Trên thực tế, kết quả cuối cùng như tát thẳng mặt nàng và chồng vài cái đau điếng.
Bao gồm cả Cục Công an của mấy thành phố cũng , vẫn như cũ tra .
Chồng nàng khi trở về phân tích thế cục cho nàng, cuối cùng suy đoán một thông tin: thủ pháp La Nhị và La Nhị mất tích giống với thủ đoạn mà Cố gia từng gặp đây.
Cho nên cuối cùng chứng minh rằng, kẻ màn đều là cùng một nhóm .
Manh mối thì đấy, nhưng bọn họ chẳng tìm đầu mối nào.
Diệp Hoan còn nghĩ nhiều hơn một chút. Cố gia và nhà đẻ nàng tồn tại kẻ thù chung nào ?
khả năng a.
Đừng đến gia đình việc thiện như Cố gia, chỉ đến chỉ thông minh như Thẩm Kiều Mai Thẩm nữ sĩ, nếu thật sự lưng tồn tại một kẻ thù lớn đặc biệt, thì sớm đủ cho bà c.h.ế.t tám trăm .
Cố tình, Thẩm nữ sĩ vẫn còn nhảy nhót tưng bừng, thỉnh thoảng nhảy nàng ghê tởm một phen.
Đêm nay gió đêm lớn. Diệp Hoan chằm chằm bầu trời đêm bên ngoài để lý giải những manh mối rối rắm. Nàng cứ cảm thấy, từ khi nàng xuyên qua tới nay, những sự việc xảy xung quanh nàng cứ như một mớ len lộn xộn, gỡ cái thì cái rối tung lên.
Gần đây chồng nàng còn nhiều công tác hội nghị ở tòa thị chính cần họp, đặc biệt là sắp tới cuối năm, càng bận rộn.
Diệp Hoan tự thấy cảm xúc của , nàng mang áp lực về nhà, nên mấy ngày nay đều ở công ty đến tận khuya mới về. Tình trạng kéo dài nhiều ngày.
Tiếng gió rít gào thổi qua, tiếng bước chân vang lên. Diệp Hoan đầu cũng là ai tới.
Mấy ngày nay Diệp Hoan rõ ràng gầy một vòng. Nàng ở nơi đó, màn đêm đầy , trông càng thêm đơn bạc.
Thẩm Nhất Minh tới, trầm mặc một lát, hỏi nàng: “Vẫn đang suy nghĩ ?”
Diệp Hoan bầu trời đêm, ừ một tiếng: “Cũng trách em. Lúc con bé lớn tuổi, em giới thiệu cho một , em mới bảo con bé rảnh thì qua bên , đến lúc đó để rể gọi mấy thanh niên tài tuấn về, hoặc là cùng ở chung một chút, xem khả năng thành đôi .”
Tay Thẩm Nhất Minh khựng , cuối cùng vẫn khoác chiếc áo khoác lông mang theo lên nàng. Anh bao bọc lấy thể nàng xong mới : “Em nghĩ tới ? Nếu cô mất tích, thì dù em bảo cô tới tìm em, cô cũng sẽ biến mất.”
Bầu trời đêm nay kỳ thật tương đối sáng sủa, thưa thớt vài ngôi treo trung. Từ văn phòng , thấy ánh đèn rực rỡ dải Ngân Hà, cũng cảm giác khói lửa nhân gian lâu gặp.
Diệp Hoan xong lời Thẩm ca liền trầm mặc lên tiếng.
Bởi vì lời , thể nghi ngờ là sự thật.
Hai đều trầm mặc một lát, Thẩm Nhất Minh mới lên tiếng phá vỡ sự tĩnh lặng , hỏi: “Em, hiện tại em ước mơ gì ?”
Diệp Hoan cũng nghĩ nhiều, theo bản năng liền : “Ước mơ ? Chính là tìm nhị nhị . Sau đó, lấy xong giải thưởng ở Hollywood liền trở về.”
Thẩm Nhất Minh: “Sau đó còn gì nữa ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-me-ruot-vai-ac-cua-thien-tai-nam-chu/chuong-859-loi-thu-nhan-duoi-anh-sao.html.]
Diệp Hoan cúi đầu nghĩ nghĩ, : “Còn nữa thì chính là em hy vọng một nhà êm ấm, hy vọng thiên hạ thái bình, hy vọng nhân gian càng nhiều sống .”
Diệp Hoan: “Em khát vọng thái bình thịnh thế, thích những nơi ấm áp.”
Thẩm Nhất Minh tạm dừng một lát, mới : “Em cũng thật bác ái.”
Thấy Diệp Hoan đầu , mới với nàng hỏi: “Em ? Em và cha em giống .”
Diệp Hoan: “Cha em?”
Thẩm Nhất Minh gật đầu: “Ừm, chính là cha liệt sĩ của em, tên là Diệp Chiêu Quân ?”
Diệp Hoan gật đầu: “ , Tam thúc cũng như thế. thế gian nhiều thêm chút ấm áp gì ? Thế giới vô sống thôi dùng hết sức lực , nhiều thêm chút ấm áp, cho dù chỉ là ánh sáng dư thừa, cũng sẽ cho bọn họ nhẹ nhàng hơn chút.”
Thẩm Nhất Minh trầm mặc.
Khi ngẩng đầu nàng, phảng phất như từ trong con ngươi nàng thấy vô vì .
Đầu ngón tay khẽ động, đáy lòng một ý niệm hiện lên, giữa môi răng bỗng nhiên tràn một câu nhẹ: “Hoan Hoan, một chữ, danh Niệm Chiêu…”
Nga
Diệp Hoan rõ lắm, nàng hỏi cái gì.
Thẩm Nhất Minh bỗng nhiên bừng tỉnh, lắc đầu mới bầu trời đêm bên ngoài, : “Em hiện tại còn cảm thấy nhị của em và thích hợp ?”
Diệp Hoan cảm nhận gió đêm thổi tới, chỉ : “Không cảm thấy.”
Thẩm Nhất Minh: “Vì ?”
Diệp Hoan: “Hà Di tâm tư sâu. Con bé là một cô gái tương đối tự ti, nó thích hợp tìm một tâm ý yêu thương nó.”
Thẩm Nhất Minh đáp một chữ “Ồ”.
Khi hai , Thẩm Nhất Minh như như che chắn ở phía gió, đây là thói quen dưỡng thành nhiều năm.
Diệp Hoan bỗng nhiên dừng bước, đầu , : “Thẩm ca, em trải qua những gì, nhưng em cứ cảm thấy sống vui vẻ. Em hy vọng vui vẻ, nếu em gì thể khiến vui vẻ, em sẽ nguyện ý .”
Diệp Hoan: “Em hy vọng quãng đời còn của cũng tràn ngập quang minh và ánh mặt trời.”
Thẩm Nhất Minh khựng , ngón tay khẽ nhúc nhích, bàn tay nắm c.h.ặ.t thành quyền.
Anh lên tiếng.
Diệp Hoan dừng để bước lên một bước. Nàng thử che chắn ở phía gió, đó nhoẻn miệng với , nàng : “Còn nữa, Thẩm ca, sự nghiệp diễn xuất của em, cảm ơn vì bầu bạn.”
Diệp Hoan: “Em vẫn luôn , kỳ thật mặc kệ là bảo vệ em tạt axit hủy dung, là đơn thương độc mã xã đoàn giải quyết phiền toái, em thật sự cảm kích .”