Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Chính Pháo Hôi, Mở Màn Xé Nát Cả Nhà - Chương 135: Mục Tiêu Số Một Đạt Được

Cập nhật lúc: 2026-03-15 12:06:11
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lục Kiến Lâm vô cùng cảm động, đây cũng là điều ông nghĩ trong lòng, ông còn định sống ở đó dưỡng già, lời con trai cả quá tri kỷ, trúng tim đen ông , may mà còn đứa con trai cả vẫn luôn suy nghĩ cho ông .

 

Thời gian xem vẫn là con trai cả đáng tin cậy, lớn thế từng để ông bận tâm, còn chỗ nào cũng nghĩ cho ông , gần đây xảy nhiều chuyện như , thể thấy thằng cả là đứa , đáng để tin tưởng bồi dưỡng.

 

Lục Kiến Lâm trừng mắt lạnh lùng với Ngô Quế Chi: "Ngô Quế Chi, cho bà đừng đ.á.n.h chủ ý lên căn nhà đó, cũng đừng hòng đ.á.n.h chủ ý lên Cảnh Hòa, tuyệt đối khả năng."

 

Trong lòng Ngô Quế Chi khó chịu, căn nhà trong tay Lục Cảnh Hòa vẫn luôn là nỗi đau trong lòng bà , hôm nay là thời cơ thế , nhất định lấy về, bán trả 1000 tệ xong vẫn còn dư ít, bà nhà ở trong tay Lục Cảnh Hòa để hưởng lợi.

 

Ngô Quế Chi từ bỏ tiếp tục : "Vậy chúng chẳng còn một căn nhà nữa , bán nhà của nó , chúng thể giữ phần còn dư để dưỡng già, xung đột mà."

 

Lục Kiến Lâm lời là thấy giận, hiểu tiếng ? Đã căn nhà đó ý nghĩa khác biệt, còn bán bán bán.

 

"Đã . Ai cũng động nhà trong tay Cảnh Hòa, bán thì bán đồ của bà , bà công việc ? Lục Ngôn Chi còn một công việc ? Bán là gom đủ , cùng lắm thì bà tự đòi tiền cho nhà đẻ mượn về đây, kiểu gì cũng gom đủ 1000 tệ, khi còn dư chứ, mau đòi về ."

 

Sắc mặt Ngô Quế Chi khó coi: " mà..."

 

Lục Cảnh Hòa vuốt n.g.ự.c giúp Lục Kiến Lâm thuận khí, nhỏ nhẹ : "Bố, đừng giận, hôm qua chẳng nhà bên dì tới , chừng dì đòi , hôm qua chẳng còn mua thịt , ừm, chắc chắn là đòi tiền về , bố cũng đừng giận dỗi với dì nữa."

 

Ngô Quế Chi trừng mắt Lục Cảnh Hòa.

 

Lục Cảnh Hòa cũng học ít từ chỗ Tần Dĩ An, kinh ngạc hít sâu một .

 

"A, dì trừng con gì, chẳng lẽ bố ? Xin dì, xin , con ."

 

Lục Kiến Lâm biểu cảm mặt Ngô Quế Chi là chuyện gì xảy , cầm cái tách tay đập mạnh xuống bàn, đẩy mạnh Ngô Quế Chi bên cạnh .

 

"Giỏi lắm, sớm nhớ thương đến căn viện t.ử , đừng tưởng , ông trai nhà đẻ của bà đến hỏi tiền bà , gần đây vốn liếng nhà chúng vấn đề, bà sớm tính toán bán nhà lấy tiền bù đắp cho nhà đẻ đúng ."

 

Ngô Quế Chi nhất thời còn phản ứng , ngẩn : "... ..."

 

Ánh mắt Lục Kiến Lâm tràn đầy thất vọng, loại chuyện với sự hiểu của ông về Ngô Quế Chi, khả năng thực sự lớn.

 

Xem căn nhà của gia đình thể giữ trong tay ông nữa, sớm muộn gì cũng nhớ thương, chừng lúc nào đó nhà mất ông cũng , Cảnh Hòa là đứa trẻ ngoan.

 

Ừm, xem chuyện nhà cửa đưa lịch trình giải quyết thôi, thể để tài sản nhà họ Lục của ông bộ rơi tay nhà họ Ngô .

 

"Nhà cửa trong nhà các đừng ai nhớ thương nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-xe-nat-ca-nha/chuong-135-muc-tieu-so-mot-dat-duoc.html.]

 

Ngô Quế Chi thầm kêu , trong lòng hoảng loạn, sức xua tay phủ nhận.

 

" , chuyện đó, đây cũng là vì quá lo lắng cho chuyện của Ngôn Chi, lúc mới những lời đó, từng nghĩ đến những cái , lão Lục, ông đừng giận, thật sự nghĩ như ."

 

"Vậy tức là nghĩ ."

 

Lục Kiến Lâm đối với những lời Ngô Quế Chi bây giờ là một chữ cũng tin, bao nhiêu đồ đạc trong nhà tuồn sang bên nhà họ Ngô, ông , mỗi bên nhà họ Ngô đến, trong nhà luôn thiếu chút đồ, đồ đạc thì là tiền, ông cũng quen .

 

Trước trong nhà điều kiện, là nhà vợ, ông cũng để ý nhiều, bây giờ nhà Lục Ngôn Chi cái thằng phá gia chi t.ử phá sạch , đang lúc khó khăn, bên đó còn đến nhà lấy đồ, ông vui , cơm no áo ấm của còn giải quyết xong còn lo cho nhà khác, ai mà vui cho nổi.

 

Ngô Quế Chi càng hoảng hơn, từng thấy ông tức giận thế .

 

"Tuyệt đối , , lão Lục ông tin , nhất định sẽ về đòi tiền cho mượn , ông tha thứ cho hôm nay lỡ lời !"

 

Lục Kiến Lâm lạnh: "Có bản lĩnh thì ngày mai bà đòi tiền về đây, đừng ở đây lời sáo rỗng."

 

Lục Cảnh Hòa mà nội tâm kích động, đ.á.n.h , đ.á.n.h !

 

Lục Ngôn Chi thấy khó xử, bố ép sát từng bước, cãi vã sắp nổ , hét lớn:

 

"Bố đừng cãi nữa, con tự nghĩ cách, con bán công việc ở Bách hóa đại lầu của con, chắc cũng bán 1000 tệ, con tự trả, bố đừng vì con mà mâu thuẫn."

 

", hai đừng cãi nữa." Lục Cảnh Hòa cũng hòa giải, đồng thời như chuyển chủ đề với Lục Ngôn Chi: "Ngôn Chi, giúp em bán, quen một , đang mua một công việc, bán 1000 tệ thì chắc thể đưa cái giá , thể trả hết một ngay tại chỗ."

 

Ái chà, một trong những mục đích hôm nay của , chính là đợi câu đây.

 

"Được, phiền cả , sáng mai đưa bạn tới, chúng sang tên luôn, đợi nữa."

 

Lục Ngôn Chi vẻ mặt cảm kích đồng ý, cũng giày vò nữa, đó vì chuyện tạm giam mà giáng chức, bây giờ chỉ là nhân viên bình thường, thể bán 1000 tệ trả nợ cũng .

 

Bản nhất thời cũng tìm thể bỏ nhiều tiền như để mua công việc.

 

Ngoài lo lắng nhất là vì chuyện hôm nay khiến bên công việc xảy biến cố gì, đến lúc đó đối mặt với việc mất việc, đừng 1000 tệ, một xu cũng .

 

Cuối cùng càng vì chuyện xảy mâu thuẫn gì trại tạm giam nữa, con ả Triệu Vũ Hân đáng sợ, tránh đêm dài lắm mộng, sớm bán sớm cầm tiền kết thúc sự việc.

 

 

Loading...