Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Chính Pháo Hôi, Mở Màn Xé Xác Cả Nhà - Chương 181
Cập nhật lúc: 2026-05-05 00:05:52
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lại là cái trò gì nữa đây, ngày nào cũng để yên cho , khó khăn lắm mới chút khoảnh khắc ấm áp thì bà phá hỏng sạch.”
Lục Kiến Lâm cau mày, giữa đôi lông mày tràn đầy vẻ mất kiên nhẫn, ông đẩy sự níu kéo của bà , giọng điệu thốt đầy vẻ giận dữ.
“Bà cái gì thế hả?
Vừa về phát điên, trái tim, với bà chứ?
Bà cứ tự sờ tay lên lương tâm mà hỏi xem, bao nhiêu năm nay bạc đãi bà một phân một hào nào ?
Có để bà thiếu ăn thiếu mặc , bớt tiền tiêu cho bà mua quần áo ?
Bản ăn mặc dùng đồ đều màng tới, nhưng bao giờ để bà thiệt thòi.
Cái chuyện bà tiếp tế cho nhà đẻ đều coi như gì hết.”
Lục Kiến Lâm càng càng cảm thấy uất ức cho bản , ông cái tội nợ gì mà đến già còn chịu những cái khổ , trong nhà lúc nào cũng cãi vã ầm ĩ yên một giây nào.
“Hôm nay về nhà đẻ , bọn họ lời khích bác gì với bà , để bà về đây gây sự thế .
Bao nhiêu tuổi đầu , thể dùng cái não một chút , thể phán đoán riêng của , thể đừng tùy tiện phát điên như thế ?”
“Hì hì!”
Ngô Quế Chi bước chân vững lùi một bước, hất đôi tay của Lục Ngôn Chi đang chạy đỡ , hai mắt đỏ hoe Lục Kiến Lâm, chỉ tay mũi mỉa mai với ông :
“Ông còn mặt mũi mà , , ông bạc đãi , nhưng hiện tại ông cũng chẳng hề nghĩ cho và con trai, cũng chẳng hề cân nhắc cho tương lai của chúng .
Chúng còn là vợ chồng nữa hả, dựa cái gì mà ông im lặng tiếng đem hai căn nhà khác trong nhà giao hết cho một Lục Cảnh Hòa, cộng thêm căn đó nữa là ba căn, bộ nhà cửa của cả nhà đều trong tay nó hết .”
Ngô Quế Chi khi tin thì tức phát điên , thấy Lục Cảnh Hòa nghĩ đến chuyện là cả như nổ tung, bà bấm nhân trung của để tiếp tục bộc phát.
“ ngày thường nó cứ vẻ hiền lành thật thà, đối xử với , hóa là đang mưu tính chuyện nhà cửa.
Ông , dựa cái gì mà ông thế, con chúng là trong cái nhà ?
Ông còn giấu giếm con lén lút thực hiện, ông để nghĩ về ông thế nào đây, đặt và con trai vị trí nào hả, !”
“Bà cái gì cơ?”
Làm bà chuyện , nên thế chứ!
Lục Kiến Lâm sững sờ, ngờ chuyện bại lộ, mới mấy ngày trôi qua thôi, nhanh quá mức .
Ông đầu Lục Cảnh Hòa, cũng thấy sự chấn kinh và nghi hoặc trong mắt con trai cả, là những phản ứng theo bản năng, thế nên cũng hề chuyện , thì chỉ thể là hôm nay Ngô Quế Chi về nhà đẻ xảy chuyện gì đó nên mới .
“Có bên nhà đẻ bà cái gì , chắc chắn là thằng em trai bà thiếu tiền tiêu , cái thằng em đó của bà thì lời gì lành chứ, lời nó mười câu thì chín câu là giả, bảo là đừng bọn họ , bà cứ chịu .”
Ngô Quế Chi thấy vẻ mặt , phản ứng của ông , cảm xúc càng thêm kích động, càng câu của ông kích thích, biểu cảm trở nên vặn vẹo và điên cuồng lao tới.
“Hay lắm, cái điệu bộ của ông thì quả nhiên ông đem nhà cửa giao hết cho Lục Cảnh Hòa , hả, Lục Kiến Lâm, ông mặt mũi mà nhà đẻ em trai , đó là em trai tận tai thấy đấy.
Em trai vô tình nhân viên của sở quản lý nhà đất lúc rảnh rỗi tán gẫu chuyện bát quái, chính miệng họ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-xe-xac-ca-nha-ijtu/chuong-181.html.]
Đang ngưỡng mộ con trai ông một cha kìa, cái gì mà hai căn nhà ở chỗ chỗ đều sang tên cho con trai .”
Ngô Quế Chi dùng giọng điệu mỉa mai chua ngoa học những lời đó, học xong Lục Kiến Lâm đầy giận dữ, lớn tiếng chất vấn:
“Ông xem đây là lời giả , ông định bào chữa cái gì nữa, nếu em trai thấy chuyện thì vẫn còn bịt mắt bịt tai, vẫn còn mấy căn nhà sang tên .
Ông định bào chữa , ông lấy giấy tờ nhà đây cho xem, đưa cho bảo quản.”
Lục Kiến Lâm khi gặng hỏi thì còn lời nào để , tính tính cũng ngờ chuyện bại lộ theo cách như , chỉ vì mấy lời tán gẫu bát quái của .
“Bà xem tại sang tên cho thằng lớn, bản bà tự hỏi , tại cho con bà , mà vội vàng xử lý chuyện nhà cửa như ?”
Lục Kiến Lâm đập mạnh tay xuống bàn bật dậy, thái độ cứng rắn hỏi vặn .
“Bà xem tại thế?
Còn đều tại những chuyện mà con bà , Lục Ngôn Chi cái thằng phá gia chi t.ử phá bao nhiêu tiền của cái nhà , còn đến bà, bà mang về nhà đẻ cộng còn phá nhiều hơn nó nữa kìa.
thể cho con bà , thể đưa nhà cửa cho con bà giữ ?”
Lục Kiến Lâm càng càng phẫn nộ, đôi mắt cũng đỏ lên.
“ mà sang tên nhà , thì căn nhà mang họ Lục mang họ gì khác cũng chắc , thứ của nhà họ Lục sớm muộn gì cũng thành đồ của nhà họ Ngô các hết.
Đừng tưởng , cái thằng em trai bà sớm nhòm ngó căn nhà của , cho bà , nhà cửa trong nhà bà đừng mơ tưởng nữa, sang tên bộ cho thằng lớn , đây là sự thật thể đổi , bớt mơ mộng .”
Lời Ngô Quế Chi thể nào lọt tai nổi, bà nỗ lực bao lâu nay, bà gả cho Lục Kiến Lâm bao lâu nay, ban đầu cũng là vì phận của Lục Kiến Lâm, cái cơ ngơi của nhà họ Lục, ở nhà họ Lục hống hách bao nhiêu năm, bà sớm coi những thứ là đồ của .
“Dựa cái gì, hỏi ông dựa cái gì mà cho mơ tưởng, là vợ ông, Ngôn Chi là con trai ông, dựa cái gì mà bớt mơ mộng, đó vốn dĩ là đồ của con chúng , Lục Kiến Lâm, ông trái tim, ông trả nhà cho chúng , dựa cái gì chứ, á á á-”
Ngô Quế Chi điên cuồng lao Lục Kiến Lâm đ.á.n.h đ.ấ.m túi bụi, la hét om sòm, hai vợ chồng đ.á.n.h thành một đoàn.
Khóe miệng Lục Cảnh Hòa hiện lên một nụ mỉa mai biến mất ngay lập tức.
Lục Ngôn Chi sốt sắng như con khỉ nhảy lên nhảy xuống can ngăn, cũng thể một bên , liền xông pha kéo mỗi một bên.
Lục Cảnh Hòa đưa tay bộ tịch can ngăn một hồi, khi đẩy thì hét lớn một tiếng xông kéo , lúc đ.á.n.h thì ai cũng loạn, vài vết xước cũng là chuyện bình thường, móng tay vô tình cào trúng vài cái mới miễn cưỡng giữ c.h.ặ.t lấy tay Lục Kiến Lâm kéo lùi .
Lục Ngôn Chi cũng nhờ đó mà trống kéo Ngô Quế Chi để tách hai .
Hai vợ chồng mặt mày đều đầy vết xước, những chỗ để lộ ngoài chỗ nào lành lặn.
Lúc , hai như hai con gà chọi mới tách , cả hai đều xù lông trợn mắt đối phương buông tha.
Lục Cảnh Hòa vuốt giận:
“Bố, đừng giận nữa, là để con mang căn nhà đó sang tên cho dì và Ngôn...”
“Không , con đừng nữa.”
Lục Kiến Lâm ngắt lời , lời bây giờ ông thể lọt tai một chữ nào.
“Nhà cửa của nhà họ Lục chúng , sang tên cho ai thì sang, sang tên cho con trai trưởng của nhà họ Lục thì đặt ở cũng gì sai cả, ai quản nổi hết, đừng là một mang họ khác.”