Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Chính Pháo Hôi, Mở Màn Xé Xác Cả Nhà - Chương 242
Cập nhật lúc: 2026-05-05 00:07:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Được, thì để chiếc bàn , còn đều bán hết nhé, ?”
Lục Cảnh Hòa trưng cầu ý kiến.
“Được chứ, tiên xếp bộ mạt chược , lát từng viên một cũng mất chút thời gian đấy.”
Tần Dĩ An đưa chiếc túi đang ôm đùi cho , bản nàng thì vui vẻ đem những thứ còn trả về chỗ cũ, sẵn tiện kiểm tra các đồ nội thất khác, xác nhận còn sót thứ gì mới bên cạnh Lục Cảnh Hòa giúp xếp mạt chược.
Nhặt lên thì nhanh, nhưng xếp cho ngay ngắn quả thực tốn ít công sức.
Sau khi thứ khôi phục như cũ, Tần Dĩ An và Lục Cảnh Hòa khiêng chiếc bàn về nhà.
Chiếc bàn vốn trong phòng Tần Dĩ An chuyển sang phòng của Lục Cảnh Hòa, còn vị trí trống đó thì đặt chiếc bàn mới khiêng về.
Lục Cảnh Hòa nghỉ ngơi một lát dậy với Tần Dĩ An:
“Anh xử lý đống đồ .”
“Đi , em , em ở nhà chuẩn thức ăn.
Nước dùng nồi lẩu trưa nay vẫn còn đủ để chúng ăn thêm một bữa nữa.
Lúc về nhớ mua thêm ít nước ngọt Bắc Băng Dương nhé, chú ý an đấy.”
Tần Dĩ An lấy từ trong chiếc ví một ít tiền và phiếu nhét tay Lục Cảnh Hòa.
“Cứ dùng tiền và phiếu của Lục Kiến Lâm .”
“Được.”
Lục Cảnh Hòa đút tiền và phiếu túi, cầm theo đống tài liệu ngoài chính sự, bán hết đống đó thì về.
Tần Dĩ An đem bộ mạt chược bằng vàng cất gian an hơn, giờ thì cần lo lắng về bộ mạt chược đó nữa.
Theo lệ cũ, Tần Dĩ An thăm Lục Bảo đang ngủ say, chăm sóc rau củ quả trong gian một chút mới trở , thẳng bếp.
Vừa cùng cha chuẩn món ăn cho buổi tối, nàng suy nghĩ về vật liệu cần dùng để nhà kính trồng rau.
Thời đại công nghệ cao để kiểm soát nhiệt độ, nhưng thời kỳ cũng kỹ thuật nhà kính của riêng nó.
Nàng từng qua sách về các hộ nông dân trồng rau trong nhà kính sưởi ấm mùa đông thời kỳ đầu cải cách mở cửa, thể thử theo phương pháp trong đó.
Tìm một ít vật liệu giữ nhiệt, phương Bắc lạnh giá, nàng thể đốt than, dựa ánh sáng mặt trời và vật liệu giữ nhiệt để cùng tích lũy nhiệt lượng.
Chiều nay ở sân của Giám đốc Ninh tại nhà máy cơ khí ngũ kim, nàng thấy tấm bạt nhựa màu đen mà nhà ông dùng để trồng rau thích hợp, hấp thụ nhiệt giữ nhiệt .
Khi Tần Dĩ An chuẩn xong thức ăn, bản kế hoạch triển khai nhà kính trồng rau trong đầu nàng cũng hình thành, lúc đó Lục Cảnh Hòa cũng ôm một bọc tiền hớn hở trở về.
Lục Cảnh Hòa kéo Tần Dĩ An phòng, lấy từ trong túi một bọc tiền đưa cho nàng.
“Oa, bán nhiều thế ?”
Lục Cảnh Hòa vui vẻ gật đầu.
“Tất cả giường, tủ quần áo và đồ nội thất, bao gồm cả nồi niêu xoong chảo nọ, bán trọn gói cho một bạn vẫn luôn hợp tác đây, tổng cộng bán 110 tệ.”
“Công việc thì bán 1600 tệ.”
Lục Cảnh Hòa uống một ngụm nước Tần Dĩ An đưa tới, tiếp tục vui vẻ chia sẻ.
“Sau đó còn chia cuốn sổ ghi chép học tập thành ba phần thượng, trung, hạ để bán.
Phần thượng là kiến thức cơ bản, bán 80 tệ; phần trung là những kiến thức kỹ thuật khó hơn một chút bán 100 tệ; phần hạ là kiến thức chuyên sâu bán 120 tệ.”
“Tất cả đều là do mua công việc mua hết.
Ông đó lăn lộn ở chợ đen nên nhà thiếu tiền, chỉ thiếu một công việc cho con cái.
Lại bộ tài liệu trong tay là bộ kiến thức mà cựu Giám đốc học từ khi còn là công nhân bình thường cho đến khi trở thành Giám đốc, thế là ông giữ , thâu tóm bộ tài liệu luôn, vui mừng lắm, chẳng thèm mặc cả lấy một lời.”
Lục Cảnh Hòa Tần Dĩ An , vẻ mặt đầy mong đợi khen ngợi.
Tần Dĩ An lập tức giơ ngón tay cái lên khen ngợi:
“Đối tượng của em đúng là lợi hại, giỏi quá mất, đúng là tố chất kinh doanh đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-xe-xac-ca-nha-ijtu/chuong-242.html.]
Lục Cảnh Hòa thỏa mãn tâm nguyện:
“Em mau đếm thử xem.”
“Được, để em đếm xem tiền mà đối tượng yêu quý của em kiếm về nào.”
Tần Dĩ An lấy tiền đếm từng tờ một, là sờ tiền cảm giác thật là vui sướng.
Số tiền 2010 tệ là niềm vui xây dựng nỗi đau của Lục Kiến Lâm.
Lục Cảnh Hòa vui thì Tần Dĩ An cũng vui theo.
Ngày thứ tư, phía Lục Kiến Lâm nhận tin tức về việc Lục Cảnh Hòa bán công việc.
Tin tức là do Lục Ngôn Chi chạy đến bệnh viện cho Lục Kiến Lâm .
Lúc đầu khi Lục Ngôn Chi đến bệnh viện, năng nịnh nọt Lục Kiến Lâm, còn giúp gọt hoa quả, bưng nước nọ, nhưng Lục Kiến Lâm thèm đếm xỉa đến chiêu đó của , thế là hai xảy tranh chấp.
Lục Ngôn Chi hai ngày nay cũng chịu ít uất ức, lập tức phục mà mỉa mai ngược , chuyện .
“Cha, con tại bây giờ cha thích con nữa.
Tình cảm hai mươi năm đổi là đổi, cha đúng là m-áu lạnh thật!”
“Anh câm miệng cho !
Anh tại ?
Hai mươi năm qua từng gì với , nhưng vì mà chịu tổn thương nhiều nhất.
Cho dù là tổn thương do chính gây , là do hành động của khác đối với gây cho , thì chúng đều bào mòn hết tình thương của .
lấy lý do gì mà thích nữa chứ?
đối xử với nhân chí nghĩa tận .”
Lục Kiến Lâm đối với một Lục Ngôn Chi mặt như biến thành khác, chỉ chán ghét chứ còn tình thương.
Sắc mặt Lục Ngôn Chi khó coi, ánh mắt thâm độc trừng tới, đột nhiên lạnh :
“Vậy thì hãy đứa con trai ruột quý báu của cha , tiếc là chẳng thèm nhận cái ân huệ của cha .
Cha đưa công việc cho nó, nó đầu là bán ngay.
Cha xem cha hà tất thế chứ?
Tại thể nghĩ cho con?
Đưa công việc cho con, con còn thể phụng dưỡng cha lúc tuổi già, kết quả bây giờ xoay như dế chứ gì, ha ha, đáng đời!”
“Thì , liên quan gì đến !
Nó là con trai ruột của , thích cho nó thì cho, nó xử lý thế nào là quyền của nó.
Trong nó dù cũng chảy dòng m-áu của Lục Kiến Lâm .
Bản nó cũng công việc, đối tượng , nhà ngoại đắc lực, tương lai .
Một công việc cần thì , thiếu gì việc để , giống như chẳng cái gì cả.”
Chuyện mặc dù Lục Kiến Lâm tức giận, nhưng đây là chuyện mà Lục Ngôn Chi thể đem để chế giễu ông.
Lục Kiến Lâm phẫn nộ chỉ mũi mà mắng.
“ nuôi gần hai mươi năm, phá tan nát cả cái nhà , phụng dưỡng lúc tuổi già đáng tin ?
Cái đồ tạp chủng nhà , lấy lý do gì mà đưa đồ cho ?
Chẳng đang dòm ngó tiền bạc và quyền thế của nhà họ Lục ?
Chẳng cùng khác tranh giành căn nhà của Ngô Phú Quý nên mới tìm đến chỗ ?
Đừng tưởng tâm tư của , ghê tởm y hệt thằng cha ruột của , nhổ !
Cút ngay cho !”