Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Chính Pháo Hôi, Mở Màn Xé Nát Cả Nhà - Chương 251: Quá Nhiều Trưởng Bối
Cập nhật lúc: 2026-03-15 12:09:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mắt Dương Triều Nhan thấy cà chua phát sáng, rõ tính khí ch.ó má của bạn , vẻ mặt nghi ngờ : "Còn cà chua nữa á? Cậu lừa tớ đúng , đừng bảo là bằng bột mì nhé, cho tớ nếm thử, tớ xem cà chua , mùi vị rốt cuộc ngon như ? Đừng là kẻ l.ừ.a đ.ả.o đến dỗ tớ chơi."
"Này, mới là kẻ l.ừ.a đ.ả.o, ngon lắm đấy, ăn, ban cho ." Tần Mạt kiêu ngạo đưa cà chua cho cô bạn, hớn hở.
Dương Triều Nhan ăn xong dưa chuột, ôm lấy cà chua, cúi đầu định gặm, còn gặm xuống, cà chua phía lấy mất, gặm một miếng khí, răng răng còn va một cái.
"Ai, là ai lấy cà chua của ?"
"Là ông nội cô đây."
Dương Triều Nhan , đúng là ông nội thật, trai, vẻ giận dữ mặt biến mất, hì hì : "Ông nội, ông đây, cà chua ông ăn ? Tần Mạt cho cháu đấy."
Tần Mạt cung kính nghiêm, thu bộ dạng cợt nhả, quả bí đỏ đang giơ một nửa tay cũng hạ xuống, thẳng tắp chào hỏi: "Cháu chào chú Dương ạ."
Từ nhỏ cô nàng sợ khí thế sát phạt chú Dương, quanh năm nghiêm mặt, tuy hiền hòa với đám con cháu bọn họ, cũng thường xuyên với bọn họ, nhưng vẫn cứ sợ hãi theo thói quen lý do.
Đương nhiên, tương đối thì cô nàng sợ bằng Dương Triều Nhan và trai nó, vì vai vế cô nàng cao, chú với cô nàng nhiều hơn.
"Được , Tiểu Mạt , đồ tay cháu thể cho chú Dương xem chút ?" Dương lão gia t.ử nở nụ nhàn nhạt mặt, nhẹ nhàng chuyện với cô nàng.
Trong đầu Tần Mạt suy nghĩ gì khác, hai tay dâng lên: "Chú Dương, quả bí đỏ cho chú, chú mang về xào ăn, đặc biệt non, ăn giòn, đưa cơm ạ."
Dương lão gia t.ử cầm quả bí đỏ dài ngoằng , một quả cà chua khác cũng ngừng xoay tay.
Móc một con d.a.o mang theo bên , rạch một đường lên bí đỏ và cà chua, quan sát một chút nhón miếng cà chua gọt bỏ miệng từ từ nếm thử.
Tần Mạt và Dương Triều Nhan cúi đầu, cả hai đều căng thẳng.
Tần Mạt căng thẳng hơn chút, vì đó là đồ cô nàng mang đến.
Trong lòng thầm lẩm bẩm, chú Dương đang gì, sợ đồ cô nàng mang đến độc ?
Không chuyện chỉ hành động, cho cô nàng ảo giác phạm tội bắt.
Dương lão gia t.ử ăn xong miếng cà chua đó cắt một miếng nhỏ ăn, ăn xong, cuối cùng cũng ngẩng đầu sang, Tần Mạt căng thẳng tay bấu c.h.ặ.t đường chỉ quần, nhưng mặt vẫn nở nụ .
Dương lão gia t.ử hiền hòa sang: "Tiểu Mạt , đây là rau cháu gái nhỏ nhà cháu trồng ? Đều lớn cả ?"
Nghe thấy hỏi những lời , Tần Mạt thở phào nhẹ nhõm, mặt là nụ vui vẻ.
"Vâng ạ chú Dương, chính là rau cháu gái nhỏ nhà cháu trồng, đều mọc , nhưng vẫn còn một đến lúc ăn, rau tất cả đều chín, chỉ một loại lớn nhanh bọn cháu hái xuống ăn thôi ạ."
Dương lão gia t.ử tiếp tục hỏi: "Ăn hết ? Còn thừa ?"
Tần Mạt gật đầu lia lịa: "Còn ạ còn ạ, cháu mới cùng cháu gái nhỏ hái rau về, cháu thẳng từ giữa đường sang tìm Triều Nhan, loại rau chú đang cầm tay chính là mới hái xuống đến nửa tiếng ạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-xe-nat-ca-nha/chuong-251-qua-nhieu-truong-boi.html.]
Vậy thì .
Trên mặt Dương lão gia t.ử lộ biểu cảm lớn hiếm thấy, nếp nhăn mặt cũng hiện lên vẻ tươi khả ái.
"Bố cháu bây giờ vẫn đang ở bên Thập Sát Hải ? Chú bây giờ tìm ông tán gẫu chút."
"Có ạ, lớn bọn họ đều ở bên đó, bây giờ chú qua đó chừng còn thể thấy rau cháu gái nhỏ nhà cháu mới hái về."
Tần Mạt thành thật trả lời, sự căng thẳng trong lòng giảm bớt ít.
"Được, chú tìm bố cháu , các cháu chơi ." Dương lão gia t.ử trả cà chua và bí đỏ tay cho Tần Mạt, tâm trạng chắp tay lưng ngoài.
Hai Dương lão gia t.ử xa, đồng loạt dựa cửa thở phào một .
Dương Triều Nhan vỗ n.g.ự.c: "Phù, cuối cùng cũng , dọa c.h.ế.t tớ, tiếng động tới lấy mất cà chua của tớ, răng tớ đau quá."
"Cho cả đấy, tớ cũng về ," Tần Mạt nhét hết bí đỏ và cà chua tay lòng Dương Triều Nhan, "Tớ về bài vượt qua , thuận tiện về ăn cà chua, tớ và cháu gái nhỏ hái ít ."
Dương Triều Nhan lập tức kéo Tần Mạt , khoác tay cô nàng, nịnh nọt: "Cháu gái nhỏ nhà chính là chị tớ, tớ tìm chị."
"Cậu hổ quá đấy, nhận vơ chị, đó là cháu gái nhỏ nhà tớ, nhận em gái, đây!" Tần Mạt cảnh giác cô bạn, chạy.
Dương Triều Nhan chạy nhanh nhà, đặt đồ tay xuống đuổi theo Tần Mạt, hôm nay cô nàng nhất định quen với cháu gái nhỏ của Tần Mạt, lợi hại thế , học giỏi, thi công chức giỏi, đề giỏi, trồng rau còn giỏi, quả thực là thần tượng của cô nàng.
Tần Mạt về đến ngôi nhà ở Thập Sát Hải, lúc đẩy cửa , cô nàng bỗng nhiên phát hiện trong nhà thêm nhiều trưởng bối, lập tức ngẩn , Dương Triều Nhan đuổi theo phanh gấp một cái, định chuyện, mắt thấy bên trong còn nhiều trưởng bối hơn cả lúc gặp dịp Tết, nhân lúc đóng cửa, khẩn cấp thu hồi chân, định chạy.
"Tớ nhớ bài tập của tớ còn xong, tớ về bài tập đây."
Tần Mạt túm c.h.ặ.t lấy tay cô bạn, gian một tiếng, lôi cô nàng , "Chạy cái gì, tớ dẫn gặp cháu gái nhỏ nhà tớ, các trưởng bối ăn thịt ."
Sau đó, hai vãn bối trẻ tuổi, mặt đầy nụ , chào hỏi từng một, ông Chu, ông Trương, ông Cố, ông Hạ, ông Ngô vân vân, một hàng mười mấy ông gọi qua, miệng khô cả , mới trong phòng, thấy bài tập như thấy cứu tinh cắm đầu bắt đầu .
Chưa bao giờ yêu học tập, yêu bài như lúc .
Dương Triều Nhan kiễng chân lén bên ngoài qua cửa sổ, thán phục : "Mẹ ơi, phục cháu gái nhỏ nhà , chị Dĩ An của tớ quá, thế mà vui vẻ với mấy ông ở bên ngoài, sợ chút nào, thế nào , tớ họ thêm vài câu là run cầm cập, tớ vẫn là đợi tìm chị An quen ."
"Đó là chị tớ mà, đương nhiên lợi hại, cái gì cũng ." Tần Việt đang bài bên cạnh ngẩng đầu đáp một câu, cắm đầu bài tập gấp.
Dương Triều Nhan thấy hai cô cháu đều đang chăm chỉ học tập, cô nàng cũng móc vở trong n.g.ự.c , tĩnh tâm bài tập.
Bên ngoài, Tần Dĩ An cũng bất ngờ, ngờ một lúc nhiều trưởng bối đến tìm cô như , vài , mà là mười mấy .
Trong lòng Tần Dĩ An vui như nở hoa, lén kéo bà ngoại hỏi: "Bà ngoại, cũng lợi hại quá, ngoài một lát mà dẫn về nhiều trưởng bối địa vị quan hệ thế , thế nào ạ?"
Bà ngoại bất lực dang tay: "Không bọn lợi hại, mà là rau của cháu quá lợi hại, cộng thêm xung quanh nhà cháu quen ở, một đường về là gặp bao nhiêu bạn già dạo, hỏi , đều dẫn về cả đấy."