Cố Ninh An nghĩ nhiều, chỉ : “Hơn 18 tuổi .”
“18 tuổi .” Diệp Hoan vắt chéo chân bên đống lửa, thở dài một tiếng: “Vẫn là một đứa trẻ con thôi.”
Cô xong câu đó, liền thấy con trai trộm cô một cái, bộ dạng như " thấu cô , đừng giả vờ nữa".
Diệp Hoan: “...”
Diệp Hoan cái não động cho vui vẻ một chút.
Bất quá cô vẫn nghiêm túc gật đầu: “ , bảo bối , đó là ước mơ của .”
Diệp Hoan: “Chúng thể vì khó khăn liền từ bỏ ước mơ, chỉ là sẽ cẩn thận hơn chút.”
Cố Ninh An một cái. Cậu cảm thấy bắt bọn họ chỉ là trong giới giải trí, rốt cuộc cùng tư bôn ở kiếp , đến bây giờ vẫn xuất hiện .
Cố Ninh An thở phào một , trầm mặc một lúc lâu, hai bàn tay nhỏ xoa xoa .
Lần yên lặng một hồi lâu, mới : “Nếu thật sự kiên trì theo con đường giải trí, lời con . Còn nữa, nhà họ Cố sẽ tìm gây phiền toái, cho dù tìm phiền toái con cũng thể bảo vệ .”
Cậu yên lặng đó, giọng vô cùng trấn định, Diệp Hoan càng thêm cảm giác chân thật.
Cô thuận miệng tiếp lời: “Con quản ?”
Thế còn thiên lý ?
Cố Ninh An đầu cô một cái, thuận miệng : “Nếu đồng ý với con, con sẽ trở về cho ba, còn bà nội, ở Hồng Kông gặp nguy hiểm.”
Diệp Hoan: “...”
Sợ con trai ngủ ngon, Diệp Hoan cũng dám rời quá xa, nhưng bọn họ gì để ăn.
Bọn họ cần kiếm đồ ăn.
Lúc tối qua lên, Diệp Hoan hình như phát hiện bên đảo chút đồ ăn, chỉ là cô cũng phân rõ ở , dám quá xa.
Con trai tuy rằng trong mơ thấy nhiều chuyện, là một đứa trẻ, nhưng Diệp Hoan vẫn chút cảm giác chân thật.
“Mẹ, chúng kiếm đồ ăn .”
Diệp Hoan còn đang do dự với con trai thế nào, liền con trai câu .
Diệp Hoan gật đầu, cô đưa túi xách cho con trai ôm. Lúc ngoài còn thử nhiều , cô phát hiện con trai quả thực giống đứa trẻ 3-4 tuổi, khi gặp nguy hiểm còn nhắc nhở.
Sau khi thử nhiều như , cô cũng yên tâm hơn.
Cô dập tắt lửa, cất bật lửa và d.a.o nhỏ túi chuẩn cõng khỏi hang động.
Nga
Cố Ninh An thấy con d.a.o quân đội Thụy Sĩ , thoáng qua, còn : “Mẹ, đưa d.a.o cho con.”
Diệp Hoan con trai sẽ tùy ý dùng d.a.o thương, liền đưa con d.a.o Thụy Sĩ cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-ruot-vai-ac-cua-thien-tai-nam-chu/chuong-568-mong-tuong-cua-me-su-ung-ho-cua-con.html.]
Cố Ninh An nhận lấy liền phát hiện con d.a.o rẻ, điều kiện kinh tế của hiện tại mua nổi thứ .
Chờ cõng lên, thuận miệng hỏi lai lịch con d.a.o .
Diệp Hoan cõng con trai khỏi hang động. Giày của cô tối qua đều rơi mất, chân trần núi thật sự chỗ nào cũng quen, cô cố gắng những chỗ nhiều lá rụng, nhưng sợ rắn, còn dùng gậy dò đường .
Nghe con trai hỏi cái , cô thuận miệng là một bạn tặng. khi cõng con trai ngoài, cô vẫn chút sợ hãi.
Có lẽ thấy cô quá sợ hãi, Cố Ninh An đành tùy ý kể một cảnh tượng kiếm tiền kiếp cho . Có những cảnh tượng kinh tâm động phách, quả nhiên, chỉ chốc lát sự chú ý của thu hút.
Cố Ninh An : “Mẹ, chờ chúng hái chút quả ăn , đó chúng sẽ về hang động, chân thích hợp bên ngoài.”
“Đồ ăn mặn cũng cần lo lắng, trở về con sẽ bẫy, đến lúc đó chúng bắt thỏ ăn.”
Cậu ôm c.h.ặ.t cổ , đau lòng : “Mẹ, nuôi con khôn lớn, con cũng sẽ phụng dưỡng khi về già. Cũng sẽ hiếu thuận với thật .”
Cố Ninh An: “Đừng sợ, ở trong núi con quen thuộc, con thể giúp chúng sống sót.”
Bước chân Diệp Hoan khựng . Cô rừng cây rậm rạp, còn lớp đất mềm mại, cả một đoạn đường phát hiện cũng rắn cô mới yên tâm ít.
Chờ đến một khu vực cây ăn quả, cô mới dừng gốc cây lên.
Cô thấy những quả đỏ tươi, vàng rực, còn chút xanh mướt treo cây. Đây là một khu rừng cây ăn quả rậm rạp, ngoại trừ quả óc ch.ó , những loại quả còn cô một cái cũng .
Cô thu hồi tầm mắt, trầm mặc một hồi lâu, mới nhỏ giọng hỏi: “Con trai, trong giấc mơ con thật sự chịu nhiều khổ ?”
Cố Ninh An trầm mặc.
Một lúc lâu , mới : “Cũng tạm, tính là quá khổ.”
Cậu còn tò mò hỏi: “Sao ?”
Diệp Hoan thuận miệng đáp: “Trong thoại bản đấy. Mẹ mơ thấy chúng đều ở trong một quyển thoại bản.”
Cố Ninh An ngẩn . Bọn họ sống trong thoại bản ?
Cậu là nam chính trong thoại bản, giải thích nhiều, Cố Ninh An đối với cái quá để ý. Cậu ngược để ý suy nghĩ của hơn. Từ khi còn nhỏ phát hiện giấu kỹ.
Ít nhất những chuyện cô sợ rắn, sợ chuột, sợ sâu bọ, ngay cả ba cũng .
Cho nên, cô kỳ thật vẫn luôn cảm giác an .
Cố Ninh An: “Cho nên, chính là vì như , mới vẫn luôn cảm giác an ?”
Diệp Hoan "ừ" một tiếng.
Cố Ninh An trầm mặc một hồi lâu, bỗng nhiên ôm cổ cô : “Mẹ.”
Diệp Hoan "ơi" một tiếng.
Cố Ninh An bỗng nhiên một câu: “Mẹ, vĩnh viễn là của con.”