Tần Dĩ An mái tóc đen nháy và dày của , nhịn mà đưa tay lên vò vài cái, đó sải bước về phía :
“Haha, cũng nếm trải niềm vui chị .
Đi , mua sắm nào!”
Lục Cảnh Hòa diễn đến nghiện, bóp giọng gọi theo:
“Chị ơi chậm thôi, cẩn thận bậc thang!”
Tần Dĩ An vốn dĩ vấp ngã, nhưng vì tiếng gọi đó của mà loạng choạng một cái.
Nàng đầu cố ý vẻ hung dữ :
“Giọng đừng điệu đà quá, bình thường , trả giọng thư sinh ấm áp cho .”
Lục Cảnh Hòa cú loạng choạng đó của nàng cho hú hồn, vội vươn tay đỡ vững, sợ hãi :
“Xin , dọa ch-ết .
Sau chuyện bình thường, đùa nữa.”
“Loạng choạng một cái là lừa thôi, mắng cũng là lừa thôi, thực cũng mà.”
Tần Dĩ An mỉm xua tay:
“ mà giọng bình thường vẫn dễ chịu hơn.
Không , thôi, xuất phát!”
Tần Dĩ An thẳng tới chỗ để xe đạp trong lán.
Lục Cảnh Hòa bóng lưng nàng, mỉm cưng chiều, vội chạy theo.
Biết , đối tượng của thì chiều thôi.
Trong khí tràn ngập mùi vị chua nồng của tình yêu!
——^0^ʱªʱªʱª(ᕑᗢᓫ∗)˒
Chúc các bảo bối Tết Thất Tịch vui vẻ nhé!!
Trên đường , lời Lục Cảnh Hòa, hai ghé ngân hàng .
Đem tiền trong sổ tiết kiệm mà Lục Cảnh Hòa đưa cho nàng gửi tài khoản tên .
Tần Dĩ An cúi đầu cuốn sổ tiết kiệm mới tay, trong lòng cảm thán, chỉ trong vòng một ngày ngắn ngủi, nàng từ hộ nghìn tệ trở thành hộ mười vạn tệ , tiền gửi sắp chạm mốc hai mươi vạn, lượng nhà cửa cũng đủ để nàng một bà chủ cho thuê nhà .
Chỉ là đối tượng thôi mà khiến nàng ngày càng giàu , đối tượng quá !
Năm tới là năm khôi phục kỳ thi đại học, cơ hội kiếm tiền sẽ còn nhiều hơn, cuộc sống an nhàn đang vẫy gọi!
Tần Dĩ An hớn hở nhét tiền túi, đây đều là vốn liếng khởi nghiệp, nàng tuyệt đối sẽ khiến tiền Lục Cảnh Hòa để ở chỗ nàng đẻ tiền.
Còn về sáu trăm tệ kiếm từ việc giúp Lục Ngôn Chi bán nhà đó, Lục Cảnh Hòa nhất quyết bảo nàng giữ để chi tiêu.
Tần Dĩ An cũng đem tiền đó gửi ngân hàng, nhét túi áo.
Bước khỏi ngân hàng, Tần Dĩ An nở nụ rạng rỡ Lục Cảnh Hòa.
Có một đối tượng như thế thật !
Nàng nắm tay Lục Cảnh Hòa lắc lắc, lắc đến mức lòng Lục Cảnh Hòa xao động.
Nhân lúc xung quanh ngân hàng ai họ, lúc Tần Dĩ An định buông tay, nhanh ch.óng duỗi ngón tay móc lấy, âm thầm đan mười ngón tay c.h.ặ.t chẽ vài giây mới buông , lòng ngọt lịm như ăn mật.
khi buông tay, vẻ 'giấu đầu hở đuôi', đầu chỗ khác ngó nghiêng tứ phía, dáng vẻ cực kỳ lén lút.
Nhìn thấy bên cạnh một , mặt còn chút chột như kẻ trộm, động tác càng luống cuống, hai tay bận rộn thọc túi quần, bận rộn xoa đầu, còn bận rộn móc chìa khóa xe đạp, trông vẻ bận bịu nhưng chẳng đang bận cái gì, chìa khóa xe cũng chẳng móc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-xe-xac-ca-nha-ijtu/chuong-214.html.]
Tần Dĩ An như thì nhịn nữa, 'phụt' một tiếng thành tiếng, từ trong túi xách lấy một chùm chìa khóa khua khoắng:
“Không ai thấy , thôi, chìa khóa ở chỗ .”
Lục Cảnh Hòa ngây ngô, thấy nàng vui vẻ như , trong lòng thầm hạ quyết tâm kiếm nhiều tiền hơn nữa mang về, còn mua thêm thật nhiều nhà nữa đều đem cho An An, để nàng luôn luôn vui vẻ như thế .
Cưỡi xe đạp lên, hai thẳng tới đại lầu bách hóa.
Đến nơi, trái biến thành Lục Cảnh Hòa mua sắm, Tần Dĩ An giúp xách đồ, đảo ngược vị trí cho .
Tần Dĩ An giống như gã đàn ông tồi mua sắm cùng bạn gái, đồ đạc xách đầy tay và tay , nhíu mày :
“Chúng đừng mua nữa, thế là đủ nhiều !”
“Vẫn mua xong .
Mùa đông sắp đến , cả nhà chúng mỗi đều sắm thêm vài bộ quần áo mùa đông để đổi, còn của ông bà nội, ông bà ngoại nữa, đều mua hết.
An An, em đây đợi một lát, ăn chút gì , mua xong sẽ ngay.”
Lục Cảnh Hòa từ trong đống túi lớn túi nhỏ đó lục một gói lạc rang bọc đường trắng nhét tay Tần Dĩ An, mở nắp bình nước mang đưa qua, tìm một bạn quen trong đại lầu bách hóa mượn một chiếc ghế đẩu cho Tần Dĩ An xuống.
Sắp xếp cho nàng chu đáo.
Tần Dĩ An uống một ngụm nước, ăn một hạt lạc, tại chỗ với vẻ mặt ' còn gì luyến tiếc' tràn đầy năng lượng mua cái mua cái , chạy tới chạy lui chẳng thấy mệt chút nào, còn vẻ mặt đầy hứng khởi.
Nàng ngoài thôi cũng thấy mệt , cầm bình nước uống thêm một ngụm nữa.
Một tiếng đồng hồ , cuối cùng cũng mua xong, Tần Dĩ An định rút tiền trả, Lục Cảnh Hòa ấn tay nàng .
“Em cứ yên đó , đây là mua đồ cho gia đình chúng mà, chút tiền vẫn .
Tiền gửi là tiền gửi, cái đó là để cho em dùng, tiền chi tiêu hàng ngày để riêng một khoản, hơn nữa mỗi tháng đều các loại tiền lương, thiếu tiền .”
Ba chữ “ thiếu tiền” thật khí thế hào hùng, đầy vẻ bá đạo.
Biết để tiền cho bản , Tần Dĩ An cũng yên tâm, thu tay , :
“Được , đồng chí thiếu tiền, lúc nào hết tiền thì tìm nhé, chị đây sẽ phát tiền tiêu vặt cho.”
“Được.”
Lục Cảnh Hòa vui vẻ đáp lời, từ trong túi móc tiền và phiếu đến quầy thu ngân thanh toán.
Tần Dĩ An tìm cô bạn Chu Hiểu đang nhân viên bán hàng trong đại lầu bách hóa, xin hai cái bao tải để đóng gói đống đồ mua.
Quần áo mùa đông quá dày, đóng vẫn hết, xin thêm hai cái bao tải cỡ lớn nữa mới miễn cưỡng nhét hết .
Chu Hiểu lúc công việc đang bận rộn nhất vẫn cố ép chút sức lực nháy mắt với Tần Dĩ An:
“Dĩ An, đằng rốt cuộc là tình hình thế nào, lúc về kể rõ cho đấy nhé.”
Tần Dĩ An liếc Lục Cảnh Hòa đang bắt đầu chọn mũ bên , hì hì gật đầu:
“Được , bận , hôm nay tan đến nhà , với buôn chuyện cho .”
“Được, tan tìm , bận đây.”
Chu Hiểu trong lòng vui mừng, vội để một câu lao công việc bận rộn.
Lục Cảnh Hòa xách đồ tới, ngẩn ngơ bốn cái bao tải lớn .
Không ngờ loáng cái mua nhiều đồ đến thế.
“An An, em đợi thêm một lát nhé, mượn một chiếc xe ba gác để kéo.
Lát nữa chúng còn chợ nông sản mua chút rau và thịt, lúc dạo chợ xe kéo sẽ thuận tiện hơn nhiều.”