“Hì hì, cũng chuẩn quà cho tỷ ."
Hai tiếng trộm bên cạnh thành công thu hút sự chú ý của Tần Dĩ An và Lục Cảnh Hòa.
Hai buông , đồng thời về phía bên cạnh, vốn dĩ cô cháu hai lẽ đang múa b-út thành văn trong gian nhà chính thì lúc đang xổm mái hiên, vẻ mặt hóng hớt sang đây, đôi mắt lóe lên ánh sáng kích động đầy hứng thú.
Tần Mạt còn bỉ ổi nhỏ giọng chê bai:
“Ôi trời, còn 'mèo nhè' nữa chứ, tiểu chất nữ thật sến súa, nổi hết cả da gà , đúng Tiểu Việt!"
Nàng vẻ uốn éo vỗ vỗ Tần Việt, bóp giọng :
“Ngoan, đừng !"
“Ừm ừm, , chỉ là vui mừng thôi!"
Tần Việt còn phối hợp với cô nhỏ, sụt sịt mũi học theo ngữ điệu của Lục Cảnh Hòa.
“Khụ khụ!"
Tần Dĩ An giả vờ tức giận :
“Hai ăn thịt kho nữa ?"
Lục Cảnh Hòa cao giọng, về phía em vợ:
“Không uống bia nấu nữa ?"
“Ôi, hỏng , phát hiện !"
“Trời đất ơi, thấy !"
Câu là Tần Việt, câu là Tần Mạt.
Cô cháu hai thấy phát hiện, kêu lên một tiếng, lập tức lắc đầu dậy, luống cuống phủ nhận.
Tần Mạt còn ăn thịt kho, xoay chạy nhà:
“Ta thấy gì hết, bài tập đây."
“Đệ gì ?
Ồ, hình như vui khi đề, yêu học tập."
Tần Việt phủi bụi m-ông, thoăn thoắt chạy nhà.
Cô cháu hai đống bài tập bày , giả vờ nghiêm túc, đầu dám ngẩng, lưng thẳng lên , mắt chỉ thấy chữ, tay đang vẽ bậy cái gì, ngay lập tức tố cáo những động tác giả vờ giả vịt của bọn họ.
Nghe tiếng bước chân càng lúc càng gần, trong lòng hai càng thêm căng thẳng, cầu nguyện bọn họ thấy , mặt cái lỗ nào để chui xuống trốn cho rảnh.
Đặc biệt là Tần Việt chị gái đ.á.n.h cho tơi tả nhiều , trong lòng ngừng niệm chú, tổ tông phù hộ, trong đầu là những hình ảnh đ.á.n.h đây lượt hiện .
Là chị vật qua vai?
Hay là chị treo ngược lên như xách gà cắt tiết?
Hay là gậy gộc đ.á.n.h cho bay đầy trời?
Xong xong , học theo cái gì , hôm nay bỏ mạng giao phó ở đây .
“Tiểu Việt, bây giờ!"
Tần Mạt gần như bằng .
Tần Việt nhắm mắt :
“Không sợ, mười tám năm là một trang hảo hán, liều mạng thôi."
Lúc , tiếng bước chân áp sát, dừng lưng bọn họ.
Tần Việt xoay , một cái quỳ trượt, mượt mà ôm lấy chân phía , gào thét khản cả giọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-xe-xac-ca-nha-ijtu/chuong-273.html.]
“Chị, chị, sai , bao giờ học các chuyện nữa, cái miệng hại cái , chuyện, tội đáng muôn ch-ết, chị đại nhân chấp tiểu nhân, chị đừng đ.á.n.h , sai , chị hãy tha thứ cho đứa em thơ dại hiểu chuyện .
Cứ coi như cái rắm mà thả , sẽ trâu ngựa báo đáp chị, chị ơi, thả còn cho ăn thịt kho và uống bia nấu thì càng , mãi mãi chị mà theo, là khẩu s-úng chị chỉ đ.á.n.h đó, chị ơi, cầu xin sự tha thứ!"
Tần Mạt rớt cả cằm, miệng há hốc thể nhét một quả trứng vịt, đây chính là cái gọi là mười tám năm là một trang hảo hán ?
Đây chính là liều mạng ?
Tần Mạt nghĩ nghĩ, cũng học theo dáng vẻ của Tần Việt, một cái quỳ trượt ôm lấy một bên đùi khác, đôi chân nàng còn quắp lấy bắp chân đối phương, tiếng gào thét vang lên.
“Tiểu chất nữ, cô nhỏ cũng sai , nên học theo các , già mà nên nết, đúng, đều theo lệnh của con, ăn thịt kho, ăn những thứ rau đó nữa, sai , cầu xin cho ăn nha!"
Tần Dĩ An lắc lắc đôi chân hai ôm c.h.ặ.t cứng, bất lực :
“Hai buông chân !"
Tần Việt ôm càng c.h.ặ.t:
“Chị, chị vẫn tha thứ cho !"
Tần Mạt véo một cái đùi , thành công ép một chút nước mắt ngửa đầu giả vờ đáng thương cầu xin:
“Còn nữa!"
“Được, buông đúng , bia nấu đừng uống nữa, vốn dĩ định mang bia nấu đến cho hai uống, xem dáng vẻ chắc đều uống , A Hòa, chúng , bê về cất ."
Tần Dĩ An cố ý nghiêm mặt, về phía Lục Cảnh Hòa lưng vẻ lừa bịp.
“Hả?
Bia nấu?
Muốn uống uống, chị, chị đối với nhất mà!"
Tần Việt buông tay , vui vẻ từ đất bò dậy, vươn dài cổ về phía cái chậu trong tay rể phía .
Tần Mạt cũng buông tay, buông đôi chân đang quắp , dậy một cách tự nhiên, ngửi mùi thơm trong khí, thấy một chậu bia nấu lớn ngon mắt ở bên cạnh, đôi mắt phát sáng, ôm lấy cánh tay Tần Dĩ An lời ngon ngọt.
“Tiểu chất nữ thật , cô nhỏ đến lúc đó nhất định sẽ chuẩn cho con một bao lì xì thật lớn, chúc hai bách niên hảo hợp, vĩnh kết đồng tâm."
đôi mắt đó sớm rơi trong chậu .
Tần Việt thấy lời chúc phúc phía của cô nhỏ, lập tức phản ứng , còn một cần lấy lòng thật lớn, chính là vị rể vĩ đại nắm giữ đồ ăn thức uống của cả nhà, mệnh danh là thực thần, cam lòng tụt phía chúc phúc:
“Chị và rể đúng là thiên tứ lương duyên, lang tài nữ mạo, cực kỳ xứng đôi, chúc chị và rể ân ái bao giờ nghi kỵ, ngày càng nhiều tiền."
Tần Dĩ An , đúng là hai tên dở trong nhà.
Lục Cảnh Hòa mà khóe miệng điên cuồng nhếch lên, trong mắt ngừng hiện ý , vui vẻ và hài lòng gật đầu với bọn họ, đặt chậu bia nóng tay xuống bàn.
“Được , gần đây học tập tệ, tính toán với hai nữa, qua đây uống bia nóng ."
“Hê hê!
Chị và rể là nhất!"
“Tiểu chất nữ và tiểu chất nữ tế thật tuyệt!"
Cô cháu hai vui mừng nhảy dựng lên.
Tần Việt đón lấy bát và thìa tay chị gái.
“Để bọn tự múc, chị, chị nghỉ ."
“ đúng, tự thì mới no bụng."
Tần Mạt cầm lấy muôi canh, tự giác bắt đầu múc.
Múc xong, hai đợi nữa xuống ăn.
“Ngon quá, mà thơm ngọt thế , ngon hơn uống bia riêng lẻ gấp vạn , là hương vị trái cây , ơi, Tần Việt, cô ghen tị với con quá, cô sinh từ bụng mợ hai chứ, như cô thể mỗi ngày đều ăn đủ loại thức ăn ngon , cuộc sống của con cũng quá đó, đây là đầu tiên cô ăn đó nha!"