Thập Niên 70: Xuyên Thành Mỹ Nhân Nhát Gan, Tôi Được Thủ Trưởng Sủng Tận Trời - Chương 153: Tôi xui xẻo bao nhiêu năm nay, sẽ không có lúc may mắn đâu

Cập nhật lúc: 2026-04-09 01:45:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lão Hướng, còn đó gì, rót nước cho khách .”

 

Hướng tẩu t.ử mỹ mãn cất nửa gói kẹo sữa trong tay tủ bát, còn từ bên trong chuyển mấy cái ghế cho bọn họ .

 

Thẩm Đường với đàn ông ở vị trí cùng: “Thật ngại quá, phiền , Phạm nãi nãi những năm nay vẫn luôn chăm sóc bọn họ, cho nên mang chút đồ qua đây, hôm nay chợ đông, cháu liền mua một gói đường đỏ...”

 

xong, Hướng tẩu t.ử lập tức tới, giật lấy đường đỏ cô lấy từ chỗ Tô Hiểu Hiểu qua.

 

“Tới thì tới , còn mang quà cáp gì chứ, thật là, mau , thím pha bát nước đường cho cô uống.”

 

Thẩm Đường và Tô Hiểu Hiểu liền xuống ghế.

 

Phạm Dương rửa tay , thấy Thẩm Đường cũng vui vẻ, đây chính là Thần Tài của bé.

 

“Chị Thẩm Đường, chị tới đây?”

 

Ánh mắt Thẩm Đường ôn hòa: “Mua cho em đôi giày, bảo em về thử một chút, nếu chị còn mang trả.”

 

Phạm Dương thôi, nhắc nhở nữ đồng chí vướng bụi trần một chút, giày mua thì thể trả nữa.

 

Thôi bỏ , cô cũng ý , cùng lắm thì bảo bà nội sửa một chút.

 

Hướng Minh ở phía hút xong điếu t.h.u.ố.c, cuối cùng cũng lên tiếng: “Phạm Dương, nhà các cháu ở Hải Thị còn họ hàng ?”

 

Phạm Dương gãi gãi đầu: “Cái đó thì .”

 

Thẩm Đường chú ý tới sự nghi ngờ lóe lên trong mắt Hướng Minh, liền chắc chắn tin là họ hàng nhà Phạm nãi nãi.

 

vội giải thích.

 

từng với khác cô là họ hàng của nhà họ Phạm, trong đại viện sở dĩ sẽ lưu truyền cô là họ hàng nhà họ Phạm, là lúc đó Dương Thành thuận miệng với khác.

 

Cô mặc nhận chuyện , là vì để chăm sóc nhà họ Phạm hơn mà thôi.

 

Mạo giải thích với một xa lạ, đó mới gọi là khiến nghi ngờ.

 

Phạm Dương tiện giải thích là bởi vì ăn trộm đồ mới khiến Thẩm Đường nữ đồng chí lòng tràn trề, cứ khăng khăng qua đây giúp đỡ bọn họ.

 

Liền tìm cái cớ: “Chị Thẩm Đường... là họ hàng bên bà nội em, đúng, là bên bà nội em.”

 

Phạm Dương xong, chột ho một tiếng: “Cái đó, chị Thẩm Đường, chúng về thôi, bà nội chắc đợi sốt ruột .”

 

Thẩm Đường buồn vò tóc bé.

 

Phạm Dương trừng đôi mắt to, ngăn cản nhịn xuống, dù cũng là Thần Tài của , còn cứu em gái, mặc dù kiểu tóc quan trọng, nhưng... sờ thì sờ .

 

Ầy, ai bảo bé nợ chứ.

 

Thẩm Đường lưu luyến, dẫn Phạm Dương cùng về nhà họ Phạm.

 

Đảo mắt dò la tin tức của Hướng Minh, mà là cô năng lực của , mặt một tên gián điệp ngụy trang nhiều năm như , cô nhiều thêm một câu, nhiều thêm một động tác lẽ đều thể vấn đề.

 

Bọn họ , Hướng Minh quả nhiên sinh lòng nghi ngờ.

 

Ông bảo Hướng tẩu t.ử trong nhà, ngóng chuyện của bọn Thẩm Đường: “Sao từng nhà họ Phạm còn họ hàng?”

 

Hướng tẩu t.ử trợn trắng mắt: “Họ hàng gì chứ, nếu thật sự họ hàng, nhà họ Phạm bọn họ còn thể trông mong chút khẩu phần ăn trong miệng chúng , còn là thằng nhóc họ Dương , nổi nhà họ Phạm sống quá khổ, tìm quân nhân qua đây ngóng tình hình nhà họ Phạm.

 

Phạm Trung là vì của quân khu bọn họ mà hy sinh, những quân nhân đó nhà họ Phạm sống khổ, luôn qua đây điều tra xem .

 

Nhà họ Phạm cũng là đại vận, gặp một đại tiểu thư mềm lòng nhiều tiền, cô gái nhỏ xem, tay thon trắng, tóc đen nhánh bóng mượt, quần áo mới tinh trơn tru, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo hồng hào, một cái liền xuất từ gia đình giàu , trong tay tùy tiện lọt chút đồ, liền đủ cho nhà họ Phạm sống .

 

Lúc giặt quần áo từng về phía nhà họ Phạm, cô gái thích đứa ngốc nhỏ nhà họ Phạm, cũng đúng, đứa ngốc đó gầy thì gầy một chút, sốt hỏng đầu óc, nhưng lớn lên quả thật đáng yêu xinh , nếu là một đại tiểu thư, cũng nguyện ý lọt chút tiền cho nhà họ Phạm.”

 

Hướng Minh kẹp điếu t.h.u.ố.c giữa ngón giữa và ngón trỏ, cách khóe miệng một .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-my-nhan-nhat-gan-toi-duoc-thu-truong-sung-tan-troi/chuong-153-toi-xui-xeo-bao-nhieu-nam-nay-se-khong-co-luc-may-man-dau.html.]

Hồi lâu, ông nhẹ giọng hỏi: “Nói như , cô gái là họ hàng nhà họ Phạm, là quân nhân ở ?”

 

Hướng tẩu t.ử nhạo: “Làm gì phụ nữ quân nhân, mười ngón tay dính nước mùa xuân của cô , đoán chừng là gả cho sĩ quan nào đó phu nhân .”

 

Nói đến đây, bà nhịn lộ vẻ hâm mộ.

 

Ném một ánh mắt lạnh nhạt cho Hướng Minh: “Nếu năm đó gả cho một quân nhân, cũng đến mức mệt sống mệt c.h.ế.t, ngay cả một chiếc váy cũng .”

 

Nhớ tới mùi thơm ngửi thấy cô gái , bà theo bản năng ngửi ngửi , cảm thấy bệnh, đó bất đắc dĩ thở dài một tiếng bếp nấu cơm.

 

Lúc ngang qua cái ghế Thẩm Đường , thấy nước đường trong bát động tới, bà một tay vớt lên uống cạn, nhịn oán thầm: “ là đại tiểu thư, nước đường cũng ghét bỏ.”

 

Bờ vai Hướng Minh buông lỏng, lúc cô gái bước nhà bọn họ, mặc dù che giấu , nhưng vẫn thể thấy sự ghét bỏ mờ mịt trong mắt cô.

 

Ngay cả nước đường cũng uống, lời cũng hai câu, liền rời khỏi nhà bọn họ, hẳn là tới thăm dò ông , mà là tới đón Phạm Dương.

 

Đến nhà họ Phạm, Thẩm Đường cũng thể phát hiện thở phào nhẹ nhõm.

 

Cô đưa giày và quần áo mới mua cho Phạm Dương, đôi giày bông Phạm Dương là miếng vá, ngón chân đều sắp lộ ngoài , mùa đông lạnh đến mức bé một bước cũng dám ngoài.

 

Phạm Dương thấy cô mua nhiều đồ như , trong lòng cảm thấy đúng.

 

“Tại chị mua nhiều đồ cho chúng em như ?”

 

Không lợi thì dậy sớm, tin đời thật sự tiền nhiều đến mức chỗ tiêu, còn nguyện ý mua các loại đồ cho bé và em gái.

 

Thẩm Đường nhướng mày: “Chị mục đích.”

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lùng của Phạm Dương nháy mắt trở nên hung dữ, ngay đó giống như mất sức sống mà xụ xuống:

 

“Em ngay mà, chị chắc chắn ý , em xui xẻo bao nhiêu năm nay, sẽ lúc may mắn , nhé, em bán mạng, cũng chồng nuôi từ bé cho ...”

 

Thẩm Đường: “... Chị em giúp chị quan sát cuộc sống của trong đại viện các em.”

 

Phạm Dương: “Cái gì cơ?”

 

Thẩm Đường giải thích: “Chị , là một nhà văn, ngày thường sẽ dựa chuyện xảy của nhân vật hiện thực để soạn thảo thành từng câu chuyện nhỏ.

 

Gần đây chị định một bài về cuộc sống mộc mạc của bách tính tứ hợp viện, cho nên hy vọng em thể giúp chị ghi xem trong đại viện các em ai lời gì, cãi chuyện gì, xảy chuyện gì đưa cho chị.

 

Đợi chị tới, thấy em đủ chi tiết thể trích dẫn, thể cho em mười đến hai mươi đồng.”

 

Phạm Dương kinh hô: “Nhiều như ?”

 

Cậu bé tính toán một chút, tích cóp ba năm, cũng chỉ tích cóp mười mấy đồng, chỉ là giúp cô ghi chuyện trong đại viện là thể nhận mười mấy đồng, nhiều một chút, chẳng là phát tài ?

 

Thẩm Đường thấy bé mặt mũi lâng lâng, nhịn chọc thủng ảo tưởng của bé: “Đừng quên, em chữ, ghi khó, ghi mới khó.”

 

Phạm Dương: “... nha.”

 

Cậu bé quên mất chỉ học ba năm tiểu học.

 

Ngay lúc , Thẩm Đường hiệu cho về phía Dương Thành.

 

Phạm Dương lập tức lĩnh hội ý của cô, hung hăng nhào tới bên cạnh Dương Thành, chớp chớp nước mắt giả vờ đáng thương: “Anh Dương Thành, dạy em chữ .”

 

Sắc mặt Dương Thành cứng đờ, đẩy : “Anh cũng thời gian rảnh, còn nữa.”

 

Phạm Dương: “Em thể chia chút tiền cho .”

 

Thẩm Đường để ý tới sự thương nghị giữa hai nữa, cô vốn dĩ ý định một câu chuyện về tứ hợp viện thập niên 70, bảo Phạm Dương giúp là thật, dù cô cũng khả năng lúc nào cũng đến nhà họ Phạm.

 

Mà Dương Thành tưởng Thẩm Đường thể lợi dụng Phạm Dương chuyện gì đó, do dự một chút, vẫn là đồng ý.

 

Mục đích của , cũng là để Thẩm Đường và Hạ Húc phát hiện chuyện của nhà họ Phạm, giúp nhà họ Phạm rửa sạch tội danh, mà là mượn tay bọn họ, kéo xuống.

 

 

Loading...