đồng, bất kể các nợ bao nhiêu tiền đều đủ .”
Đầu Cố Diệp Lâm vẫn luôn ong ong, day day thái dương, chờ cơn đau đầu căng thẳng giảm bớt một chút, mới : “Đừng tìm con nữa, chúng nó còn quá nhỏ.”
Anh dứt lời, “bịch” một tiếng, hai liền quỳ xuống.
Điền Tam và Nguyên Nhất chấn động quỳ mặt đất, nức nở : “Xin ân nhân.”
Điền Tam, Nguyên Nhất: “Ân… ân nhân, tiền chúng thể nhận.”
Cố Diệp Lâm giơ tay bảo họ mang : “Cứ coi như cho các mượn, phiền các về để ý tình hình chợ đen một chút. thấy bóng dáng hai đứa con ở chợ đen.”
Thật là đáng thương tấm lòng cha trong thiên hạ a.
Cố Diệp Lâm vì gấp máy móc , đem ngày nghỉ phép tích lũy trong quá khứ dùng gần hết .
Vừa lời , Điền Tam hai càng thêm áy náy: “Xin ân nhân, chúng sẽ tới tìm tiểu thiếu gia nữa. Cũng xin ngài yên tâm, chúng sẽ để tiểu thiếu gia bọn họ xuất hiện ở chợ đen.”
Hai năng khí phách, thật sự dập đầu mấy cái.
Cố Diệp Lâm liền : “Bảo đảm chúng nó năm đừng chợ đen là .”
Hai tự nhiên .
…
Cố Ninh An và Cố tam thúc tới cửa thấy tiếng :?
Cố Ninh An ngẩng đầu tam gia gia.
Tam gia gia bế lên, còn nhéo nhéo tai , nhẹ giọng : “Ba cháu đúng đấy, các cháu còn quá nhỏ.”
Cố Ninh An:?
“Cháu trong mơ cháu thể kiếm tiền, thì đừng vội a .”
Cố Ninh An: “Vâng.”
Tam gia gia liền xoa đầu , : “Ngoan.”
Cố Ninh An đối với chuyện thực cũng quá để ý, ba thật sự lo lắng như , thì chỉ còn cách nghĩ biện pháp khác.